Kaka, viết cho ngày anh đi

bởi Dũng Phan ·

Vậy là anh đi rồi, về lại Brazil đầy nắng và đầy gió, về lại Brazil hoang dại, quyến rũ, để lại sau lưng một cuộc trường chinh Châu Âu vĩ đại, một San Siro chỉ nguôi nỗi nhớ anh có 365 ngày, và một khoảng trời vời vợi của bóng dáng Kaka mà những người yêu mến anh sẽ không biết tìm nơi đâu.

11 năm về trước, một chàng trai trẻ cập bến San Siro. Chàng trai ấy có nụ cười như mùa thu tỏa nắng, có độ tuổi 20 căng tràn, có tài năng trên đôi chân thanh thoát. Chàng trai ấy có cái tên rất dễ đọc: Kaka. 11 năm qua, cái tên anh, nụ cười anh, khuôn mặt anh không chỉ là biểu tượng của một tài năng đặc biệt trong thế giới túc cầu giáo, mà còn là nét thánh thiện của con người giữa thế giới bóng đá xô bồ. 11 năm anh chơi bóng ở Châu Âu, anh không chỉ xác lập cho bản thân một vị trí trên bản đồ bóng đá thế giới, đi vào dòng chảy các huyền thoại. Mà còn cả trong trái tim của những người hâm mộ.

kaka-2

Mùa giải 2003-2004, Milan giành Scudetto sau 5 năm chờ đợi, Scudetto thứ 17 in đậm tài năng của “Vua phá lưới” Shevchenko, sự xuất sắc của những cái tên Nesta, Maldini, Pirlo. Và một phát hiện mới đến từ bên kia đại dương: Kaka. Năm ấy Kaka quá trẻ, nhưng anh đẩy cả biểu tượng Rui Costa lẫn bản hợp đồng khổng lồ Rivaldo lên ghế dự bị. Ngày đó, Kaka hệt như một luồng gió mới thổi đến Calcio, luồng gió ấy có quá nhiều sự khác biệt của những tiền bối Brazil đi trước. Vào những năm đầu tiên của thế kỷ XXI, ở Brazil truyền miệng một câu nói:

Nếu anh muốn thành huyền thoại Brazil, tên anh phải bắt đầu bằng chữ R và kết thúc bằng chữ O.

Romario, Ronaldo, Rivaldo, Ronaldinho đã làm được những điều ấy. Ricardo Leite là người nối tiếp. Nhưng cũng như cái tên Kaka được sử dụng nhiều hơn cái tên Ricardo. Bản thân Kaka cũng là con người khác biệt so với các tiền bối đi trước, không chỉ ở lối sống mẫu mực, không scandal , chung thủy và ngoan đạo. Anh còn khác biệt ở lối chơi, ở Kaka có lối chơi Châu Âu rất hiện đại, ít rườm rà, coi trọng tốc độ, và đặt sự hiệu quả lên cao. Một sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật Nam Mỹ và thực dụng Châu Âu.

kakaron

Những năm tháng ở Milan cứ trôi đi, 6 năm trên San Siro, anh đi từ chàng trai trẻ tiềm năng lên vị trí người khổng lồ số 1 của bóng đá thế giới. Từ chàng trai đứng thứ 9 trong cuộc bình chọn Quả Bóng Vàng lên vị trí của  một trong 100 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới năm 2008 ( theo bình chọn của tạp chí TIME). Từ thất bại Istanbul 2005 lên tới đỉnh cao danh vọng ở Athens 2007. Kaka đã đứng đó, giữa San Siro ngợp nắng vàng, giữa Địa Trung Hải và nước Ý đẹp diệu vợi, giữa tình yêu của những Milanisti xem anh như là cứu cánh của một đế chế điêu tàn đang đi dần xuống địa ngục. Nhưng anh đi…

Đã ở thiên đàng, anh còn đi đâu nữa?

Ngày anh đi, rất nhiều nước mắt. Nước mắt rơi từ đại lộ Milan, từ xa xôi vạn dặm sang cả những cô gái ở Việt Nam ngồi trong quán net chờ tin tức chuyển nhượng. Bernabeu hoa lệ đón anh về, và anh diệt vong ở nơi đó. Bốn năm, những chấn thương đến, những chấn thương đi, anh lặng lẽ trên ghế dự bị. Xen giữa những thất bại bi ca ở Real Madrid là nước mắt anh rơi ở Mũi Hảo Vọng. Tôi không bao giờ quên được hình ảnh vuốt tóc của anh ngày hôm đó, không quên được giọng nói của đứa em 10 tuổi nhìn lên tivi chỉ vào Kaka và nói:

Ôi, khóc kìa.

Kaka rất ít khi rơi nước mắt, anh cười nhiều hơn, vui nhiều hơn. Chỉ thất bại trước Hà Lan là anh khóc. Bởi thất bại đó đã đốn gãy đi của Kaka quá nhiều. Đốn gãy một niềm hy vọng mà anh dồn cả lại cho một mùa hè ở Nam Phi sau những thất bại tại Real Madrid. Để rồi sau bi kịch hôm đó là một chuỗi ngày dài chấn thương và ghế dự bị. Madridistas dành cho Kaka những tình yêu câm lặng, bởi cái đẹp của Kaka khiến người ta thương cảm. Trong hai năm cuối ở Real, Quả Bóng Vàng 2007 dự bị cho Oezil, thỉnh thoảng anh có ra sân, những Milanistas lại gọi nhau í ới để nhìn thấy số 8 mang áo trắng tung hoành trên sân cỏ. Những nét thiên tài vẫn có, chỉ là những cú trượt nước ngày càng ít đi, những cú sửa bóng góc xa ở ngoài vòng cấm rơi rụng dần. Và những người yêu mến anh âm thầm mang theo những giọt lệ giấu vào sau mi mắt.

kaka_1672186i


Thiên thần gãy cánh

Ancelotti đến, không phải để hồi sinh Kaka. Mà để nói anh nên đi. Khi người thầy hiểu rõ anh nhất bảo anh nên rời Bernabeu, thì có nghĩa rằng anh nên đi. Anh đi, để lại điều nhức nhối cho những Madridistas. Một huyền thoại đã tới, và đã ra đi trong thất bại đến cháy lòng. San Siro đón anh về, như đã đón anh về vào một ngày hè tháng 8 từ Sao Paolo. Anh để râu, anh chạy nhiều hơn, mồ hơi ướt đẫm, anh mang băng đội trưởng, anh có bàn thắng thứ 100 cho Milan. Nhưng anh không cứu được một Milan điêu tàn bằng những ánh lửa cuối cùng của một trái tim khát vọng. Kỷ niệm đẹp không phải vì kỷ niệm vui hay kỷ niệm buồn, mà vì kỷ niệm ấy ra đi chẳng bao giờ trở lại. Kaka cũng thế. Nhưng điều Kaka đem đến không phải là những thống kê, anh đem đến một ngọn lửa sưởi ấm đêm đông cho những Milanistas mất phương hướng. Có anh, để nhìn nụ cười sáng hơn.

kaka

Hôm nay những tifosi ngẩn ngơ nhìn bóng anh rời xa. Nụ cười ấy chỉ thắp sáng cho họ trong 365 ngày. 365 ngày để được thấy anh chạy trên sân cỏ, giữa Châu Âu có nụ cười thiên thần, có hai cánh tay giơ lên tạ ơn Chúa sau mỗi bàn thắng. Xin chúa, hình ảnh đó mất thật rồi sao?

Kaka, ngày mai thượng lộ bình an !

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^