World Cup, tính toán, cá độ và cả chính trị

bởi random ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Iker Casillas - Tây Ban Nha

Sau một đêm kì  lạ, với trận đấu kì lạ của đội ĐKVĐ thế giới. Lạ ở đây không phải vì họ thua, bóng đá mà, ai mà chẳng có lúc thua cơ chứ, đó là cách họ thua.

Nhìn cả cái thế trận mà xem, như những cỗ máy chuyền bóng. Tôi chuyền, anh chuyền, chúng ta chuyền, cứ đá thế cho tới khi áp sát được cầu môn đội bạn, và ai đó sẽ băng lên dứt điểm, à mà không, có thể Diego Costa sẽ kiếm về một quả phạt đền hoặc làm tường cho bạn dứt điểm. Họ vẫn chơi rất hay theo cái kiểu đó, nhưng vô hồn. Thậm chí đến đội bóng bình thường cũng biết cách không-để-thua-5-bàn chứ đừng nói đến vỡ trận ở đây. Tây Ban Nha vẫn cầm bóng hơn cơ mà.

Tại sao ?

Chẳng còn cái cảnh Xavi hay Andres Iniesta giữ bóng khéo léo, quấy rối đủ trò. Hai ảnh giờ mang tính chiến thuật và chỉ làm sao để chuyền chuẩn cho đồng đội mà thôi. Xabi Alonso không còn thỉnh thoảng dâng lên tấn công, chuyền dài vượt tuyến hay sút xa cũng mất hút, đánh chặn cùng nhàm nhàm. Sergio Ramos thì khỏi nói, đôn hắn lên đá tiền đạo có khi lại bớt thừa thãi, cứ nhìn vào mấy bàn thua mà thế chán chán là…

Jonathan De Guzman, Andres Iniesta - Hà Lan, Tây Ban Nha

Nghĩ mà xem, cái đội hình này vô địch Euro 2008, World Cup 2010, Euro 2012. À mà trong thời gian ấy, hầu hết trong số họ còn vô địch Champion League. Giờ đúng là chỉ còn những cỗ máy và sự tính toán. Nói nhảm theo kiểu trao giải của Việt Nam, anh thắng nhiều rồi, giải để người khác với chứ, không phải vì anh mạnh đâu, mà là do trò chơi cần nhà nhà vô địch mới thôi.

Phần về cá độ, người viết không rành lắm. Nhưng với cái kèo 1.25 cho Hà Lan và 5 bàn thua, ối kẻ sẽ tái mặt khi nhớ lại trận khai mạc của… trọng tài. À mà nói luôn, trận Mexico – Cameroon , bên Mex còn bị từ chối 2 bạn rõ ràng cơ. Tôi bỗng dưng nhận thấy gì đó u ám ở đây.

Theo lịch sử thì: World Cup 1998, tổng thống Pháp đến xem và Ronaldo bị đau bụng. Năm 2002: Hàn Quốc và đá vừa đánh đã tạo nên điều “thần kỳ” Châu Á, vào tới tận bán kết trước sự ngỡ ngàng của cả thế giới. Đến Worlcup 2006: Có một sự lật kèo không hề nhẹ đến từ Italia, họ là mafia, những kẻ đang ngập trong bê bối, họ đá như thể lật đổ tất cả, trận nào cũng có thể đá với 10 người và chiến thắng, không, họ đã lập công. Nhưng ai còn nhớ không? Zinedine Zidane tự đưa mình ra khỏi sân với cú húc đầu huyền thoại, còn người đá quả penalty cuối cùng trúng xà ngang là David Trezeguet – kẻ đã lấy đi chức vô địch Euro của Italia bằng bằng thắng vàng năm 2000. Trùng hợp ư ?  Còn World Cup 2010 thì có khác một chút, Italia thua ngay vòng bảng và khi nói về trận chung kết không thẻ đỏ trong 90 phút, dù Nigel De Jong có đạp người, ấy thế mà sang hiệp phụ , sự đời lại khác ngay.

Nếu ai đó cho rằng những dẫn chứng trên kia là thuyết âm mưu, xin chúc mừng, bạn có thể đứng về phía khách quan của tôi với những câu hỏi tại sao thường trực. Còn ngược lại, cũng nên vui, bạn tin vào bóng đá và thực sự không thể tham gia trò đỏ đen cá độ.

Sau trận đấu, Robben đã nói như thế này:

Tôi chẳng tin vào sự phục thù, trận đấu năm 2010 là một trận chung kết còn đây là một trận vòng bảng. Chẳng có gì để so sánh cả.

Phải, năm 2010 Thụy Sĩ cũng chiến thắng  đấy. Liệu Tây Ban Nha có trở lại, hay họ đã đến lúc thoái trào và nhàm chán? Hãy chờ xem, mặc dù yếu tố trong sân giờ chẳng còn là 100% nữa .

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
2 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^