Tản mạn World Cup: Samurai Xanh đón bão

bởi Trần Thuận ·

Trước bão một ngày trời quang mây tạnh…

Ảnh trong bài Sam Blue

1. Câu nói trên, mẹ tôi nói sẽ nhớ hoài. Những đứa con bà – chúng tôi, những người hàng xóm, cả thị trấn và bao trùm một vùng đất rộng lớn không quên được. Nó bắt nguồn từ cơn bão số 9 mùa hè 2006: thời điểm miền nam và Vũng Tàu nói riêng gánh chịu cơn bão mạnh nhất thấy được sau mấy mươi năm yên bình.

Chỗ tôi ở. Từ thằng nhóc mới vào trung học cơ sở như tôi, những người vừa vào tuổi trung niên như mẹ, những bậc lão thành tuổi trạc sáu mươi..; từ ông cán bộ về hưu đến người ngư dân bám biển, lần đầu tiên trong đời biết mùi vị bão. Vì thế, tất cả đều không thể quên nó khủng khiếp đến ngần nào.

Thằng tôi núp bão trong nhà tối, khóc huhu. Chạy sóng thần. Thấy xe ông Chủ tịch nước rần rần ngoài ngõ.

Sau lần đó, mỗi mùa bão về ba tôi đều lấy tấm bản đồ Việt Nam khổ A4 ra dò dò chỉ chỉ. Chương trình thời tiết vì vậy mà ai cũng đón xem. Tôi ban đầu còn sợ, rồi sau này cũng chỉ xem mỗi khi có cô nào xinh xinh dẫn chương trình. Người dân bắt đầu lơ là, trời đất miền nam yên bình trở lại (không tính lâu lâu có vài cơn nhởn nhơ vòng qua vòng lại rồi thôi, cũng không vào tận nơi và chưa bao giờ khủng khiếp như ngày ấy).

Nhưng không ai quên.

Ba tôi vẫn xem dự báo thời tiết hằng ngày.

2. Người Nhật khác.

Họ biết bão nhiều hơn. Biết động đất và sóng thần từ thuở lọt lòng. Đất nước họ kém may mắn và thường xuyên gánh chịu nỗi đau. Nhưng họ nhà nghèo mà học giỏi (không giống tôi), họ xây thịnh vượng từ hoang tàn, họ đánh nhau thua trận nhưng không cay cú (mà trả thù sâu).

Bóng đá Nhật cũng vậy. Sinh ra ở cái nôi trũng, chàng lùn đi lên từ ước mơ riêng, tự tin thực hiện và làm tốt. Để sau vài mùa gặt, cánh đồng non tơ nhiều vụ được mùa và thương hiệu bây giờ đã được những thị trường hàng đầu tin dùng và cả nể. Giấc mơ ngày xưa được cả thế giới mơ chung, tôn sùng ngưỡng vọng. Người thợ học việc chăm chỉ trở thành người thầy và vẫn tiếp tục trao dồi vươn lên.

KeisukeHonda

Người Nhật. Trong vị thế ngày hôm nay, trong nhiều cái đáng phục của họ – tôi phục nhất chỉ một và một điểm: là cái bản tính lì đòn. Bị dồn vào chân tường tét đầu chảy máu miệng vẫn ngậm và mắt vẫn trừng. Phản đòn và chiến thắng. Chiến thắng cả trong thất bại.

Giống như slogan của liên đoàn bóng đá Nhật: 侍魂はくじけない – “Tinh thần Samurai không bao giờ chết!”

Như câu nói của HLV Zaccheroni: “Tinh thần là chìa khóa.”

Đội tuyển Nhật đến World Cup đã bốn kỳ trôi qua, lần thứ năm liên tiếp vẫn sẽ tiếp tục là một kẻ đến đón bão. Rơi vào cuộc chiến riêng của bốn châu lục, góp mặt trong một bảng đấu khó lường. Cho mục tiêu tứ kết lần đầu tiên và những giấc mơ bí ẩn của Yosito Okubo. Xin không làm người thách thức, chỉ đi trong thế một kẻ chinh phục thiên nhiên theo truyền thống bao đời – và tiếp tục lì đòn không gục ngã.

Đón cơn bão đầu tiên: Bờ Biển Ngà…

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^