Bây giờ, Michael Ballack đã có thể mỉm cười

bởi Dũng Phan ·

Trong ngày vui của dân tộc Đức, của một nước Đức thống nhất với chức vô địch World Cup sau 24 năm đợi chờ. Tôi nhớ đến anh, Michael Ballack.  Tôi đã nhớ đến anh từ ngày hôm trước, khi Đức lọt vào chung kết. Khi trọng tài  Nicola Rizzoli cất hồi còi kết thúc 120 phút trận chung kết giữa Đức và Argentina, cũng là lúc mà các cầu thủ Đức đã lau khô cho giọt nước mắt còn vương trên mi những fan hâm mộ trung thành của họ bao lâu nay. Nhưng có ai biết rằng, 10 năm đầu thế kỷ XXI, chẳng có ai lau khô cho giọt nước mắt của Ballack cả.

Đôi mắt anh buồn sâu hoắm trong trận chung kết ở Yokohama cách dây 12 năm. Khi anh bị treo giò trong trận đấu quan trọng nhất. Năm ấy đội tuyển Đức chỉ có một Kahn vững chãi ở tuyến sau, nhưng với Ballack ở tuyến trên, họ lầm lì đi tới trận đấu cuối cùng của giải. Vậy mà người ghi bàn thắng quyết định vào lưới Hàn Quốc để đưa Đức vào chung kết lại bị treo giò. Năm ấy Đức thua, người ta cho rằng Ballack không may. Nhưng ít ai ngờ rằng, đó chỉ là ngày bắt đầu của một chuỗi định mệnh khổ đau giáng lên chàng trai này, như số áo 13 anh đã chọn.

Người Đức rất yêu anh, và các fan hâm mộ bóng đá trên thế giới này cũng vậy. Yêu anh vì cái đẹp đậm chất Đức trên những nét hằn khuôn mặt anh, yêu anh vì tài năng và sức chiến đấu nơi anh, và yêu anh vì chính những dang dở đáng buồn mà anh phải nhận trong sự nghiệp thi đấu bóng đá của mình.

ballack2

Ballack xuất hiện trong một giai đoạn điêu tàn của bóng đá Đức, cái thuở nhân tài như lá mùa thu, lại vừa chia tay một thế hệ vàng của những Klinsmann, Oliver Bierhoff…Vậy mà anh đã đứng đó, cáng đáng tất cả. Giữ lại một chút dư âm xưa cũ của bóng đá Đức còn sót lại. Anh đã chiến đấu bằng từng gam tế bào của cơ thể, dìu dắt những Bastian Schweinsteiger, Lahm, Muller…trong những ngày đầu bước ra thế giới. Giữa một tập thể 11 cầu thủ Đức chỉ có anh là ở top 10 thế giới, chiếc băng đội trưởng của Ballack vẫn đưa được “Die Mannschaft” giành cúp đồng World Cup 2006 và á quân Euro 2008.  Duy chỉ có điều “Với người Đức chỉ có vô địch hoặc không vô địch”. Đôi mắt đã hoe đỏ trên khuôn mặt rắn rỏi của Ballack sau thất bại ở xứ Bắc Âu trước Tây Ban Nha. Sự chới với đó là một đòn giáng mạnh xuống người chiến binh vĩ đại ấy. Bởi chỉ cách đó 2 tháng thôi, cơn mưa trên đất Nga đã làm chứng nhân cho một Michael Ballack đáng thương, khi Chelsea thất bại trước Manchester United trong trận chung kết Champions League 2007-2008. Tại loạt sút luân lưu. Một bức ảnh đắt giá được chụp thấy, Ballack ngã khuỵa xuống và chỉ được giữ lại nhờ những cánh tay đồng đội. Khuôn mặt ấy chất chứa quá nhiều đau đớn.

Người ngã xuống, vì bi kịch giáng xuống ở các trận chung kết quá nhiều.

Những bất công không chỉ đến với anh qua từng trận đấu chung kết, của những danh hiệu dang dở. Mà cả trong sự nghiệp bóng đá. Tại Chelsea, anh đá hy sinh rất nhiều so với tên tuổi và tài năng của anh. Vậy mà anh vẫn lặng thầm, vững chãi ở tuyến sau, trở thành bệ đỡ cho Lampard phát triển bóng, cho Drogba ghi bàn. Con người anh sở hữu một tư chất đàn ông chiến đấu không lầm lẫn vào đâu được. Rồi những chấn thương đổ ập xuống với anh, chấn thương khiến Chelsea loại anh ra khỏi danh sách dự Champions League, quyết định làm cho trái tim của những người yêu anh bị tổn thương trầm trọng. Chấn thương khiến anh mất đi giải đấu lớn cuối cùng của sự nghiệp, để rồi phải tạm biệt mũi Hảo Vọng. Khi chiếc băng đội trưởng của anh được chuyển giao cho Lahm, đó không chỉ là một hành động thông thường, mà còn là biểu trưng của một thế hệ được đổi thay, thế hệ ấy của những Muller, Gotze, Reus…của một lối chơi tươi mới hơn so với cái chất chiến binh lầm lì của Ballack, và cũng là cái giã biệt của người chiến binh tài năng mà đau khổ: Michael Ballack.

Michael Ballack

Anh đã xuất hiện khi Đức suy kiệt, đã níu kéo lấy nó, đã lèo lái con tàu Đức để nó không lạc lối mà vẫn giữ được bản sắc. Và anh đi khi Đức nở rộ những nhân tài, khi Đức bắt đầu hái quả ngọt.

Lịch sử sẽ viết gì cho Michael Ballack đây? Một cầu thủ tài năng mà thất bại, một người đã chiến đấu cho nền bóng đá Đức trường tồn giữa giông bão, và đã đi khi con thuyền ấy được lắp thêm công nghệ hiện đại cùng sự xuất hiện của các thủy thủ mới?

Tôi không biết! Nhưng tôi tin chắc rằng lịch sử không bao giờ lãng quên anh. Như cái cách những người hâm mộ anh đã nhớ về anh trong ngày nước Đức ca lên khúc ca khải hoàn sau 24 năm chờ đợi. Chiến quả hôm nay, được tạo nên từ những hoang mang dở dang của anh hôm qua. Người hâm mộ nước Đức có thể khóc, nhưng Ballack, anh hãy mỉm cười. Vì nước mắt hạnh phúc hôm nay của người Đức là được tạo nên từ những giọt nước mắt thất bại của anh trong quá khứ.  Những giọt nước mắt có đủ tình yêu và niềm kính phục kẻ thất bại.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^