Lionel Messi và mảnh quê hương xé nửa

bởi Trần Thuận ·

Bài viết dưới đây là bản dịch một ký sự  của nhà báo Wright Thompson thực hiện tại Rosario – Argentina, được đăng tải trên mục Blog của ESPN FC ngày 16/6/2014. Nhân vật “tôi” trong bài viết là bản thân tác giả Thompson.

Rosario

1. Lionel Messi lớn lên trong một thành phố bị xẻ đôi bởi bóng đá. Nơi mà vào đêm trước trận mở màn của Argentina tại World Cup, nhìn từ bản danh sách đội tuyển, ta thấy được sự chia rẽ và tính toán nhau. Ba cầu thủ, gồm Messi xuất thân từ Newell’s Old Boys, một đến từ đội bóng còn lại, đối thủ truyền kiếp Rosario Central.

Rosario điên vì bóng đá. Điên hơn Buenos Aires – nơi cái gọi là nhiệt chỉ đủ cho những thằng hâm mộ hời hợt và hiển cận. Giống như Steelers ảnh hưởng đến Pittsburgh nhiều hơn Giants với dân New York, khu dân cư bên bờ thành phố cảng này được bao trùm và phân chia rạch ròi bởi màu xanh-vàng của Central và màu đỏ-đen Newell’s, không khác cách loài chó đánh dấu lãnh thổ. Năm ngoái, khi một thằng nhóc 13 tuổi mặc áo Newell’s đi bộ về nhà sau trận derby, hai gã thanh niên đèo trên chiếc mô-tô mang logo Central phóng qua và bắn thẳng một viên 9mm vào ngực, nó chết.

Central war

2. Trong trận đấu vào ngày Chúa nhật, bạn nghe Rosario hét vang tên Messi. Không hoàn toàn như thế. Vì Messi là và chỉ là người của Newell’s, đội bóng cha anh ủng hộ, của thời thơ ấu và nơi anh khởi nghiệp. Đêm thứ Bẩy, một nửa Rosario chuẩn bị mọi thứ để đón chờ trận đấu, nửa còn lại chép miệng càu nhàu. “Newell chúng tôi mong Messi thành người giỏi nhất,” ông bác sĩ hâm mộ Newell’s – Diego Schwarzstein nói. “Còn tụi Rosario Central chờ Messi thất bại.”

Schwarzstein chính là vị bác sĩ đã chuẩn đoán và điều trị căn bệnh về hormone tăng trưởng nổi tiếng của Messi hồi còn nhỏ. Tôi vinh hạnh tháp tùng gia đình ông đến một nhà hàng địa hương ăn tối và xem trận Ý gặp Anh. Con trai ông Santiago, 18 tuổi, chỉ qua bên kia bàn và nói:

“Tụi nó ghét Messi. Ghét Newell’s và ghét luôn Barca.”

Deigo ngắt lời con trai mình như muốn lấy cái trải đời mà dập bớt đi máu nóng của tuổi trẻ. Ừ thì ông trải nhiều hơn, người bạn tốt nhất của ông là fan của Central. Lẽ dĩ nhiên, ông đã nhạo báng đội bóng của lão ta rất nhiều cho đến một ngày ông bạn già chặn ông trên Facebook. Ông bảo:

“Họ không ghét Messi. Họ chỉ không muốn thấy Messi có vị thế như bây giờ.”

Việc Messi trở thành siêu sao đã mang đến nỗi muộn phiền cho cả hai cộng đồng người hâm mộ. Central dễ hiểu lí do. Với Newell’s, là nỗi tiếc nuối khi đã vứt đi tấm vé bằng vàng, một thất bại lớn nhất và che lấp tất cả thành công về sau. Người hâm mộ Newell’s không chỉ đơn giản mất đi cầu thủ xuất sắc nhất trên thế giới từ cái ngày đội bóng của họ buộc anh ra đi, tất cả chỉ vì họ quá nghèo để trả tiền điều trị.

Bác sĩ Schwarzstein là người hâm mộ Newell’s Old Boys suốt cuộc đời, và cũng là bác sĩ nội tiết hàng đầu thế giới. Khi ban lãnh đạo của Newell’s nhận thấy rằng cầu thủ trẻ giỏi nhất của mình, một thằng nhóc tên Lionel đã ngừng phát triển,  họ đã đem gửi nó cho ông. Schwarzstein tiến hành kiểm tra và phát hiện ra sự thiếu hụt nội tiết tố, một căn bệnh có thể điều trị bằng việc tiêm thuốc hằng ngày và thằng nhóc có thể tự kiểm soát. Mỗi khi chơi bóng với bạn bè, Messi phải mang theo một hộp nhựa đựng đầy thuốc. Thời điểm nhận được kết quả chuẩn đoán và biết có thể chữa được bệnh, thằng nhóc không kìm được những giọt nước mắt nhưng trên tất cả nó chỉ tập trung vào một câu hỏi duy nhất:

“Con có lớn được không?”

“Con sẽ cao hơn Maradona.” Bác sĩ Schwarzstein đã trả lời như thế.

Vài năm sau đó, khi Newell’s cảm thấy số tiền để tiêm thuốc cho Messi đã đội lên quá nhiều, họ quyết định dừng và không thanh toán nữa. Gia đình Messi đã van xin và thậm chí cãi nhau với CLB trước khi tìm kiếm một nơi có thể chấp nhận thanh toán mọi chi phí điều trị cần thiết cho con mình.

Và có một đội bóng đồng ý: FC Barcelona.

Thế là gia đình thằng nhóc lên kế hoạch chuyển nhà sang Tây Ban Nha. Trước lúc khởi hành, Messi đã đến văn phòng của Diego để nói lời tạm biệt và mang theo một chiếc áo, chiếc áo nó mặc trong trận đấu cuối cùng với Newell’s và ký tên lên đó – như một gợi ý rằng nó biết những gì sẽ xảy ra sau này. Ngày đó, Messi mới 11 tuổi.

o_newell_s_old_boys_hinchada_leprosa-5293297

3.  Đôi khi, Diego nhìn vào chiếc áo và mường tượng ra những gì thằng nhóc sẽ làm được nếu nó còn chơi cho Newell’s. Dự đoán của Deigo đúng cho những năm về sau: Messi 26 tuổi, cao hơn Maradona 2 inch. Ông và cậu nhóc vẫn giữ liên lạc, một vài cuộc điện thoại mỗi năm và vài lần đến Barcelona thăm cậu.

“Tháng tới tại Brazil sẽ là thời điểm của thằng nhóc,” Diego nói, một chuyến công tác được lên lịch trước đã khiến ông không thể đến được Maracana.

Trong quá khứ, Messi có thể không hiểu được những gì người ta trông đợi ở anh, hoặc anh trông đợi ở chính mình. Nhưng giờ đây bác sĩ Diego tin:

“Thằng nhóc biết rõ Messi có nghĩa là gì. Và nó là Messi.”

Nhớ về bệnh nhân cũ và thành công của nó, khiến ông Diego hạnh phúc, dù cho mối quan hệ ngày nào không còn được duy trì và tiến triển. Cuộc sống của ông là những chuỗi ngày được lấp kín bằng những lịch khám, áp lực và stress.

“Thật khó để duy trì một mối quan hệ trong vòng quay ấy,” ông nói.

Bây giờ chủ yếu ông nhìn thấy Messi trên những tấm áp phích và tin nhanh hằng ngày. Không thể không biết đến những tin về Messi tại Argentina.

Diego cười và bắt đầu kể một câu chuyện hài hước.

“Chúng tôi đã ở Barcelona,​​” ông nói.

Santiago bắt đầu càu nhàu và nhìn xuống bàn, cô chị gái ngồi kế bên hóm hỉnh:

“Nó mắc cỡ.”

Thằng nhóc đành giả vờ nghịch một chiếc khăn ăn khi cha mình kể lại câu chuyện. Họ đã đến Barcelona vài năm trước, sau buổi tập, Messi hỏi nó có muốn cái áo đấu của mình không, đó là một cái áo mới màu mè và ít phong nhã hơn cái ngày trước. Những thằng say và tụi con nít luôn nói đúng sự thật, Diego vuốt hàng ria và gật gù.

“Cái áo đó xấu hoắc,” Santiago ngắt lời để biện minh.

Ông cha lờ đi và tiếp tục kể lại câu chuyện, không giấu được vẻ mắc cười:

“Chú có muốn cái áo này không?” Messi hỏi.

“Cái áo xấu tệ,” Santiago buộc miệng thẳng vào mặt cầu thủ Barca.

Messi cười khúc khích, bảo:

“Ờ, nó xấu như cứt.”

Mọi người trong bàn lăn ra cười trong khi Santiago lên kế hoạch trả thù. Một lát sau nó gây sự chú ý:

“Bà chị con đã có ba thằng bạn trai.”

Thế là cô chị gái giật mình và thốt lên:

“Ôi tôi ghét khi bị nói về điều này.”

Vậy là Santiago biết mình đang nắm đằng chuôi câu chuyện nên nó cứ từ từ chầm chậm và thưởng thức từng chút một. Điều thú vị khi bạn là một fan hâm mộ tại Rosario không chỉ là việc bạn có thể thể hiện đam mê bóng đá một cách hữu hình nhất – mà hơn thế, nơi đây bóng đá là đức tin, là sự sùng kín hằng ngày hằng giờ, là lăng kính để từ đó dõi theo đội tuyển quốc gia và những cầu thủ xuất sắc, hay đơn giản là công cụ để bạn chọc ghẹo chị gái của mình. “Thằng bạn trai đầu tiên là fan Central, ngay năm đó Central xuống hạng. Thằng thứ hai cỗ vũ Independiente, Independiente xuống hạng.” Câu chuyện sắp được đẩy lên cao trào tới nơi khi cô chị gái đã bắt đầu đỏ mặt tía tai.

“Bạn trai của bả bây giờ là fan Colon,” nó dừng vì nín cười, trước khi bùng lên nắc nẻ. “Và một tháng sau Colon xuống hạng!”

Santi quay sang bà chị: “Bà này bị nguyền,” rồi quay về phía bàn tiệc. “Tụi con đã nói với ông kia rồi. Cẩn thận, bà này bị nguyền. Sau này có gì đừng bảo sao tụi tui không nhắc trước.”

Bữa tiệc lại tiếp tục với những câu chuyện khác, nhưng bà chị Julia vẫn hậm hực và không kìm được, cuối cùng thốt lên:

“Đó không phải lỗi của con.”

4. Mọi bàn tiệc luôn nhiều câu chuyện từ  đầu đến cuối, nhưng cũng luôn có một câu chuyện đóng vai điểm nhấn cao hơn hết thảy. Lần cuối cùng Newell’s Old Boy giành chức vô địch đã mười năm trước, hồi ông Diego ôm thằng con mình vào lòng, khóc và lập tức nghĩ người cha quá cố. Ở Rosario, lòng trung thành với đội bóng không phải thứ có thể đổi chác và đã trao gửi quá nhiều để từ bỏ. Ngay cả Messi, chính cái thằng mà sự nghiệp của nó tại Newell’s đã kết thúc từ khi mới bắt đầu vì đội không đủ tiền chữa bệnh cho nó, vẫn, sẽ và mãi là một thằng nhóc cổ vũ cho màu đỏ-đen. Xây phòng tập, xây ký túc xá mới cho đội bóng và luôn nói về khát khao muốn kết thúc sự nghiệp trong màu áo Newell’s. Để chắc chắn rằng khi về già, sẽ lại được ngồi trên khán đài Marcelo Bielsa, cùng với những đứa con của mình và cắt nghĩa cho chúng nó biết là cha chúng nó đã yêu Newell’s đến độ nào, hơn bất cứ điều gì và hơn cả những gì ông được nhận tại Barca.

Diego lấy ra một cây bút, viết điều gì đó vào chiếc khăn ăn trước khi che đi và nói:

“Con muốn là ai trong trận đấu ngày mai?”

“Maxi Rodriguez,” con trai ông trả lời liền không do dự, không chọn cầu thủ từng là bạn của gia đình mình mà là một tiền vệ cánh dù tài năng nhưng đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp.

Diego cười và hé mở chiếc khăn, thứ  đã được ghi nguệch ngoạc cái tên Maxi Rodriguez.

“Tại sao?”

“Vì anh ấy là người của Newell’s.”

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^