Viết cho những ngôi sao băng

bởi Ken MU ·

saobang

Những kẻ có tâm hồn lãng mạn và hay mơ mộng luôn tin rằng nếu một điều nguyện ước được thực hiện đúng vào lúc sao băng xuất hiện trên bầu trời, thì lời ước nguyện ấy sẽ trở thành sự thực. Một số khác lại nghĩ rằng khi ngôi sao chiếu mệnh ấy đi qua, cũng là lúc một điều gì đó đã chết.
Ngày 18/1/2007, Sebastian Deisler tuyên bố giải nghệ, một cú sốc thực sự với những người hâm mộ bóng đá Đức. Chàng trai ấy mới chỉ 27 tuổi, độ tuổi đẹp nhất, sung mãn nhất trong cuộc đời cầu thủ. Nhưng với Deisler, chấn thương đầu gối dai dẳng cùng những vấn đề về tâm lý đã dày vò anh trong phần lớn thời gian của sự nghiệp, khiến cho thần đồng bóng đá trong màu áo Hertha Berlin ngày nào trở thành nỗi thất vọng vô bờ bến tại Bayern Munich. Cuối cùng, anh chọn cách tự giải thoát, giải thoát bản thân khỏi những đau đớn của thể xác, những vết thương tinh thần, và cả nỗi khắc khoải trong tiếng thở dài của hàng triệu fan hâm mộ.deisler

Tỏa sáng rực rỡ tại Euro 2000, giải đấu mà người Đức phải xách vali về nước ngay từ vòng bảng, “Bastifantasti” giống như ngôi sao băng xẹt ngang qua bầu trời. Anh được kỳ vọng sẽ là người kéo nền bóng đá Đức thời điểm đó vượt qua cơn khủng khoảng chưa từng có, song quyết định chuyển tới Bayern Munich vào năm 2002 đã chính thức đánh dấu cho một thời kỳ đen tối của cá nhân anh nói riêng, và cả nền bóng đá Đức nói chung. Cái đầu gối nát tươm, căn bệnh trầm cảm và cái kết buồn của Deisler sẽ mãi là một nỗi ám ảnh khôn nguôi trong lòng cả một thế hệ yêu bóng đá Đức.

Nếu người Đức có Sebastian Deisler thì người Tây Ban Nha có Ivan de la Pena, cũng là một ngôi sao băng chợt ngang qua bầu trời, rồi vụt tắt. Trưởng thành từ lò đào tạo La Masia danh tiếng, De la Pena nhanh chóng chứng tỏ được tố chất thiên tài của mình ngay trong mùa giải đầu tiên được thi đấu ở đội một Barcelona. Anh cùng với Rô “béo” tạo thành cặp đôi khủng khiếp nhất Châu Âu trong những năm cuối của thế kỉ 20, trước khi “Người ngoài hành tinh” tiến những bước dài trên con đường trở thành tượng đài vĩnh cửu, còn anh, bắt đầu những năm tháng vật lộn với chấn thương và mải miết trên con đường tìm lại ánh hào quang của quá khứ. Ngày chia tay, anh nghẹn ngào trong những giọt nước mắt tiếc nuối:

Trái tim tôi, tâm trí tôi muốn tiếp tục. Nhưng cơ thể tôi không cho phép. Người ta không được quyền chọn lựa cách kết thúc. Tôi muốn chơi bóng thêm nhiều năm nữa, nhưng đó là điều không thể.

de-la-pena

Nhắc đến Ivan de la Pena, người ta nghĩ ngay đến một nghệ sĩ sân cỏ với đôi chân tài hoa và khéo léo, một nhà tổ chức lối chơi với bộ óc thiên tài, là những cú sút đầy uy lực, những đường chuyền chết chóc. Nhưng người nghệ sĩ ấy đã không thể đi hết con đường của mình, con đường mà không nhiều kẻ sinh ra trong một gia đình tài phiệt giàu có như anh lựa chọn. Những khoảnh khắc le lói hiếm hoi của anh trong màu áo Espanyol chỉ khiến cho những người yêu mến anh thêm tiếc nuối, tiếc cho một tài năng không trọn vẹn, người mà đúng ra phải trở thành một huyền thoại vĩ đại của bóng đá Tây Ban Nha, chứ không phải đôi chân pha lê với cái kết đầy dang dở.

Ở Nhà hát của những giấc mơ, cũng từng có một ngôi sao băng mang tới biết bao niềm tin và hy vọng. Tôi đang muốn nhắc tới tiền vệ có lối chơi hào hoa bậc nhất trong thế hệ vàng của bóng đá Anh, lá phong đỏ Canada – Owen Hargreaves. Nói về anh, bao nhiêu sự tiếc nuối có lẽ cũng là chưa đủ. Lần cuối cùng ống kính máy quay chĩa về phía anh, bảng đồng hồ điện tử thông báo trận đấu mới chỉ diễn ra được 5 phút. Anh lầm lũi tiến vào đường hầm, bỏ lại sau lưng ánh mắt thẫn thờ của gần 7 vạn khán giả nhà, những người từng phát điên khi anh tung cú sút phạt hàng rào xé toang mành lưới Arsenal, từng hô vang tên anh sau quả penalty lạnh lùng sắt đá trong đêm Luzhniki lịch sử. Kể từ sau khoảnh khắc đó, người ta không bao giờ được thấy hình ảnh Hargo của ngày xưa nữa. Thậm chí, cho mãi đến tận bây giờ, nơi mà ngôi sao băng ấy từng đi qua, những gì còn lại chỉ là một khoảng không vô định.

hargreaves

Sau Hargreaves, rất nhiều người hâm mộ Manchester United bị ám ảnh bởi hình ảnh này, một chàng lãng tử Đông Âu cô độc trong cơn mưa tuyết dày đặc của nước Anh. Dimitar Berbatov không bị chấn thương hành hạ, anh cũng không phải một bông hồng Bulgaria sớm nở tối tàn, chỉ đơn giản là anh luôn cô độc, lối chơi của anh lạc lõng trong dòng chảy đương đại của bóng đá. Ở Old Trafford, người ta cần một cỗ máy như Ronaldo, cần một con hổ dữ như Rooney, hay một gã lực điền như Carlos Tevez. Ở đó không có chỗ dành cho anh, cho gã tài tử Đông Âu coi thảm cỏ xanh là sân khấu của những màn biểu diễn nghệ thuật. Trong ký ức của những người Manchester, Berbatov là pha ngả người volley tung nóc lưới Liverpool, là cú “Berba-spin” không tưởng trước mặt hậu vệ của Westham. Nhưng cũng giống như Hagro, anh để lại nơi này quá nhiều sự tiếc nuối, và cả những giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực.

dimitar

Còn rất nhiều cái tên nữa, những người mà tôi ví như những ngôi sao băng trên bầu trời bóng đá thế giới, như Adriano, Ruben de la Red, Yann Gourcuff hay David Bentley… Nhưng tôi muốn dành phần cuối của bài viết này cho một cái tên đặc biệt, một “thiên tài lập dị” của bóng đá Tây Ban Nha, kẻ mang trong mình hình bóng của cả thiên thần và ác quỷ – Jose Maria Gutierrez Hernandez “Guti”.

Có lẽ tôi đã không thể giải thích được lý do vì sao mình lại yêu Guti đến vậy, cho đến khi anh tuyên bố giải nghệ vì lý do… thất nghiệp. À ra thế, giữa một rừng những tên tuổi lẫy lừng của bóng đá thế giới, tôi tìm thấy anh, kẻ mà cho đến ngày cuối cùng của sự nghiệp quần đùi áo số vẫn còn lận đận. Anh là bậc kỳ tài của bóng đá Tây Ban Nha, một chân chuyền mà có lẽ mãi mãi về sau này cũng không ai có thể mang lại cho tôi nhiều cảm xúc đến thế. Anh thi đấu ngẫu hứng đến kỳ lạ, lúc anh tỏa sáng thì ngay cả Zidane cũng không sáng được hơn anh. Nhưng cứ mỗi khi người ta hy vọng ở anh nhiều nhất thì anh lại ra sân và… đi bộ. Con người anh là vậy, bên trong nó luôn luôn tồn tại hai gam màu sáng và tối, có lẽ chính điều đó đã khiến anh không thể vượt qua được ranh giới của các huyền thoại, giống như biết bao tên tuổi cùng thế hệ mà tài năng của anh không hề thua kém.

New Bitmap Image

Gần hai thập kỷ gắn bó với Real Madrid, đội phó của Los Blancos, số 14 bất tử của thủ đô Tây Ban Nha vẫn chỉ là một ngôi sao băng giữa dải thiên hà Bernabeu.

Và nếu như bóng đá là cuộc sống, còn sân cỏ là bầu trời, thì những ngôi sao băng kia chắc hẳn đã mang theo rất nhiều lời nguyện cầu vào sâu miền ký ức.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ken MU
15 bài viết
“"Chỉ có kẻ chiến thắng mới được quyền lên tiếng"”
Phát bóng lên ^