Hà Lan sẽ không bao giờ chết

bởi Hong Anh ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Trận đấu kết thúc đâu đó vào khoảng gần 6 giờ sáng, tôi đóng laptop, rút chuột, tai nghe, cất vào cặp, nói chung là thu dọn mọi thứ để có thể viết. Không thêm bất kì một dòng gì nữa, cho dù chỉ là 20 chữ.

Hà Lan thua, và một lần nữa… lại trên chấm phạt đền.

Sneijder

Cái khung cảnh từa tựa như một cuộc đấu súng ấy đã ám ảnh quá nhiều người trong một thời gian quá dài, ngay từ lượt sút đầu tiên tôi đã có linh cảm chẳng lành. Và cho đến khi Sneijder bước lên, tôi biết chắc chắn số 10 sẽ sút trượt. Đó là Hà Lan của tôi và tôi không bao giờ nói rằng tôi ghét điều đó.

Tôi không khóc, một người yêu Hà Lan sẽ không khóc trong trận đấu này. Nước mắt với tôi chưa bao giờ là một thứ gì đó đủ để lột tả nỗi buồn khi thua trận cả. Tôi cầm điện thoại và nhắn tin cho bạn:

Đến bao giờ đây.

Ừ, đến bao giờ đây Hà Lan?

Danh hiệu và thành công ở đấu trường thế giới luôn lảng tránh đội bóng màu cam ấy theo cái cách ít ai có thể tưởng tượng đến, 3 lần vào chung kết, 3 lần thất bại, tất cả đều… tức tưởi.

World Cup có lẽ không dành cho Hà Lan.

Tôi đã có gắng lấy lí do, nhiều lí do để tin rằng Chúa đã chọn người Argentina, từ việc hôm ấy là quốc khánh Argentina cho đến việc chỉ vài hôm trước thôi Alfredo Di Stefano qua đời …

Ừ, có lẽ vậy, là Chúa, Người sẽ chẳng bao giờ chọn Oranje, Jesus ghét Hà Lan..

Quốc gia ở Tây Âu ấy luôn coi mình là kẻ thù của Chúa, 60% dân số sống dưới mực nước biển những người Hà Lan đã phải tự tìm cách để tồn tại, để sống trên quê hương của chính mình. Họ không tin vào bất kì ai, bất kì thứ gì kể cả may mắn, tất cả đều là tính toán, là logic.

Họ phải xoay sở, họ phải tận dụng tối đa không gian chật hẹp đó để sống, để làm việc… Chẳng phải vì lí do đấy mà những Vincent Van Gogh, Eddie Van Halen, hay Johan Cruyff đều đạt trình độ đến mức thượng thừa ở các lĩnh vực mà họ tham gia, tất cả đều rất riêng biệt, rất đặc trưng và rất Hà Lan.

Cho đến cả cái chết trên chấm phạt đền…

Đâu phải ngẫu nhiên mà khẩu hiệu của cả quốc gia được gọi là Nederland ấy là “”Ik zal handhaven” (Tôi sẽ chịu đựng). Họ đã chịu quá nhiều sự bất công, từ địa lý cho đến số phận, và nếu bây giờ có thêm một trận chung kết nữa, một thất bại nữa thì người Hà Lan vẫn sẽ chịu được thôi, họ buồn nhưng không hết hy vọng.

Đã có rất nhiều người hỏi tôi tại sao lại yêu Hà Lan, câu trả lời rất đơn giản, vì tôi yêu màu da cam. Màu sắc tươi sáng ấy có quá nhiều niềm vui, và có quá nhiều sự lạc quan nữa. Hà Lan đã thua, nhưng màu cam thì không chết. Rồi Oranje sẽ vượt qua số phận, sẽ thắng cả Chúa và sẽ vô địch thế giới, lúc đấy mới tuyệt vời làm sao.

Hà Lan sẽ không bao giờ chết.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hong Anh
5 bài viết
“High voltage”
Phát bóng lên ^