Giấc mơ bóng đá Qatar – Phần 1: Siêu tham vọng

bởi Ngọc Minh ·

Qatar sẽ trở thành quốc gia tổ chức World Cup 2022. Bất chấp tất cả những rắc rối về thời điểm tổ chức (mùa đông hay mùa hè), nghi ngờ “mua” phiếu bầu… thì đến thời điểm hiện tại, chúng ta vẫn có thể khẳng định điều trên. Xét trên mặt chuyên môn, làm sao một quốc gia nhỏ bé với lịch sử thể thao gần như bằng không có thể tham gia tranh tài với tư cách một trong 32 ĐTQG mạnh nhất thế giới? Hãy cùng đến với bản dịch & hiệu đính cho phóng sự “Hành trình tìm kiếm sự tôn trọng của bóng đá Qatar” do các nhà báo Steve Eder, Sam Borden, Christopher Harres và Jack Williams cùng thực hiện, đăng trên New York Times.

Bản dịch & hiệu đính này sẽ được 4231 đăng thành nhiều kỳ với tên gọi: Giấc mơ bóng đá Qatar.

* * *

Siêu tham vọng Qatar

Hơn một thập kỉ trước, Andreas Bleicher, khi đó còn đang phụ trách một trung tâm tập luyện thể thao của Đức, đặt chân xuống quốc gia nhỏ bé vùng vịnh – Qatar. Ông được gia đình hoàng gia trao cho một trọng trách lớn lao: biến nền bóng đá chẳng mang chút hi vọng nào của đất nước này thành một hệ thống xứng đáng nhận được sự tôn trọng của thế giới.

Có nhiều lý do cho thấy đây là một nhiệm vụ bất khả thi. Đất nước này không có lịch sử bóng đá hoành tráng, và cũng không sản sinh ra nhiều vận động viên giỏi ở bất kì môn thể thao nào. Tuy nhiên, vấn đề thực sự nằm ở một góc độ khác. Một góc độ tưởng như không thể giải quyết nổi.

Dân số bản địa Qatar chỉ là 300.000. Họ không có đủ những cầu thủ trẻ để lập một đội cho tốt, chứ đừng nói tới việc cạnh tranh cùng những cường quốc như Đức, Brazil hay Argentina.

Andreas BleicherChúng tôi vật vã nghiên cứu và xây dựng một chương trình tầm quốc gia với lượng tài năng chỉ bằng con số của một thành phố nhỏ tại Mỹ.

– Andreas Bleicher

Một trong những con người đầu tiên Bleicher tuyển dụng là Josep Colomer – một cựu trinh sát viên của FC Barcelona, người đã có công phát hiện Lionel Messi ngay từ khi anh mới chỉ là một cậu nhóc ở Argentina.

Giới bóng đá biết đến Colomer như là một người với những ý tưởng táo bạo. Lần này, ông ta nghĩ tới việc “nhập khẩu” vào Qatar những tài năng đến từ châu Phi, nơi mọi cậu bé, dù có nghèo đói tới đâu, đều lớn lên cùng trái bóng tròn.

Josep ColomerCó nhiều cầu thủ ở đó (châu Phi) thậm chí không có cơ hội được nhìn thấy chứ chưa nói tới việc chứng tỏ bản thân.

– Josep Colomer

Đây là một ý tưởng khả thi. Qatar có thể cử những trinh sát viên hàng đầu sang châu Phi để trao học bổng cho những em nhỏ có tài năng tới học tại Học viện Aspire của Qatar, một học viện bóng đá mới được vận hành bởi túi tiền gia đình hoàng gia.

Logic đó đã mở ra một kế hoạch đầy tham vọng, chạm tới những nơi hiếm ai để ý, từ đồng cỏ đầy cát bụi Senegal hay Kenya tới những nơi hoàng cung xa hoa khép kín như Qatar, sau đó là những sân vận động sập sệ ở vùng nông thôn nước Bỉ.

Kế hoạch là đi từ nhỏ đến lớn. Năm đầu tiên, Qatar sàng lọc hơn 430.000 em nhỏ trên 595 địa điểm tại 7 nước châu Phi. Hơn 7 năm sau, Aspire thu hút được 3.5 triệu em nhỏ từ ba châu lục khác nhau, từ đó chọn ra những em giàu tiềm năng nhất cho một cuộc phiêu lưu rộng khắp hành tinh.

Qatar châu phi

Những giấc mơ Phi châu

Chương trình tuyển chọn này đã đưa Samuel Asamoah từ Ghana tới Qatar, từ Qatar tới Senegal rồi từ Senegal tới Bỉ. Ở đó, gia đình hoàng gia đã mua lại một CLB thuộc hạng thấp để làm môi trường cho các cầu thủ rèn luyện, tránh xa những sự chú ý. Anthony Bassey từ Uyo, Nigeria cũng bước trên con đường tương tự. Khuôn khổ vô hạn của chương trình này gắn chặt với tham vọng rộng hơn của Qatar – trở thành một lá cờ đầu trong chính việc theo đuổi những mong muốn của họ.

Chính phủ Qatar – và quan trọng hơn, gia đình hoàng gia – quyết tâm tận dụng nguồn siêu lợi nhuận từ dầu mỏ và khí đốt để chen chân vào thế giới của những cường quốc kiến trúc, kinh tế, văn hóa, giáo dục và thể thao trong vài cái nháy mắt. Họ lập ra một kế hoạch tên “Tầm Nhìn Quốc Gia Qatar 2030” với mục đích đưa đất nước này trở thành một “xã hội cao cấp” trong 16 năm.

Siêu tham vọng này được thể hiện trên chính Doha – thủ đô của họ: Sáu trường đại học Mỹ được xây dựng tại một tổ hợp có tên “Thành phố Tri thức”; bảo tàng nghệ thuật do I.M.Pei thiết kế và bảo tàng lịch sử do Jean Nouvel thiết kế; rất nhiều công trường khác đang hiện hữu ở khắp nơi, hầu hết trong số đó được giám sát bởi Ủy ban Tối cao về Phân phối & Di sản.

Aspire-Zone

Aspire Zone, nơi người Qatar đào tạo bóng đá

Hạn chót cho bóng đá

Với riêng những tham vọng về bóng đá, Qatar đặt ra yêu cầu phải có một đội bóng đủ sức cạnh tranh với cường quốc năm châu trên vũ đài đỉnh cao của bộ môn này: World Cup 2022, do chính Qatar tổ chức.

Trở lại năm 2010, khi Qatar giành được quyền đăng cai World Cup 2022 một cách đầy tranh cãi. Bỏ qua những nghi ngờ về việc hối lộ thì họ đã sở hữu một đặc quyền rất lớn: lập tức có mặt tại vòng chung kết World Cup.

Nhiều khả năng, đó sẽ là lần đầu tiên họ có mặt tại sân chơi này. Đội tuyển có biệt danh The Marron hiện chỉ xếp thứ 100 trên BXH FIFA, nằm giữa Zimbabwe và Moldova.

8 năm nữa, khi Qatar tổ chức World Cup, tiêu chuẩn cho sự thành công của họ sẽ được đo đếm hoàn toàn khác so với giải đấu vừa kết thúc một tuần trước ở Rio de Janeiro, khi Đức thắng Argentina 1-0 trong hiệp phụ để đăng quang. Các nhà chức trách Brazil mừng rỡ khi giải kết thúc mà không có bất kỳ cú phốt nào quá lớn – không sân nào bị sập khán đài, không vụ bạo động nào cản trở các trận đấu.

Khi sự chú ý của thế giới đổ dồn vào Qatar năm 2022, gia đình hoàng gia không muốn gì hơn là sự kinh ngạc. Những sân vận động hàng đầu, những quang cảnh tráng lệ thì quá dễ, chi tiền là xong, mà tiền thì Qatar không thiếu, nhiều thì Qatar không đáy.

Qatar cơ sở vật chất

Cơ sở vật chất cao cấp? Chuyện nhỏ!

Điều khó khăn là phải có một đội tuyển quốc gia cho ra hồn. Vậy thì một gia đình hoàng gia lắm tiền nhiều của sẽ phải làm gì?

(còn tiếp)

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^