Die Mannschaft vào chung kết: Tìm lại “Tinh thần Đức”

bởi Doãn Trọng Nhân ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Từ lâu, người Đức luôn tự hào bởi sự lì lợm của mình trong mỗi trò chơi. Nhắc đến đội tuyển Đức chúng ta lại phải nhắc đến “Tinh thần Đức”- một thứ tinh thần sắt thép, một bản lĩnh kiên cường mỗi khi họ bị dẫn bàn trước, khiến bao đối thủ phải khiếp sợ. Các đối thủ khi dẫn bàn trước đội tuyển Đức lại cảm thấy lo lắng nhiều hơn hưng phấn, bởi họ thừa biết rằng Đức có thể vùng lên và ghi bàn xoay ngược tinh thế bất cứ lúc nào. Trong quá khứ, không biết bao nhiêu lần tuyển Đức đã làm nên những cuộc chuyển bại thành thắng không tưởng, và không biết bao nhiêu người đã phải quỳ gối trước sức mạnh tinh thần của người Đức.

Germany_1990

Biệt danh “Cỗ xe tăng” của ĐT Đức cũng được lấy cảm hứng từ những cuộc ngược dòng kinh điển như vậy: không hào nhoáng, bóng bảy như Totaalvoetbal của Hà Lan, không hào hoa như những nghệ sĩ của Brazil, Argentina hay Bồ Đào Nha; ĐT Đức trong tiềm thức của người hâm mộ hiện lên đầy xù xì nhưng lại vô cùng lì lợm, giống như một chiếc xe tăng cứ từ từ tiến bước bất chấp mọi khó khăn.  Có thể nói, thứ tinh thần sắt thép của họ chính là vũ khí đáng sợ nhất mà tuyển Đức có được.

Ví dụ tại VCK World Cup 1954. Ở trận chung kết Đức sớm để Hungary khi đó cực mạnh, dẫn trước tới 2 bàn chỉ trong 10 phút đầu tiên. Nhưng điều đó không khiến người Đức run sợ. Họ thi đấu bình tĩnh và lì lợm để rồi lội ngược dòng thành công với tỷ số 3-2. Chiến thắng này giúp ĐT Đức lần đầu tiên vô địch World Cup. Hay là lần gần nhất Đức vươn đến đỉnh cao của một giải đấu lớn (EURO 1996), họ đăng quang cũng nhờ một cuộc lội ngược dòng với bàn thắng vàng của Oliver Bierhoff.  Ngoài hai chiến thắng kể trên, người ta còn có thể điểm qua rất nhiều trận đấu mà người Đức chứng tỏ được bản lĩnh ghê gớm trong những thời điểm quyết định để giành chiến thắng. Có lẽ, chính “thói quen” lội ngược dòng đã đưa bóng đá Đức lên đến đỉnh cao của bản đồ bóng đá thế giới.

Kể từ sau 2 thất bại liên tiếp ở World Cup 1998 và EURO 2000, hàng loạt kêu gọi đổi mới đã được DFB đưa ra, trong đó chú trọng vào công tác đào tạo trẻ. Và với cách làm đầy khoa học, người Đức cũng sớm hái được quả ngọt: những tài năng nối tiếp tài năng được trình làng, khi mà lứa Philipp Lahm, Bastian Schweinsteiger, Marcel Jansen, Per Mertesacker, Lukas Podolski mới chỉ chớm vào “độ chín” thì những Mesut Ozil, Toni Kross, Manuel Neuer, Thomas Muller, Holger Badstuber, Jerome Boateng lại được ra mắt tại World Cup 2010, và 4 năm sau là những lần đầu của Julian Draxler, Mario Gotze, Andre Schurrle…

Mario Gomez, Miroslav Klose - Germany

Chính sách sử dụng tối đa nguồn nhân lực ngoài cũng được DFB tận dụng tối đa, với những Ozil, Gomez, Podolski, Boateng, Klose, Khedira… là ví dụ điển hình của sự toàn cầu hóa của đội tuyển Đức. Sự cách mạng về lối chơi, khởi nguồn bởi Jurgen Klinnsmann và sau này, Joachem Loew, cũng mang đến hình ảnh mới của đội tuyển Đức: không còn là lớp vỏ xù xì của ngày xưa, tuyển Đức bây giờ thi đấu đầy hoa mỹ, đẹp mắt không kém bất kỳ mọi đội bóng nào trên thế giới. Những vòng loại toàn thắng, những thắng lợi đậm đà 5-0, 6-0 hay nhiều hơn nữa của tuyển Đức giờ đây chỉ còn là chuyện “cơm bữa”.

Đáng tiếc, đi ngược lại với lối chơi đẹp của người Đức, thì thứ sức mạnh tinh thần cho tuyển Đức gần như lại không được thể hiện trong vài năm trở lại đây. Sở hữu đội hình có dàn cầu thủ đầy tài năng, ăn ý (vì lớn lên cùng những lò đào tạo bóng đá), có nhiều giải pháp chiến thuật, nhưng dường như họ lại không có đủ tâm lý mạnh mẽ để có thể bước lên bục cao nhất.

Không nói đâu xa, hai giải đấu lớn gần đây, đội tuyển Đức đều bước vào giải đấu với tư cách ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch. Và quả thực, họ đã thể hiện rất tốt ở những vòng đấu ngoài, với World Cup 2010 là 2 thắng lợi hủy diệt trước người Anh và Argentina, còn EURO 2012 là 3 trận toàn thắng thuyết phục tại “bảng tử thần”. Thế nhưng, khi bước vào vòng bán kết, vòng đấu mà chuyên môn cầu thủ không còn là yếu tố quyết định nữa, tuyển Đức lại thi đấu “chùn chân” đến khó hiểu khi phải rời giải trong thế hoàn toàn bị lấn lướt hoàn toàn. Đầu tiên là trước Tây Ban Nha – đội thể hiện phong độ không quá thuyết phục ở kỳ World Cup năm đó, sau là bất lực trước tuyển Ý – vốn không được đánh giá cao tại Ba Lan & Ukraine. Một thống kê nữa cũng đáng báo động cho tuyển Đức: lần gần nhất họ làm được một cuộc lội ngược dòng ở một VCK World Cup là từ tận…France ’98. Còn lại, trong tất cả những trận họ bị dẫn trước, chỉ có 1 lần họ ghi được bàn gỡ hòa, và đó cũng là bàn thắng duy nhất của họ ghi được khi bị thua thiệt điểm số. Ngoài ra, rất dễ để thấy được tuyển Đức rất khó khăn để tìm cảm hứng thi đấu sau khi nhận bàn thua- một điều không bao giờ xảy ra với tuyển Đức trong quá khứ. Đó chính là mặt trái của những thắng lợi dễ dàng tuyển Đức có được trong những năm gần đây, khi họ cũng để thua dễ dàng không kém trong những trận đấu lớn, nơi cần thể hiện bản lĩnh.

Philipp Lahm - Germany

Lý giải cho sự đi xuống của bản lĩnh người Đức không khó: những cầu thủ như Stefan Effenberg và Oliver Kahn- những đại diện tuy không phải tiêu biểu nhất nhưng gần nhất của chất Đức thuần thúy- đã gần như không còn ở đội hình Đức ngày nay. Không còn những sự gào thét, những cử chỉ xốc lại tinh thần toàn đội, gần như không còn một ai trong tuyển Đức có đủ khả năng để hô hào đồng đội nữa mỗi khi Die Mannschaft gặp khó khăn. Phillip Lahm, Bastian Schweinsteiger có thể coi là hai đầu tầu của tuyển Đức bây giờ. Họ có thể mạnh mẽ nhất đội thật đấy, nhưng so với hai con người của quá khứ, thì đẳng cấp của họ kém xa. Lahm thì quá nhỏ bé và hiền lành, còn Bastian thì chỉ cần nhìn cách anh không dám nhìn đồng đội thực hiện quả đá penalty trong trận thua Chelsea 2012 năm đó là đủ hiểu. Việc đội hình cũng không còn 100% chất Đức khi kể ra những cầu thủ thường xuyên đá chính không phải gốc Đức cũng đến 6 người, gồm: Klose, Ozil, Podolski, Boateng, Gomez, Khedira. cũng có lẽ lý do vì sao tinh thần Đức bị mai một. Cũng bởi vậy, có nhiều người hâm mộ lão thành không còn yêu thích ĐT Đức ngày nay, khi họ quá yếu đuối dù có nhiều trận thắng tưng bừng.

Như huyền thoại Beckenbauer đã nói:

Để vô địch một giải đấu lớn thì bạn phải có khát khao chiến thắng lớn lao đến mức không gì có thể lay chuyển nổi, nhưng các đội Đức 10 năm qua không có được điều đó.

Tuyển Đức đã lọt vào chung kết World Cup 2014 một cách vô cùng thuyết phục, tưng bừng, còn đối thủ Argentina của họ thi đấu kém thuyết phục trong hành trình đến Maracana. Thế nhưng, kịch bản Die Mannschaft gặp những Italy và Tây Ban Nha năm xưa lại hiện về,  và liệu có gì sẽ đảm bảo rằng Đức sẽ không một lần nữa vấp ngã ở thời điểm quan trọng nhất? Giờ đây, khi mà nhân lực của họ đang đi vào độ chín nhất của sự nghiệp, và với thực lực được đánh giá cao hơn đối thủ, tuyển Đức chỉ cần thể hiện được bản lĩnh thép của bậc đàn anh trước kia- điều tối quan trọng của một trận chung kết- là  họ hoàn toàn có thể đem chiếc cúp vàng thứ 4 cho tổ quốc. Có thể nói, Maracana chủ nhật tới đây là nơi khởi đầu cho hành trình đi tìm lại “tinh thần Đức” của Die Mannschaft. Nếu họ giành thắng lợi thì tốt, còn nếu họ lại vấp ngã tại ngưỡng cửa thiên đường, không biết đến tận bao giờ người Đức mới có thể chấp dứt những năm tháng trắng tay, còn huyền thoại vang bóng một thời mang tên “tinh thần Đức” không biết bao giờ mới trở lại.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Doãn Trọng Nhân
4 bài viết
“In football, everything can happen”
Phát bóng lên ^