Hà Lan và Brazil: Ngày cũ của tương lai

bởi Cao Thọ ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Trong mỗi chúng ta, tiềm thức là yếu tố quyết định những hành động có ý thức. Nếu trong tiềm thức của bạn luôn gắn với hình ảnh của một người thường xuyên đến muộn, thì đừng trách bạn luôn trễ hẹn với ai đó hay đơn giản là đến công sở hay trường học sau giờ quy định. Hay nếu bạn là người thuộc kiểu luôn nghĩ mình là ‘người của những rắc rối’ thì khi mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, bạn sẽ tự hỏi mình ‘không thể thế này được’, và khi khó khăn ập đến, bạn sẽ thốt lên rằng ‘tôi biết thế mà’.

Trích “Đời thay đổi khi ta thay đổi’’ – Andrew Matthews

Arjen Robben

Trích dẫn như vậy để thấy, cái cách thất bại của cả người “Hà Lan bay” vừa gãy cánh ngay tại Arena Corinthians trước một Argentina đầy chất quái và một Brazil vừa là nạn nhân của người Đức trong một cuộc thảm sát vô tiền khoáng hậu đều đâu đó có chung một tử điểm: nằm trong tiềm thức liên quan đến lịch sử.

Chắc hẳn, ai đó sẽ cảm thấy ngạc nhiên khi Arjen Robben và các đồng đội vượt qua Costa Rica ở vòng tứ kết đội nhờ… loạt đá luân lưu, nhưng sẽ không cùng cảm xúc khi họ ngã trước Argentina mấy ngày sau đó ở một hoàn cảnh tương tự. Thật vậy, kể từ khi Oranje được cả thế giới gắn với cái mác là “kẻ chiến bại vĩ đại”, khi những biến cố như France ’98 với trận thua trước người Brazil ở loạt đấu súng cân não cũng ở bán kết, thì ai ai yêu mến Hà Lan cũng ít nhiều mang trong tiềm thức của mình hình ảnh “cười ít khóc nhiều” sau những lượt penalty vô định ấy. Và có lẽ, những Robben, Robin van Persie cùng các đồng đội, trước loạt đấu vốn “cân não” mà thực chẳng “cân não” tý nào với các vũ công Tango, cũng sâu xa bị ảnh hưởng bởi cái tiềm thức sâu xa như vậy. Đại loại rằng,

Ôi, lại 11 mét à, sao mà vượt qua được đây.

Cân não làm sao khi trước khi vào chiến, người Hà Lan đã thua đối thủ của họ về tâm thế rồi. Hẳn bạn có thể không tin nhưng chắc sẽ suy nghĩ lại khi biết chính HLV Van Gaal đã tiết lộ rằng có đến 2 cầu thủ của Oranje trước khi lên danh sách cho loạt luân lưu đã nài nỉ ông cho một ân huệ… được khỏi đá quả đầu tiên. Họ sợ phải đối mặt với lịch sử chuyên gục ngã trên chấm phạt đền, sợ sức ép đè nặng và sợ phải là những người tiếp tục nối dài trang sử muốn quên cũng không được đó.

Tôi đã yêu cầu hai cầu thủ thực hiện cú đá luân lưu đầu tiên nhưng họ từ chối, buộc tôi phải chọn Ron Vlaar. Tôi nghĩ cậu ấy là một trong những cầu thủ Hà Lan chơi tốt nhất nên sẽ có sự tự tin. Nhưng kết quả không như mong đợi.

– HLV Louis Van Gaal phát biểu sau trận

Louis Van Gaal - Hà Lan

Để rồi, tất cả đã mục sở thị cú đá hỏng ăn bản lề của “kép phụ” Vlaar và kéo theo đó là hiệu ứng domino tâm lý vốn không ổn lại càng “rung chấn” thêm của hết thảy những người Hà Lan còn lại chứ không riêng gì Wesley Sneijder – tác giả pha sút hỏng thứ hai.

Chốt lại, Oranje miễn cưỡng đến với trận tranh hạng Ba vì họ không vượt qua nỗi ám ảnh mang tên “kẻ thất bại vĩ đại”. Còn với đối thủ của họ phía trước là người Brazil thì sao, tình cờ thay, họ cũng chung một số phận. Có khác chăng, lịch sử ảnh hưởng đến tiềm thức của họ nhìn chung là những thứ hào nhoáng và vinh quang, để rồi trở thành “kẻ ăn mày” của chinh nó.

Một người bạn của tôi đã thốt lên rằng “tại sao người ta phải làm vậy, thật điên khùng” khi chứng kiến những hình ảnh đập phá, bạo động của các cổ động viên Selecao sau trận thua “tâm phục, khẩu phục” trước người Đức. Nhưng biết trách ai bây giờ, nếu trách thì chỉ có trách chính họ đã quá ảo tưởng về một đội bóng “chỉ-mạnh-về cái-tên-của-mình” thôi. 5 lần vô địch, nổi tiếng là cái nôi sản sinh ra hàng loạt thiên tài bóng đá hay hình ảnh của một đội bóng một thời “vô đối” trên sân cỏ với những ông hoàng sân cỏ qua từng thế hệ như Pele, Cafu, Ronaldo cũng có thể đã hình thành trong tiềm thức của người Brazil rất nhiều lý do đẹp đẽ để luôn dốc hết sự kỳ vọng ở đội tuyển của mình dù ở giai đoạn nào và dù ở hoàn cảnh nào.

Để rồi, thất bại “không sớm thì muộn” vừa qua như là một nhát dao mà họ coi là đâm vào lòng tự tôn của mình, trong khi thiên hạ ai cũng biết rằng, những con người mà Scolari đang có được đánh giá là tồi nhất từ cổ chí kim. Vậy có chăng, người Đức cũng chỉ góp phần đánh thức những con người đang ảo mộng về tình yêu của mình mà thôi.

David Luiz Brazil

Đã đến lúc Selecao và cả người hâm mộ đội bóng này cần phải chấm dút thói ăn mày lịch sử, nhìn nhận lại chính mình cho một cuộc cải tổ toàn diện và người Hà Lan cũng vậy. Để rồi, ở một kỳ World Cup không xa, khi Oranje thắng một ông lớn nào đó trên chấm 11 mét ở một trận cầu lớn như bán kết, hay hình ảnh Brazil  trở lại bản ngã của chính mình với những chiến thắng của tình và lực (tình cảm của cổ động viên hùng hậu, nhiệt huyết và thực lực đủ mạnh của mình) thì họ sẽ nhớ đến ngày hôm nay – một ngày cũ ở tương lai.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Cao Thọ
1 bài viết
“Bóng đá với tôi không phải nguồn sống.....mà là lẽ sống!”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^