Costa Rica và cuộc phiêu lưu ở bảng tử thần

bởi Hoàng Bách ·

CR_NationalTeam_660x339


Trong quá khứ, Costa Rica từng được coi là kẻ thách thức quyền lực thống lĩnh địa bàn CONCACAF của hai ông lớn Mỹ và Mexico. Nhưng giờ đây với sự thoái trào của nền bóng đá nước này, khi các cầu thủ lão làng như Paulo Wanchope hay Ronald Gómez giải nghệ, trong ánh mắt chuyên gia và người hâm mộ, đội bóng vùng Trung Mĩ chỉ là kẻ an phận cho hai đại gia khổng lồ kia tiếp tục kéo dài sự thống trị.

1. Tổng quan đội bóng:

Costa Rica thi đấu rất thuận lợi ở vòng loại khu vực CONCACAF, một phần cũng do sự bất ổn nội bộ của 2 ông lớn Mĩ và Mexico. Họ sớm giành và giữ chắc vị trí thứ 2 trong vòng loại cuối cùng gồm Mỹ, Mexico, Honduras, Jamaica và Panama. Chính sự ổn định của Costa Rica và Honduras khiến Mexico, đội bóng giàu truyền thống nhất khu vực, phải kiếm vé đến Brazil qua hai trận play-off với đại diện châu Đại Dương là New Zealand.

Đây là lần thứ 4 Costa Rica tham dự World Cup, và thành tích tốt nhất của họ là lọt vào tới vòng 16 đội ngay trong lần đầu tham dự tại Italy 90. Hai lần còn lại đến từ Nhật Bản/Hàn Quốc 2002 và Đức 2006. Nhưng chắc chắn năm nay, Brazil 2014, sẽ là kì World Cup khó khăn nhất trong các lần tham dự cho the Ticos khi mà đối thủ của thầy trò Jorge Luis Pinto đều là những nhà cựu vô địch thế giới.

Costa Rica nằm ở bảng D, nơi có sự góp mặt của Italy, Uruguay và Anh. Italy từng 4 lần vô địch thế giới, giàu truyền thống chỉ sau Brazil, trong khi Uruguay có 2 và Anh 1. Việc ba ông lớn tranh hai vé đi tiếp biến bảng D trở thành bảng tử thần, đồng thời đẩy Costa Rica vào cảnh “lót đường”. Để chứng minh rõ cho sự “lót đường” này, hãy nhìn vào tỉ lệ cược cho khả năng vô địch của Costa Rica: 2000/1 (cược 1 ăn 2000, chỉ Honduras mới có tỉ lệ cao hơn).

Như đã nói ở trên, Costa Rica từng ba lần dự World Cup vào các năm 1990, 2002 và 2006, nhưng thành tích này chẳng là gì so với truyền thống của ba ông lớn cùng bảng D. Việc hàng phòng ngự Costa Rica có thể khóa được những chân sút thượng thặng như Luis Suárez, Mario Balotelli hay Wayne Rooney thực sự là điều không tưởng. Đội bóng Trung Mỹ có rất ít cơ hội đi tiếp.

Với một núi khó khăn như vậy, thầy trò huấn luyện viên Jorge Luis Pinto sớm xác định thi đấu với tâm lí thoải mái. Trong một giải đấu lớn như World Cup, cơ hội được gặp tới ba nhà vô địch thế giới là điều không dễ và là dịp tốt cho các cầu thủ trẻ Costa Rica tích lũy kinh nghiệm. Biết đâu với tinh thần thi đấu không có gì để mất, họ có thể tạo nên cú shock như tuyển Mĩ từng làm năm 1950 trước đội tuyển Anh?

2. Điểm mạnh: Huấn luyện viên giàu kinh nghiệm

Huấn luyện viên đội tuyển Costa Rica, ông Jorge Luis Pinto là một huấn luyện viên lão làng ở các nền bóng đá nhỏ và vừa Châu Mĩ khi từng giành chức vô địch quốc gia tại Colombia, Costa Rica, Peru và Venezuela. Đây là nhiệm kì thứ 2 của Pinto tại Costa Rica. Trước đó ông từng dẫn dắt the Ticos trong giai đoạn 2004-05. Lần thứ 1 kết thúc trong thất vọng nhưng với những kinh nghiệm dành dụm được sau nhiều năm bôn ba, Pinto nhận lời dẫn dắt đội tuyển Costa Rica lần 2, bắt đầu từ năm 2011. Kể từ đó Pinto đã có đủ thời gian để xây dựng một nền tảng vững chắc cho đội bóng dựa trên lối chơi phòng ngự mang đậm bản sắc Mourinho, thần tượng của ông.

Jorge-Luis-Pinto-Copa-ARCHIVO_LNCIMA20130721_0149_5

Sơ đồ ưa thích của Pinto là 5-4-1, dẫu vậy nó cũng thường xuyên được chuyển đổi thành 5-2-3 cho các pha phản công. Ông luôn sử dụng 3 trung vệ và 2 hậu vệ cánh chơi thấp để đảm bảo sự an toàn cho tuyến sau. Ở hàng tiền vệ, Pinto sử dụng một tiền vệ phòng ngự và một chân chuyền, đảm trách nhiệm vụ thu hồi bóng và phát động tấn công. 3 cầu thủ còn lại gồm 2 tiền vệ cánh và một tiền đạo cắm.

Sơ đồ chiến thuật này thay đổi tùy theo cục diện trận đấu. Khi đối phương có bóng, 2 tiền vệ lùi sâu và tham dự phòng ngự cùng bộ ngũ vệ phía sau. Khi Ticos tấn công, hàng hậu vệ 5 người trở thành 3 và chuyển thành sơ đồ 3-4-3. Với việc hậu vệ trái của Everton, Bryan Oviedo không thể tham dự vì bị gãy chân, Pinto buộc phải tìm kiếm sự thay thế ở hàng lang cánh trái, một trong 2 vị trí tối quan trọng (cùng hậu vệ phải) trong sự cơ động chiến thuật của huấn luyện viên người Colombia. Đội hình 11 người ra sân của họ nhiều khả năng sẽ bao gồm thủ thành Keylor Navas. 3 trung vệ sẽ là Michael Umaña, Giancarlo González và Roy Miller. Hậu vệ câu lạc bộ Rosenborg Cristian Gamboa xuất phát bên hàng lang phải trong khi hậu vệ trẻ Waylon Francis sẽ là sự thay thế cho Oviedo.

hero_attack_a_back_three_1

Ở hàng tiền vệ, Yeltsin Tejeda là lựa chọn số 1 ở vị trí tiền vệ phòng ngự. Anh sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ Celso Borges, ông chủ khu trung tuyến Costa Rica. 2 tiền vệ cánh sẽ là 2 cầu thủ dày dạn kinh nghiệm, Bryan Ruiz và Christian Bolaños, một trong số những cầu thủ hiếm hoi còn sót lại từ World Cup 2006. Với việc tiền đạo số 1 Álvaro Saborío bất ngờ dính chấn thương ngay trước thềm World Cup, chắc chắn vị trí tiền đạo cắm sẽ được giao cho Joel Campbell. Với sức trẻ và tốc độ của mình, Campbell sẽ là con át chủ bài trong các pha phản công của Costa Rica.

Giống với Mourinho, Pinto đặt kỉ luật chiến thuật lên trên hết. Huấn luyện viên người Colombia luôn yêu cầu các cầu thủ thực hiện theo những gì ông tính toán. Có lẽ đây là lí do khiến nhiều người coi ông như một kẻ bảo thủ làm hạn chế khả năng của cầu thủ. Nhưng sự thật là công thức này đã giúp ông thành công ở vòng loại, và trong một bảng đấu tử thần với Italy, Anh và Uruguay, chủ nghĩa thực dụng là hi vọng lớn nhất (cũng như mong manh) để đi tiếp cho Costa Rica.

3. Điểm yếu: Sự đơn điệu trong lối chơi

Giống với mọi đội bóng khác sử dụng sơ đồ “siêu phòng ngự” 5 hậu vệ, điểm yếu lớn nhất của Costa Rica chính là có quá ít sự sáng tạo nhưng lại có quá nhiều những anh công nhân trong đội hình. Chỉ cần các mũi khoan phá như Ruiz hay Bolaños bị phong tỏa, Campbell đói bóng và lạc lõng ở trên, Costa Rica chắc chắn sẽ rơi vào hoàn cảnh bế tắc. Chưa kể đến sự thiếu kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao của hầu hết các cầu thủ, khi mà đa phần thi đấu trong nước hoặc khoác áo các câu lạc bộ tầm trung bình yếu tại châu Âu. Ngoài ra, chấn thương của hai trụ cột Bryan Oviedo và Álvaro Saborío cũng giáng thêm một đòn đau cho đội hình vốn què quặt của Costa Rica.

4. Các cầu thủ nổi bật:

– Bryan Ruiz (PSV Eindhoven): Tiền vệ tấn công 28 tuổi này có lẽ là cầu thủ Costa Rica nổi tiếng nhất vào thời điểm hiện tại. Sau vài mùa giải chơi cho Fulham, anh quay lại Hà Lan, nơi đã làm nên tên tuổi của mình với chức vô địch năm 2010 cùng Twente. Tại PSV, Ruiz như được hồi sinh khi ghi 5 bàn, có 4 pha kiến tạo chỉ sau 14 trận đấu. Ngoài nhãn quan chiến thuật và khả năng tạo cơ hội tốt, anh còn rất mạnh ở các tình huống cố định.

– Joel Campbell (Olympiacos): Trẻ và khỏe, Campbell được đánh giá là ngôi sao sáng giá nhất trong lớp kế cận của Ticos. Arsenal đem anh về từ đội bóng số 1 Costa Rica Deportivo Saprissa từ năm 2011. Kể từ đó, Campbell đã được đem cho mượn tới một số đội bóng châu Âu khác và mùa bóng năm nay, anh rực sáng trong màu áo của đội bóng vô địch Hy Lạp, nổi bật nhất là bàn thắng vào lưới Manchester United tại vòng 16 đội UEFA Champions League.

– Keylor Navas (Levante): Trong một mùa giải mà khi nhắc đến La Liga, người ta chỉ nói tới cuộc đua tam mã giữa Real – Barca – Atletico cùng các cá nhân xuất sắc của họ. Nhưng khi đội hình xuất sắc nhất mùa giải La Liga được xướng tên bởi Goal, người ta không khỏi bất ngờ khi thấy cái tên Keylor Navas, thủ thành của đội bóng trung bình yếu – Levante. Thống kê từ Opta cho thấy, Navas là thủ môn phải đối mặt với số cú sút nhiều thứ 2 tại La Liga nhưng anh lại dẫn đầu về số pha cứu thua. Sẽ chẳng ai quên được cách anh đã làm những Messi, Costa hay Villa phải im lặng. Navas được kì vọng sẽ là ngôi sao sáng nhất trong khối bê tông phòng ngự của Pinto.

Một bức tranh biếm họa về sự chắc chắn của khung thành Keylor Navas


Một bức tranh biếm họa về sự chắc chắn của khung thành Keylor Navas

5. Cơ hội tại World Cup: Bị loại từ vòng bảng

Mục tiêu trước giờ lên đường tham dự World Cup của Pinto là giúp Costa Rica vượt qua vòng bảng, qua đó tái hiện kì tích tại Italy ’90. Nhưng nếu nhìn vào hiện thưc, viễn cảnh đó không khác nào ngoài cổ tích. Nằm chung bảng với 3 nhà vô địch thế giới, việc dành dù chỉ 1 điểm – 1 trận hòa – cũng đã là một thành công của thầy trò Pinto.

Xin lỗi Costa Rica, nhưng chuyến du lịch của các bạn tại Brazil sẽ chỉ kéo dài trong 3 trận đấu mà thôi!

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hoàng Bách
37 bài viết
“Facebook: fb.com/hoang.bach.12”
Phát bóng lên ^