Tản mạn World Cup: Niềm tin cạn mất rồi…

bởi Dũng Lê ·

Fool me once, shame on you. Fool me twice, shame on me.

1. Niềm tin vốn dĩ là một thứ rất giá trị. Dù thế, người ta cho đi không quá khó khăn như người ta hay nói. Vốn dĩ những người thù dai thường vì bị tấn công chứ không hẳn là vì mất niềm tin. Con người ta là một giống loài yếu đuối vì sở hữu một tài sản mang tên “tình cảm”. Nó làm cho chúng ta tin lần thứ hai, yêu lại từ đầu.

Luis Suarez từng nhận được sự ủng hộ toàn phần từ phía Liverpool trong scandal tình nghi phân biệt chủng tộc với một cầu thủ da màu bên phía Manchester United. Nhưng tới khi anh cắn vào tay Branislav Ivanovic ngày 22/4/2013, NHM Liverpool buộc phải đứng giữa hai ngã đường: hoặc mù quáng tin rằng có những điều gì đó khúc uẩn đâu đây; hoặc chấp nhận sự thật là gã tiền đạo thượng hạng trong đội bóng có một cái đầu quá hoang dã.

Otman Bakkal, người từng bị Suarez (khi ấy còn khoác áo Ajax) cắn ở Hà Lan, hẳn sẽ là đủ để mọi người cảm thấy rằng, chẳng có gì khúc uẩn quanh đây, đơn giản chỉ là kẻ gian “ngứa nghề”. Người hâm mộ (NHM) Liverpool thì đặt niềm tin vào anh, cho rằng mọi thứ đã ở lại với giải Hà Lan.

“Negrito” là cách Suarez gọi cả những người bạn, người thân ở Uruguay; những màn ăn vạ hay chơi bóng bằng tay là do tâm lý muốn cống hiến trọn vẹn cho tập thể. Nhưng cắn ư? Không. Ivanovic thậm chí đâu đã chọc tức Suarez?

Thế nhưng, như đã nói, đối với NHM Liverpool, đó mới chỉ là nỗi thất vọng đầu tiên mà họ phải chứng kiến của Suarez trong màu áo Liverpool.

Và thế là, họ trao cho anh niềm tin lần thứ hai. Cả một tập thể đứng bên anh trong bất kỳ vấn đề gì liên quan đến cụm từ “cắn”. 10 trận treo giò trôi qua, anh trở lại và ẵm danh hiệu Vua phá lưới nhờ vòng tay nâng niu của đồng đội, của ban huấn luyện, của lãnh đạo đội bóng.

Suarez Liverpool

Suarez được mời tham gia chương trình Kop Kids của LFC TV – một chương trình mà ở đó những cầu thủ xuất hiện phải là những tấm gương cho trẻ em. Suarez được tạp chí lừng danh FourFourTwo thực hiện chuyên mục phỏng vấn độc quyền, xây dựng lại hình ảnh cho anh như một chàng trai vươn lên sau bão tố, bình ổn lại tâm tính và trưởng thành theo thời gian.

Với người viết, một câu nói cực kỳ sâu sắc của anh trong bài phỏng vấn như đã trở thành một triết lý sống:

Thời gian trôi đi, bạn chấp nhận những sai lầm của bản thân, bạn trưởng thành, bạn học từ chính những sai lầm ấy và bạn tiến về phía trước.

Chiếc băng đội trưởng được trao cho anh. NHM tin anh đã trở thành một tấm gương sáng. Niềm tin tưởng như đã được trao đúng chỗ.

Nhưng không. Một lần nữa, Suarez làm cho tất cả phải thất vọng tại World Cup.

Giang sơn khó rời, bản tính khó đổi ư? Giờ thì người ta có nói gì đi nữa cũng đúng.

2. Nó cũng như chuyện cựu danh thủ Đặng Gia Mẫn “cướp sóng” truyền hình trực tiếp để đọc một bức thư chỉ trích các BLV của VTV vậy. Tưởng như những ức chế gần trọn chục năm của khán giả chuyển tải qua hơn 1 phút ít ỏi ấy sẽ khiến cho những con người kia tự thấy sự cần thiết của việc thay đổi. Nhưng không, họ vẫn cho rằng họ “có những điểm mạnh riêng”, họ dựng ra những trò hề để bao biện cho những trò hề của họ.

Cầu thị ở đâu? Ẩn trong bức thư ngỏ mà ông Mẫn đọc kia là một niềm tin cuối cùng, rằng những lời “van nài” ấy sẽ được tiếp thu, sẽ khiến những đối tượng nhận thư phải thấy đắng… à mà thôi.

Niềm tin, thứ xa xỉ ấy, đã không dành cho các anh nữa rồi.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^