Luis Suarez cắn người: Đừng dành cho anh những lời cảm khái!

bởi El Hoho ·

1. Vậy là lần thứ hai chỉ trong vòng ít ngày, thế giới lại phát cuồng vì Suarez.

Lần trước, anh xuất hiện với cú đúp bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới người Anh. Lần này, anh bỗng  cắn vào vai Chiellini một nhát cắn sâu hoắm. Kết quả của mỗi hành động này, dù là trực tiếp hay gián tiếp đều là có lợi cho Uruguay. Họ đã chính thức lách qua khe cửa hẹp ở Bảng Tử Thần để bước vào vòng trong.

Dĩ nhiên, nhiều người vẫn còn nhớ những pha cản phá như một thủ môn thực thụ của Suarez ở bán kết World Cup 2010 hay những nhát cắn mà anh “tặng” cho Ivanovic và Otman Bakkal.

Và dù là đẹp hay không đẹp thì với rất nhiều người, Suarez là hiện thân của một điều gì đó kì lạ và nhiều cảm xúc nhất trong thế giới của bóng đá hiện đại: của thiên thần và ác quỷ, của người hùng và tội đồ, của  một ngôi sao và kẻ bị ghét bỏ.

Họ yêu mến anh và cho rằng, anh nhiều tật đấy, nhưng  dẫu sao, tất cả đều là hành động mang tính hi sinh bản thân để cống hiến cho màu cờ sắc áo cả. Vinh nhục cá nhân không quan trọng, quan trọng là tập thể giành được vinh quang.

Cũng dễ hiểu, bởi phàm là con người, thì luôn có ấn tượng tốt từ những hành động như thế.

Luis Suarez cries - Uruguay

2. Đấy là vào thời điểm người Uruguay trông chờ vào Suarez nhất, nhưng anh thì chẳng thể làm gì được trong gọng kiềm của Chiellini và đồng đội. Thậm chí, khi vượt qua được họ, anh cũng chẳng thể đánh bại Buffon. Sức ép đặt lên vai Suarez là rất lớn, lớn đến nỗi anh cần phải làm điều gì đó ngay lập tức để giải tỏa nó.

Và giữa muôn ngàn cách, Suarez đã  lại một lần nữa chọn cách ít người dám làm nhất, cũng là phi thể thao nhất: cắn người.

Nói “lại một lần nữa” là bởi trước đây anh đã cắn Bakkal và Ivanovic trong hoàn cảnh tương tự. Mỗi lần như thế, đội bóng anh thi đấu lại có được những kết quả có lợi.

Nhưng cắn người là cắn người, sao cứ phải lấy lý do hi sinh cho chiến thắng của tập thể để biện minh cho Suarez? Giả sử, pha cắn người ấy đã gián tiếp Uruguay khiến bị loại, thì người ta sẽ coi anh là gì?

3. HLV Tabarez phát biểu sau trận đấu rằng:

Đây là World Cup, không phải chỗ nói về đạo đức rẻ tiền.

Phải, đây là World Cup, là sân chơi danh giá nhất hành tinh và là nơi mà vinh quang tập thể luôn được đặt lên trên cái danh dự cá nhân. Nhưng cũng đừng quên rằng, bóng đá là một môn thể thao, và thể thao thì phải có tinh thần thượng võ.

Trước Suarez, Klose cũng đã từng đưa bóng vào lưới bằng tay trong một tình huống mà trọng tài không thể có góc nhìn thuận lợi. Thay vì im lặng để có đội nhà được công nhận bàn thắng, anh kể lại pha bóng ấy và yêu cầu ông trọng tài chính cho đối thủ được hưởng quả phạt lên. Và cái đạo đức của Klose chẳng rẻ tiền chút nào, anh được lòng rất nhiều fan bóng đá trên khắp hành tinh. Bản thân CLB Lazio cũng chẳng có lấy một lời trách cứ dù trận ấy họ thua Napoli 0-3.

south-korea-spain_0

Chẳng có sự thỏa đáng nếu như cứ lấy hoàn cảnh và mục tiêu để lí giải cho hành động phi thể thao của Suarez bởi suy cho cùng, những gì mà Suarez và Uruguay nhận được sau pha bóng không đẹp ấy sẽ chẳng bao giờ được nhìn nhận một cách khách quan.

Khi nhắc đến Uruguay ở Brazil 2014, người ta sẽ luôn nhớ đến cú cắn vào vai Chiellini của Suarez trước tiên chứ không phải là những nỗ lực của ông Tabarez và các học trò, cũng như khi nhớ về Hàn Quốc năm 2002, rất nhiều người sẽ uất ức mà nghĩ đến những giọt nước mắt của người Italy và Tây Ban Nha vậy.

Đến bây giờ, người ta vẫn nhắc đến “Bàn tay của Chúa” như là một trong những pha bóng tranh cãi, thiếu công bằng nhất lịch sử World Cup và trong mắt họ, ngôi vô địch thế giới năm 1986 của Maradona cũng bớt chói lọi hơn rất nhiều. Tất nhiên, là ngoại trừ những người Argentina.

Vì thế, xin hãy có cái nhìn đúng mực về hành động của Suarez, đừng tặng cho anh những lời cảm khái hay tiếc nuối nào cả. Đấy chỉ là một hành động phi thể thao, và anh xứng đáng bị trừng phạt. Chỉ vậy thôi.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
El Hoho
26 bài viết
“Hohohohoho”
Phát bóng lên ^