Tam Sư sẽ “chết” nếu sử dụng 4-2-3-1?

bởi Dũng Lê ·

Việc ĐT Anh đang sử dụng nòng cốt là các cầu thủ Liverpool vừa là lợi thế, vừa là thử thách, đặc biệt trên khía cạnh chiến thuật. Nếu Roy Hodgson không tỉnh táo lắng nghe những lời gợi ý từ Brendan Rodgers, hẳn hậu quả sẽ khó lường.

Cái gốc Liverpool, cái gốc Gerrard

Steven Gerrard - Anh

Steven Gerrard, Daniel Sturridge, Glen Johnson, Jordan Henderson và gần như chắc chắn Raheem Sterling sẽ là những cái tên góp mặt nhiều nhất trong chiến dịch World Cup 2014 của ĐT Anh. Lẽ dễ hiểu khi chính họ sẽ là những nhân tố quan trọng trong việc xây dựng chiến thuật của cả tập thể, bởi hầu hết những cái tên trong số này đều vô cùng đặc trưng, nếu xét trên góc nhìn chuyên môn.

Trong số này, không một nhân tố nào quan trọng bằng Gerrard – huyền thoại sống của Anfield. Nói “quan trọng” là bởi chính bản thân anh có những đặc điểm chơi bóng mà nếu khai thác chính xác thì cả tập thể có thể hưởng lợi, ngược lại cũng chính Gerrard sẽ khiến cho chất lượng thi đấu đội bóng bị ảnh hưởng nặng nề.

Xin nhắc lại, chúng ta đang bàn luận trên khía cạnh chiến thuật chứ không phải những cú trượt chân.

Rafael Benitez, người nâng tầm Gerrard lên hàng ngũ siêu sao từng nhận xét rằng anh quá máu lửa, chạy quá nhiều, bao quát gần như toàn bộ mặt sân. Khi nhắc tới điều này, Benitez không cho rằng đó là một điểm yếu hay điểm mạnh, mà chỉ đơn thuần là phong cách chơi bóng. Ông đưa anh vào vị trí tiền vệ tấn công để khai thác tất cả tư duy di chuyển của cầu thủ sinh năm 1980 và phần kết quả, như người Anh thường nói, giờ đã trở thành lịch sử.

Tuy nhiên, khi Gerrard gặp quá nhiều chấn thương liên quan tới khớp đầu gối, bắp đùi, cơ háng (hậu quả của những động tác sút xa búa tạ khiến đôi chân chịu quá nhiều lực) và nền tảng thể lực của anh dần đi xuống. Dưới thời các HLV Roy Hodgson và Kenny Dalglish trong giai đoạn 2009-2012, Gerrard dần chuyển xuống thi đấu ở vị trí tiền vệ trung tâm – ở đó anh không cần phải sút xa nhiều, thay vào đó chịu trách nhiệm phân phối bóng nhiều hơn.

Hẳn các bạn còn nhớ rằng trong triều đại của Fabio Capello ở ĐT Anh, ông nhất mực dùng những cái tên như Frank Lampard, Gareth Barry, Michael Carrick hay Scott Parker cho cặp tiền vệ trụ, còn Gerrard hoặc đá tiền vệ công, hoặc đá… tiền vệ trái (thể hiện rõ nhất tại World Cup 2010). Capello từng chia sẻ rằng ông chỉ tin tưởng những tiền vệ trung tâm có khả năng giữ vị trí tốt – qua đó, có thể hiểu được rằng Gerrard chưa bao giờ là một tiền vệ trung tâm có khả năng này, cả trong thời kỳ đỉnh cao. Anh bù lại nó hoàn toàn bằng tốc độ và thể lực.

Đây chính là lý do khiến Brendan Rodgers gặp khó ở giai đoạn đầu mùa giải 2013-14, khi Gerrard có những biểu hiện sa sút đáng kể về nền tảng thể lực và tốc độ. Anh thường xuyên rơi vào trạng thái không kịp lùi về vị trí sau khi đã dâng cao. Mất gần nửa mùa giải loay hoay, ông quyết định kéo Gerrard về vị trí tiền vệ trụ tổ chức (tiếng Ý là “regista”) trong các sơ đồ 3 tiền vệ trung tâm, và bài toán đố được giải đáp xuất sắc.

Brendan Rodgers, Steven Gerrard

Chỉ anh mới hiểu được em

Tam Sư không nên dùng 4-2-3-1!

Hiểu gián tiếp, đó chính là những gì Rodgers đã cố gắng cố vấn cho Roy Hodgson. Nhà cầm quân trẻ người Bắc Ireland đã liên tục lên các mặt báo để khẳng định rằng, nếu áp dụng các hệ thống chiến thuật để Gerrard đá tiền vệ trụ tổ chức, tuyển Anh sẽ thành công.

Ai cũng thấy được chất lượng thi đấu của Stevie, nhưng sẽ thật tốt cho Roy nếu để cậu ấy thi đấu như tiền vệ trụ duy nhất.
– Brendan Rodgers trên BBC.

Đơn giản bởi đó chính là cách Rodgers đưa Liverpool đến thành công ở mùa giải Ngoại Hạng Anh vừa qua. Khởi đầu mùa giải, ông áp dụng sơ đồ 4-2-3-1 ưa thích – sơ đồ từng mang đến thành công cho Liverpool ở cuối mùa trước đó. Bất ngờ thay, Liverpool gặp những rắc rối không nhỏ khi liên tục để lộ các điểm yếu ở khâu phòng thủ trung lộ.

4231 liverpool dau mua 2012-13


4-2-3-1 của cuối mùa giải 2012-13

Rodgers chuyển sang 3-4-1-2 từ trận gặp Manchester United tại League Cup ngày 25/9/2013 với hi vọng rằng việc có thêm 1 trung vệ nữa sẽ hóa giải vấn đề trên, nhưng hiệu quả tăng lên rất ít và hàng công thì dần phụ thuộc nặng nề vào bộ đôi SAS.

352 liverpool 2013-14


3-4-1-2 thường thấy của Liverpool ở mùa 2013-14

Ông quyết định trở lại với 4 hậu vệ với sơ đồ 4-4-2 trong trận gặp Fulham ngày 9/11/2013 và dù giành chiến thắng thì cuối cùng Rodgers cũng nhận ra rằng, các sơ đồ có mặt 2 tiền vệ trụ không phải lựa chọn thích hợp cho Liverpool.

Chất lượng trong việc tổ chức thế trận của Gerrard là không phải bàn cãi, nhưng bất kể dù người đá cặp với anh là ai – Jordan Henderson, Lucas Leiva, Joe Allen – Liverpool luôn gặp khó khăn.

Bắt đầu từ trận gặp Norwich ngày 4/12/2013, Liverpool chính thức áp dụng vai trò tiền vệ trụ duy nhất với hai “con thoi” bao bọc hai cạnh cho Steven Gerrard, và kể từ ấy họ băng băng trên đường cạnh tranh chức vô địch – một điều ít ai nghĩ tới.

Trong trận giao hữu gặp Đan Mạch ngày 5/3/2014, Hodgson đã lắng nghe lời cố vấn của đồng nghiệp trẻ khi chọn sơ đồ 4-3-3 cho Anh, trong đó Jack Wilshere và Henderson thi đấu ở hai “sườn” của Gerrard – tiền vệ trụ.

Tuy nhiên, trong cả ba trận giao hữu gần nhất – những màn tập rượt cho World Cup 2014 -, Hodgson đã áp dụng một sơ đồ duy nhất là 4-2-3-1. Cặp tiền vệ yêu thích của ông dường như đang là Henderson và Gerrard.

Trên lý thuyết, đây sẽ là một thảm họa bởi Henderson, cũng như Gerrard, là một cầu thủ chạy nhiều, dâng cao nhiều hơn là có xu hướng đảm bảo về vị trí.

Anh sẽ cần một sự trưởng thành vượt bậc về cảm quan vị trí của Henderson, hay thậm chí là Jack Wilshere, Ross Barkley nếu muốn sử dụng sơ đồ 2 tiền vệ trụ là 4-2-3-1. Bằng không, những điểm yếu đáng sợ sẽ hiện ra khi gặp sức ép. Hẳn các Kopite sẽ hiểu điều này hơn ai hết – họ đã chịu nỗi sợ ấy trong suốt nửa đầu mùa giải 2013-14…

Henderson, WilshereMột là không đủ – cần cả hai

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^