… rồi chết cũng được!

bởi Hong Anh ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Được thấy Italia vô địch một lần rồi chết cũng được.

Câu nói ấy của một BLV nổi tiếng đã ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, đó không chỉ là nỗi khát khao có được chức vô địch của một CĐV đơn thuần, đó là khát khao của nhiều thế hệ, những thế hệ say mê Calcio vào thời điểm đó.

Tôi biết cái cảm giác ấy, biết cái cảm giác chờ đợi một thứ gì đó không chắc chắn, một thứ gì đó mong manh, một thứ gần như không thể xảy ra khi tôi bắt đầu tình yêu. Khi CLB mà tôi thích từ ngày bé bước lên đỉnh cao của Châu Âu, tôi đã khóc, khóc vì sung sướng, khóc vì những tủi hổ của ngày xưa, khóc vì biết rằng có thể sau này mình sẽ chẳng thể rơi nước mắt vì bóng đá thêm lần nào nữa.

Và tôi băn khoăn, tôi chỉ biết cái cảm xúc ấy, tôi chỉ biết sau khi lên đỉnh, đội bóng của tôi tụt dốc không phanh. Tôi không biết nhiều thứ.

Những fan tuyển Đức hôm qua sẽ thế nào nhỉ? Tôi có những người bạn thích Đức, họ cười có, khóc có, thậm chí cả… chửi cũng có, toàn bộ hỉ, nộ, ái, ố đều dồn cả vào 120 phút ấy. Họ đã phải chờ từ World Cup 2006, thậm chí có những người đã chờ từ World Cup 1994, cũng đã có quá nhiều thế hệ đã đi qua và mang theo cũng quá nhiều đau thương.

Cách đây 8 năm, Italia đã lên ngôi theo một cách gần như không thể tin nổi, người Ý có một giải đấu xuống cấp trầm trọng, vừa bị phanh phui scandal. Người Ý vô địch không phải vì đó là kết quả của một nền bóng đá sống khỏe và có định hướng rõ ràng, đó đơn giản là do những nỗ lực kinh khủng và sự xuất sắc của 23 chàng trai áo thiên thanh. Chính vì Italia bị đẩy vào đường cùng để rồi vô địch đã tạo nên những cảm xúc và ánh hào quang chói lọi trong năm 2006 ấy, người Ý chỉ có thể có đúng một con đường và họ đã đi hết con đường đó.

Italia/Ý/Italy World Cup 2006 Champions

Nhưng chức vô địch này của người Đức lại không như vậy, đó là kết quả của 14 năm thay đổi toàn bộ nền bóng đá, là kết quả của 8 năm Jurgen Klinsmann cũng như Joachim Low thổi vào ĐT Đức những sinh khí mới, những con người mới, những niềm tin mới. Bundesliga sống khỏe, và tuyển Đức là kết quả cuối cùng cho một chuỗi tính toán và lao động đầy khoa học ấy.

Người Đức đã chiến đấu, đã gục ngã, đã đứng lên, rồi lại bị nghi ngờ về chính sự thay đổi ấy, họ không làm gì ngoài việc vững tin đi trên chính con đường mà mình đã vạch ra để chiến thắng một cách đầy bản lĩnh.

Một ĐT Đức mới đã ra đời, tấn công, uyển chuyển nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ, rồi phong cách này sẽ đi cùng Die Mannschaft một thời gian dài nữa. Bây giờ có ai dám nói rằng Đức mất chất nữa không, có ai nói rằng Đức đánh mất bản sắc nữa không?

Họ đã chiến thắng, họ có quyền khẳng định thứ mà họ đã theo đuổi, họ có quyền thay đổi mọi thứ.

Những người Đức đã từng không ít lần cố gắng thay đổi lịch sử trong quá khứ để rồi phải chuốc lấy thất bại nhưng bây giờ thì không, họ đã thành công, ngọt ngào và đầy cảm xúc.

Được thấy Đức vô địch một lần rồi chết cũng được.

Có lẽ đâu đó cũng đã có những người thốt lên câu nói này trong ngày hôm qua nhưng sau hôm nay có lẽ sẽ không còn nữa, họ đã được thỏa nguyện và quan trọng nhất người Đức rồi sẽ còn tiếp tục chiến thắng, họ sẽ không dừng lại.

Người Giéc-manh rồi sẽ tiếp tục chinh phục Châu Âu, Euro 2016, hãy tin là như vậy.

Đức vô địch

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hong Anh
5 bài viết
“High voltage”
Phát bóng lên ^