Vấn đề của Brazil: “Số 9” và “Số 10”

bởi Thành Đỗ ·

Vậy là World Cup 2014 đã khép lại, với hai trận đấu cuối là hai thảm họa vốn đã được dự báo trước của Brazil. Với một đội hình đậm chất “Công nhân” và rất hạn chế những tình huống ngẫu hứng vốn là đặc sản của bóng đá Brazil, họ không để lại một ấn tượng đậm nét nào. Người ta nói nhiều đến sự vắng mặt của Neymar và Thiago Silva tại những thời khắc quan trọng nhất, dẫn đến việc Brazil dừng bước ở bán kết. Nhưng thực tế, nếu chỉ xét về đội hình thì việc Brazil vào được tới top 4 đội xuất sắc nhất cũng đáng được xem xét đề cử cho chức “Ngựa ô của giải” rồi(!).

Đừng nhắc tới Ronaldo, Rivaldo hay Ronaldinho nữa, bởi những cái tên ấy đã là huyền thoại, và cái thời đó thì ngoài họ ra Brazil chẳng thiếu gì những cái tên tung hoành cả châu Âu như Giovane Elber, Edmundo, Kaka, Juninho…  còn những cái tên chỉ tỏa sáng ở giải quốc nội như Luizao, Franca hay Washington chỉ mang tính điểm xuyết. Thế nhưng ở World Cup 2014, những con người như thế lại được sử dụng thường xuyên, đủ thấy tình trạng chất lượng của các tiền đạo Brazil đang được đặt ở mức báo động. Có lẽ chưa bao giờ người ta thấy một Brazil nào đi dự World Cup lại thiếu hẳn đi cả “Số 10” lẫn “Số 9” như thế.

Nếu nhìn vào đội hình ra sân chính thức, chúng ta sẽ nhận ra chẳng có ai là trụ cột của CLB cả.

– Zico

“Số 9”

fred

Người ta trách móc Fred, chê bai Jô, nhưng sự thật là liệu còn ai tốt hơn để chơi ở vị trí “Số 9”?

Chẳng có ai cả.

Từ khi Pato được giao cho số áo huyền thoại này thì phần nào người ta đã mất lòng tin vào các tiền đạo cắm Brazil rồi, vì thực ra Pato không phải là một “Số 9” thực thụ. Những tiền đạo cắm người Brazil giờ đây đã vắng sạch bóng ở các đội bóng hàng đầu châu Âu, thậm chí là ở các đội bóng tầm trung cũng rất ít thấy họ. Hãy nhìn lại những tiền đạo cắm gần đây của Brazil, liệu còn có ai để tin tưởng?

Luis Fabiano đã qua thời đỉnh cao, Nilmar và Vagner Love đã rời khỏi môi trường bóng đá đỉnh cao để đi theo tiếng gọi của đồng tiền ở Trung Đông và Trung Quốc ở tuổi 30, còn những cái tên từng là niềm hy vọng như Leandro Damiao, Keirrison hay Alan Kardec đều đã khiến người hâm mộ thêm phần tuyệt vọng. Cái tên khả dĩ nhất còn lại – Luiz Adriano – chất lượng chẳng hơn gì Fred hay Jô, và có lẽ chỉ tồn tại được khi Shakhtar Donesk vốn chuộng hàng Brazil và cũng chẳng tìm đâu ra được cái tên nào khá khẩm hơn mà thôi. Khó có thể tin được Brazil, đất nước luôn sản sinh ra những cầu thủ tấn công hàng đầu thế giới giờ đây lại không thể tìm ra nổi một tiền đạo đá cắm cho ra hồn.

Thực tế phũ phàng là vậy, nên người Brazil giờ nào dám mơ về một tiền đạo làm điên đảo châu Âu như Ronaldo “béo” ngày xưa làm gì, họ chỉ mơ có một… Mario Jardel, cựu tiền đạo tuy không thể cạnh tranh được ở ĐTQG Brazil nhưng thường xuyên tỏa sáng ở Sporting CP, để họ có người để tin tưởng, để bám víu rằng ít ra có một chân sút vẫn đang tỏa sáng ở các chiến trường châu Âu đầy khốc liệt mà thôi.

Buồn thay, có lẽ giờ đây điều đó cũng đã trở thành một điều xa xỉ.

“Số 10”

Neymar, Oscar

Khác với vị trí tiền đạo cắm, vị trí nhạc trưởng của Brazil lại không hề thiếu người đang chơi bóng ở châu Âu, nhưng nói thiếu cũng đúng mà thừa cũng chẳng sai, khi những cái tên mà HLV Scolari tin tưởng trong chiến dịch lần này bị đặt nhiều dấu hỏi. Willian không thường xuyên được ra sân tại Chelsea, Oscar bị phung phí bên cánh phải trong khi Hernanes đã có một mùa giải khá thành công và giàu kinh nghiệm thì lại phải mài quần trên ghế dự bị để nhường chỗ cho những “công nhân”. Điều này còn cho thấy một điều, là Scolari khá cứng nhắc trong việc vận dụng chiến thuật và xoay tua cầu thủ, dẫn đến việc Brazil dễ bị bắt bài và thảm bại.

Ngoài ra, một điểm khó hiểu nữa của Scolari chính là những cái tên mà ông đã bỏ lại, đó là những Lucas Moura và Diego – những cầu thủ đã có một mùa giải thành công trong màu áo CLB, đó là Philippe Coutinho – một giải pháp kiến tạo không hề tồi. Việc dồn toàn bộ tiền vào canh bạc Willian đã khiến Brazil thua sấp mặt, và ĐT Brazil tại World Cup này đã chịu mọi điều tiếng, một phần lỗi lớn là do Scolari.

Đến hiện tại, khi mà Brazil đã thất bại rồi, còn Scolari cũng đã ra đi, bới lại những điều này cũng đã là quá muộn, quan trọng là người Brazil cần phải hướng tới tương lai chắc chắn là đầy chông gai, để không còn bị tụt quá xa trong nền bóng đá thế giới vì mải tiếc nuối cái dĩ vãng hào hùng năm xưa.

Giải pháp nào cho tương lai?

Với vị trí nhạc trưởng, thực tế người Brazil không phải lo lắng nhiều, họ có những cái tên cho cả hiện tại và tương lai như Oscar, Lucas Piazon, Lucas Moura hay Adryan để mà hy vọng. Nhưng với vị trí tiền đạo cắm thì đó thực sự là một nỗi lo, bởi những cái tên đang ở độ chín thì không đủ chất lượng còn những con người của tương lai như Mosquito hay Leandro thì vẫn còn non nớt, và việc đặt nhiều kỳ vọng vào họ rồi cũng sẽ gây ảnh hưởng xấu và vô hình chung làm hại đến sự phát triển của các mầm non, giống như điều đã xảy ra với Keirrison và Leandro Damiao (bị đánh giá quá cao để rồi lụi tàn ở tuổi 24), hơn nữa thực tế những cái tên ấy vẫn chưa làm được gì nhiều, và nếu so với Neymar thì sự so sánh lại càng thảm hại.

Vậy tương lai nào cho vị trí tiền đạo? Khả dĩ nhất có lẽ là họ nên có một cuộc cải tổ ngắn hạn, bằng cách bỏ đi vị trí “số 9” và làm quen với sơ đồ không-tiền-đạo, thay vì cứ cố bám víu vào những “Số 9” kém chất lượng như đã làm và thất bại. Neymar và Lucas Moura là hai mũi khoan hiệu quả ở hai bên, vậy tại sao phải cố chấp bám lấy hình bóng của một huyền thoại Rô béo?

Người Đức đã thay đổi, và đã thành công rồi, ít ra hiện tại là thế. Còn Brazil, đã tệ đến thế thì cũng nên thay đổi đi thôi.

Và cái thay đổi ấy, không phải chỉ ở bóng đá thôi đâu…

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^