Tạm biệt, Rossoblu!

bởi Trần Thuận ·

Một mùa giải nữa trôi qua, một mùa giải khác lại chuẩn bị tới. Serie A trong tôi năm qua là gì? Câu chuyện cổ tích Roma; mối hận Artemio Franchi; những ngày Francesco, Domenico; cú sút Di Natale và không bao giờ quên chiều mưa hôm ấy: Renato Dall’Ara, Napoli hùng mạnh và bàn thắng ở phút bù giờ của Bianchi.

Calcio 2013- 2014, khi nỗi buồn gọi tên Bologna…

rolando-bianchi-bologna

Một vết trượt dài…

Bước vào mùa giải bằng việc xây mới hoàn toàn hàng tiền đạo sau sự ra đi của hai nhân tố chủ chốt Gabbiadini (đến Samporia) và đặc biệt là Gilardino (hết hạn cho mượn) mùa giải trước. Mọi hi vọng được đặt lên vai bản hợp đồng mới từ Torino, Rolando Bianchi và nguồn cảm hứng Alessandro Diamanti.

Mọi điều thất vọng kéo đến. Mở màn không tồi, rực sáng trong trận hòa kịch tính với Lazio, trước khi chờ đến vòng đấu thứ chín để có trận thắng đầu tiên. Thất bại 0-5 trước Roma và những ngày tháng địa ngục bắt đầu.

Trước khi đến Rome, họ ghi trung bình 1.4 bàn mỗi trận, từ Rome trở về giảm còn 0.7, chính thức lâm vào khủng hoảng với phong độ tồi tệ khó tin của hàng tiền đạo.

Trượt dài trong thảm hại, Pioli vật lộn với đội bóng cho đến kỳ nghỉ đông trước khi rời bỏ con tàu đắm trong bất lực. Davide Ballardini đến ngay sau đó, mang theo đam mê và khát vọng cứu rỗi nhưng không cải thiện được nhiều. Bán Diamanti, họ đem về Erik Friberg và Ibson – chỉ 5 phút cuối cùng trước giờ phiên chợ đông đóng cửa (và “bỏ quên” anh ở sân bay). 7 lần ra sân tổng cộng cho cả hai, 0 bàn thắng và chẳng được tích sự  gì.

Christodopoulos là điểm sáng hiếm hoi. Giai đoạn cuối mùa, rất nhiều trận Ballardini xây dựng lối chơi xung quanh cầu thủ người Hi Lạp, anh phát huy được những pha dốc bóng tốc độ và được phép tự do xử lí khi có bóng. Nhưng cuối cùng, cũng chỉ ghi được 2 bàn thắng, đều là penalty. Với Kone, phần thưởng là 12 thẻ vàng cho lối chơi máu lửa, vắng mặt quá nhiều khi đội bóng cần và lẽ ra có thể làm tốt hơn. Còn Bianchi: anh đơn giản là người hùng của một trận cầu – và nỗi thất vọng của cả mùa giải.

Người hâm mộ  lại tiếp tục bấu víu vào những điều thần kỳ như đã từng. Để rồi cuối cùng tất cả kết thúc như một vở kịch hài hước, ngẫu nhiên như cách nó bắt đầu. Có thắt nút, có cao trào. Có hi vọng khấp khởi để rồi đuối người trong bi kịch.

25/8/2013, Napoli 3-0 Bologna. Không sao! Không sao!

6/1/2014, Catania 2-0 Bologna. Ông phải đi thôi, Stefano.

19/1/2014, Bologna 2-2 Napoli. Họ thấy ánh sáng.

11/5/2014, Bologna 1-2 Catania. Chẳng còn gì…

Ảnh trong bài Bologna

Credits to Phong Ronin

Một chuỗi dài thất bại liên tiếp và thua trong trận cầu quyết định. 5 trận thắng, 28 bàn thắng, 58 bàn thua là thất bại 19 trận. Bologna xứng đáng phải xuống hạng vì sự suy yếu của đội hình trước khi bị giáng một đòn chí tử với quyết định bán Diamanti.

“Thằng khốn!”

Việc đội bóng phải xuống hạng là lỗi của tất cả mọi người, nhưng trên tất cả là lỗi của Guaraldi.

Mỗi năm, hắn bán đi những cầu thủ tốt nhất, dần dần vắt kiệt đội hình và xin lời khuyên từ những kẻ chẳng biết đếch gì về bóng đá.

Bologna cần tìm lại nhiệt huyết mà họ đã mất, nhưng một khi hắn còn ở đó, thì dẹp.

Những người hâm mộ, họ vẫn ủng hộ và đặt niềm tin vào đội bóng. Họ là những người chiến thắng duy nhất ở đây. 

Diamanti, Football Italia, 15/5/2014

 

Tôi nhớ cha tôi vào lúc này. Ông qua đời vì một cơn đau tim trong thời khắc chúng tôi đoạt scudetto cuối cùng. Tôi chắc chắn rằng, từ trên cao kia, ông đang muốn thằng khốn đó biến đi ngay lập tức.

Stefano Spoletta Spolaore, Facebook, 19/5/2014

Guaraldi, nhậm chức từ ba năm trước, vị chủ tịch thứ năm trong bốn năm (giai đoạn 2008 – 2011). Râu ria xồm xoàm, sai lầm trong chính sách chuyển nhượng, oằn lưng với món nợ trăm triệu Euro của CLB và  trở thành nạn nhân của mọi nguồn cơn trút giận. Từ curva Bulgarelli, kéo ra đến ngoài đường, bao vây cổng biệt thự tại Zola Predosa, nơi được bọc thép bởi cảnh sát và một chú chim đáng tội đang chui rúc trong sợ hãi.

Cút đi Guaraldi!

Bên trong vẫn im lặng.

Tiếp tục leo…

Sau khi tiếng còi cuối cùng tại Stadio Renato Dall’Ara (trận thua Catania và đội chính thức rớt hạng) cất lên, một số lượng lớn người hâm mộ thực sự phẫn nộ đã chặn lối ra về và chờ đợi các cầu thủ xuất hiện.

Đội bóng Bologna và HLV Davide Ballardini bước ra trong im lặng với sự bảo vệ của một hàng rào cảnh sát.

Trong năm phút dài đằng đặc như cả thế kỷ, hàng tấn những lời chửi bới, lăng mạ và hăm dọa đã được xối lên đầu các cầu thủ. Panagiotis Kone – người đi đầu cả đội, rơi nước mắt.

Từ trong đám đông, kẻ cầm đầu những người đang chửi bới phá vòng vây của cảnh sát và lao về phía Kone… Khi tất cả đã cùng nghĩ đến một kết cục tồi tệ nhất, ông giang rộng vòng tay và cho chàng tiền vệ đang chán nản một cái ôm.

– HITC Sport

Diamanti, giờ đã được gọi là cựu cầu thủ của CLB, từng nói như thế này khi đội bóng đang chống chọi trong cuộc đua trụ hạng vài năm trước:

Mỗi ngày trong tuần, chúng tôi đặt từng bước chân một từ Meloncello và ngày nào đó sẽ leo đến đền Thánh Luca.

Hôm nay, tôi cũng có một câu cho họ: Hãy tiếp tục leo đi, từ Serie B. Ở đất nước Việt Nam xa xôi này, đã có một fan hâm mộ đang chờ các bạn.

Tạm biệt. Rồi ngày vui ta gặp nhau.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^