Tản mạn World Cup: Marc-Vivien Foe và điều chúng ta xứng đáng

bởi El Hoho ·

1. Rất nhiều người trong chúng ta quên mất rằng, cách đây đúng 11 năm và 7 ngày, thế giới bóng đá chứng kiến một dấu mốc đầy thương đau: Trên sân Gerland, nước Pháp, Marc-Vivien Foe gục xuống và ra đi mãi mãi ở tuổi 28.

Cả thế giới chìm trong bàng hoàng và tang tóc, bởi đấy là lần đầu tiên, một trận đấu ở cấp độ ĐTQG, được truyền hình trực tiếp đến hàng tỉ khán giả, chứng kiến một cái chết ngay trên sân bóng. Chung kết Confed Cup năm ấy, Desailly cùng Rigobert Song giương cao chiếc cup vàng để tưởng nhớ Foe, để nhắc nhở thế giới về những vết đen đằng sau môn thể thao-bị-công-nghiệp-hóa này. Cái chết của Foe, là bất tử.

Nhưng trước và sau Foe, có đến cả trăm cái chết đột ngột diễn ra trên sân cỏ. Nổi tiếng nhất, có lẽ là Antonio Puerta và Piermario Morosini.

Và mỗi lần có ai đó gục xuống, người ta lại tự hỏi: Tại sao bóng đá, một môn thể thao thuần túy, lại tồn tại những cái chết thương tâm như thế?

PARIS: Federation Cup final: France - Cameroun 1-0

2. Louis Van Gaal đã gần như nổi điên khi nghe tin các học trò của ông sẽ tiếp tục thi đấu vào lúc giữa trưa với Mexico ở vòng 16 đội. Đấy là lần thứ 3 trong họ phải chơi bóng trong hoàn cảnh ấy kể từ khi đặt chân đến Brazil.

Hãy hỏi những Gerrard, Rooney hay Henderson rằng cái nắng nóng ở Brazil đáng sợ như thế nào. Tất cả họ đã đổ vật ra sân khi trận đấu với Italy kết thúc. Ở bên kia, đối thủ của họ cũng chẳng khá gì hơn khi chỉ vài ngày sau, họ phải đối mặt với Costa Rica trong thế đi bộ. Marchisio còn tệ hơn, anh thậm chí còn chẳng thể đứng vững khi trận đấu với đại diện Nam Mỹ chỉ mới trải qua được 50 phút.

Câu hỏi đặt ra là, khi quyết định lịch thi đấu sao cho trùng với “giờ vàng” ở Châu Âu, FIFA có nhớ đến những cái chết mang tên Foe hay không?

Nhiệt độ vào lúc trận đấu Hà Lan – Mexico diễn ra là 39ºC, với độ ẩm hơn 50%, những con số mang hình hài ác quỷ đối với các đội bóng Châu Âu.

8 năm nữa, World Cup sẽ lần đầu tiên được tổ chức tại Trung Đông, ở Qatar đầy những tiện nghi xa xỉ và cả cái nóng thuộc loại khắc nghiệt nhất thế giới.

Có ai dám chắc rằng giữa cái nắng như thiêu đốt của hôm đó, và cả sau này, những Van Persie, Robben hay bất kì ai khác sẽ không ngã vật ra trên sân vì những cơn đau tim bất chợt?

Cái chết của Foe là bất tử. Hình ảnh Desailly cùng Rigobert Song giương cao chiếc Confed Cup 2003 là bất tử. Nhưng rồi chẳng ai thèm nhớ đến tinh thần họ muốn truyền đạt nữa. Quả bóng cứ lăn, cùng guồng quay của tiền bạc và danh vọng.

3. World Cup, suy cho cùng chỉ là một sân chơi quy tụ các đội bóng mạnh nhất ở cấp độ ĐTQG. Đằng sau mọi hào nhoáng, danh giá và những giá trị đầy tính biểu tượng, thì World Cup vẫn chứa đựng cái tinh thần của bóng đá: 22 cầu thủ trên sân cùng quần thảo với 1 quả bóng, trong niềm vui, sự toan tính và tạo nên hàng tỉ nét cảm xúc trên sân, trên khán đài, trên toàn thế giới.

child

Rồi hàng tỉ nét cảm xúc ấy sẽ là nguồn cảm hứng cho mọi thứ xung quanh chúng ta nói về mỗi ngày: Tại sao Tây Ban Nha ra về? Người Anh làm bóng đá kém như thế nào? Ai sẽ là nhà vô địch World Cup? Ronaldo và Messi. Nỗi đau mang tên Thể Công, hay đơn giản hơn, là cho những tâm hồn trẻ thơ vui đùa trong ánh chiều tà…

Chỉ hi vọng rằng, trong những nét cảm xúc ấy, sẽ không bao giờ xuất hiện những giọt nước mắt thất thần, tang tóc và đầy thương cảm dành cho Marc-Vivien Foe hay Antonio Puerta nữa. 

Bởi chúng ta, và bất kì ai đam mê trái bóng tròn, xứng đáng có được điều ấy.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
El Hoho
26 bài viết
“Hohohohoho”
Phát bóng lên ^