Xem bóng đá, xem World Cup – Cái thuở yêu đương còn ngây thơ và trong trắng ấy

bởi Ice ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Mùa World Cup này xem bóng đá, hiếm hoi lắm ba bố con cùng xem. Bố thích Brazil, hai ông con thích Ý với Đức, được cái là cứ có bàn thắng thì đều vui. Năm nay chưa trận nào ra hàng buổi đêm xem bóng đá, xem ở nhà cũng bình lặng hơn hồi trước. Thực ra World Cup bây giờ chắc ý nghĩa không nhiều như trước, vì 4 năm mới tổ chức một lần, mà trái tim người xem phần lớn đã thuộc về các câu lạc bộ vì họ đá quanh năm suốt tháng, chứ không phải quốc gia nữa.

Mùa World Cup đến, thường thì đội tuyển nào có cầu thủ mình thích, thì mình ủng hộ. Chẳng thế mà anh Cương Cường gì đấy (năm nay cũng chưa viết note Biên Cương nào) cứ thấy ông da đen nào cũng gào lên Welbeck Welbeck – nếu ở nước ngoài chắc chắn đã bị chỉ trích vì tội phân biệt đối xử: ko phân biệt được người da màu nào. Hay khi Ronaldo đứng sút phạt cách khung thành 40m trong tình trạng chấn thương tâm lý không tốt, góc thì khó đá nhưng anh Tuấn Anh (anh này phát ngôn cũng đủ để viết vài cái note) cứ luyên tha luyên thuyên nào thì anh đứng trước cơ hội tỏa sáng nào thì ngôi sao lớn đội bóng cá nhân tầm thường ê tê xê. Có thể nói, người hâm mộ bóng đá bây giờ có nhiều lựa chọn tình yêu hơn khi trước.

Nguyễn Hồng Sơn - Việt Nam
Hồng Sơn – Khi ấy anh chẳng khác nào anh hùng dân tộc

Nhưng có một thời điểm không xa lắm, khi bóng đá chỉ chiếu ở VTV3, World Cup là một lễ hội thật sự với người xem bóng đá vì hiếm khi được xem trực tiếp, rất ít người thích Chelsea hay Manchester City, Bayern hay PSG là khái niệm trên báo, và người Việt Nam yêu nhất là đội tuyển quốc gia của mình, cùng với các câu lạc bộ của Việt Nam.

Khi ấy bóng đá với người Việt Nam phần lớn là: Báo Thể thao & Văn hóa, Câu lạc bộ Quân đội (Thể Công), Sông Lam Nghệ An, Cảng Sài Gòn, Công an thành phố Hồ Chí MInh, Hải quan, Công an Hà Nội, SEA Games, Tiger Cup, Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Đỗ Khải, Công Minh, Sỹ Hùng, Sỹ Thủy, Thế Anh, Minh Hiếu, Trương Việt Hoàng, Như Thuần, Võ Hoàng Bửu, Minh Chiến, Kiatisuk, Natipong… một danh sách dài rồi mới đến AC Milan, Juventus, Ajax Amsterdam, Manchester United, Bayern Munich.

Tình yêu bóng đá khi ấy, có lẽ cũng cuồng nhiệt và đơn sơ hơn bây giờ. Mỗi lần Việt Nam đá chẳng hạn, cả nước giống như một nồi nước đạt đến 99 độ, rồi lạnh xuống còn 10 độ nếu Việt Nam thua, nhưng bung ra 120 độ trào như lũ khi Việt Nam thắng. Nhà mình ở gần khu sinh viên, mỗi khi Việt Nam thắng là bao nhiêu sinh viên trai trẻ lấy hết chiếu ở ký túc xá ra đốt làm lửa trại, rồi uống rượu ca hát suốt đêm. Ngoài đường thì kín đặc người là người đổ ra đường ăn mừng, tất cả đều mặc màu áo đỏ, thỉnh thoảng được xem đua xe công thức 0 giữa các đội đua xe cắm cờ Việt Nam ở sau mông, phía sau là tiếng còi xe cảnh sát réo rắt. Mỗi lần Việt Nam đá ở sân Hàng Đẫy là công an Hà Nội như vào thời chiến, báo động từ ngày hôm trước, rồi trực 24 tiếng, cắm chốt ở các cửa ngõ ra vào. Như lần đá với Thái Lan ở Tiger Cup 98, Việt Nam thắng 3-0, gần như là cả nước nổ tung và không ngủ suốt mấy ngày, ngay cả bố – vốn rất bình lặng xem bóng đá – nhưng cũng sung sướng đến mức vung tay vỡ lọ hoa, vừa nhặt lại vừa cười. Sau đó hai bố con lên Hồ Gươm chơi, tối đấy có đua xe, nhưng công an chỉ đi theo và không bắt. “Every neighbor is a friend.”

Bây giờ họa chăng chỉ có biểu tình chống Tàu mới thấy đông người dân mặc áo đỏ ra đường đông thế.

Năm đó Cocacola ăn bẫm nhờ cái quảng cáo “Ăn bóng đá, Ngủ bóng đá, Uống Cocacola”. Bây giờ World Cup Euro nào cũng rất nhiều công ty quảng cáo, đến hàng cầm đồ cũng treo biển hiệu nhưng chắc chắn là không gây chú ý cho người xem bằng quảng cáo huyền thoại đấy.

Và rồi đến chung kết, Việt Nam hừng hực khí thế gặp Singapore. Cả trận diễn ra dưới trời mưa tầm tã, khi Sing ghi bàn  1-0 vào gần cuối hiệp 2, và cú đánh đầu của Huỳnh Đức cuối trận qua tay thủ môn nhưng đập vào vũng nước trước gôn trước vạch vôi và nằm yên đấy, cả sân Hàng Đẫy như trong một đám tang. Tối đấy mọi người vẫn ra đường, nhưng đi theo xe đội tuyển như đi đưa đám, cũng chẳng ai nói một lời. Hồng Sơn nằm khóc ngay trên sân.

Tiger Cup 1998 fans


AFF 2008 – Lần duy nhất Việt Nam vô địch và lần cuối cùng CĐV đổ ra đường nghịt ngùn

Kể cũng lạ. Trong suốt giai đoạn 1995-2005, đội bóng nước mình chưa từng vô địch một giải nào, dù là giải làng kiểu Tiger Cup 1998, nhưng ai cũng yêu cũng mến, trận nào đá cũng bàn tán rôm rả từ đầu đến cuối. CLB Quân Đội, CA TP Hồ Chí Minh và đặc biệt nhất là Sông Lam Nghệ An dường như là đỉnh cao của bất kỳ đứa trẻ nào ham bóng đá, phấn đấu mãi chỉ mơ một lần đá trên sân Hàng Đẫy, hay được gặp anh Huỳnh Đức.

Một tình yêu kỳ lạ của một quốc gia kỳ lạ, đội bóng hiếm khi vào top 100 thế giới nhưng cả nước phát rồ lên vì bóng đá và tự hào với đội bóng nhỏ tí xíu của nước mình. Nhưng chỉ 5-7 năm trở lại, bây giờ hỏi một người hâm mộ nào đấy tên của 3 cầu thủ đang đá cho đội tuyển quốc gia, chưa chắc họ đã biết. Họ có hâm mộ đội nào không? Trừ Hải Phòng tôi không nghĩ có đội nào còn nhiều fan hâm mộ. Lứa trẻ con bây giờ thần tượng là CR7, Lionel, Mueller.. chứ không phải người nào mang quốc tịch Việt Nam nữa.

Bóng đá vẫn hay và vui, nhưng cảm giác không còn thuần túy như trước. “Việt Nam dự World Cup” vẫn là một trò đùa không bao giờ cũ, nhưng mọi người chỉ cười nhạt vào nó, chứ không còn tí nào hy vọng cả.

Nếu được thì mình vẫn muốn được hò hét vì Việt Nam đá với một đội nào đấy, nhưng hình như đội tuyển không cho mình cơ hội nữa. Vậy nên mấy kỳ World Cup, Euro rồi chỉ trông mong vào Ý với Đức, xem bóng đá đi kèm thú vui là nghe Tạ Biên Cương bình luận và chửi lầm bầm thoai.

Vietnam 1998
Đội hình của thời nhắm mắt ai cũng có thể đọc vanh vách 11 cầu thủ Việt Nam trên sân, cộng thêm cả dự bị và HLV. Bây giờ nếu ai hỏi “Ai đang đá cho VN?” chắc chắn tôi phải Google. 

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ice
1 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^