Ai sẽ là tương lai của ĐTQG Mỹ ở World Cup 2018?

bởi Tùng Trần ·

World Cup 2014 được đánh giá là một kì World Cup thành công của ĐTQG Mỹ ở cả tại Brazil và quê nhà. Trên đất Brazil, The Yanks vượt qua bảng G tử thần để lọt vào tới vòng 16 đội và có một màn trình diễn phòng ngự xuất sắc trước Bỉ. Còn ở Mỹ, bóng đá trở thành “môn thể thao vua” đúng nghĩa ghi thu hút được hàng triệu lượt người xem.

World Cup 2014 cũng đã chứng kiến những khoảnh khắc lóe sáng của một số cầu thủ trẻ triển vọng của Mỹ, như John Anthony Brooks với pha đánh đầu quý hơn vàng giúp họ giành chiến thắng trước Ghana, Julian Green với cú volley đẹp mắt mang lại tia hy vọng le lói ở những phút cuối trong trận gặp Bỉ, hay DeAndre Yedlin với những pha leo biên không biết mệt mỏi, mặc dù chỉ là kép phụ cho Fabian Johnson.

Sau 4 năm nữa, liệu ai trong số những cái tên kể trên, và những nhân tố mới nào nữa sẽ là trụ cột của ĐT Mỹ trên đất Nga?

1. DeAndre Yedlin (21 tuổi) – Hậu vệ phải – Seattle Sounders

DeAndre Yedlin

Hậu vệ trẻ 21 tuổi đã gây được ấn tượng với giới chuyên môn sau màn trình diễn trước Bồ Đào Nha và Bỉ ở World Cup 2014, và thậm chí anh còn được AS Roma liên hệ. Điểm mạnh của hậu vệ trẻ này là tốc độ cũng như thể lực cực tốt, cùng với đó là khả năng tắc bóng tương đối ấn tượng (3.3 lần/trận). Điều này giúp cho hậu vệ của Seattle Sounders có thể lên xuống đều đặn ở hành lang cánh phải, hỗ trợ cả tấn công và phòng ngự.

Miguel Veloso khi phải về đá hậu vệ trái bất đắc dĩ đã không thể theo kèm một Yedlin trẻ-khỏe, và bàn thắng của Dempsey để nâng tỉ số lên 2-1 bắt đầu bằng một pha lên biên của Yedlin. Cũng với tốc độ và khả năng lên xuống nhịp nhàng, Yedlin đã có ít nhất 3 lần ngăn chặn Eden Hazard lên bóng ở bên hành lang cánh trái trong trận gặp Bỉ.

Tuy nhiên Yedlin vẫn cần phải cải thiện khả năng chọn vị trí khi phòng ngự, bởi tốc độ không thể luôn luôn bù đắp cho mọi thứ. Đã không ít lần Yedlin mải mê dâng cao và không kịp lùi về để phòng ngự. Những tình huống như vậy sẽ rất dễ dẫn đến bàn thua.

Với việc nhiều khả năng sẽ sang châu Âu thi đấu ở mùa giải tới, Yedlin có cơ hội lớn để mài dũa và hoàn thiện bản thân. Anh hoàn toàn có thể mơ đến việc chiếm suất hậu vệ phải của Mỹ trong vòng 4-5 năm tới.

2. John Anthony Brooks (21 tuổi) – Trung vệ – Hertha Berlin

John Brooks

Được tung hô là “Người Mỹ vĩ đại nhất kể từ thời Abraham Lincoln” với bàn thắng ở phút 86 giúp Mỹ vượt qua Ghana, song Brooks lại không có thêm phút thi đấu nào ở World Cup 2014. Lý do là khá rõ ràng bởi Brooks chưa có đủ kinh nghiệm và kỹ năng để có thể giành suất đá chính từ các đàn anh Omar González, Matt Besler hay Geoff Cameron.

Điểm mạnh của trung vệ 21 tuổi này là khả năng chơi bóng bổng tốt. Nhờ chiều cao 1m93 và khả năng chọn vị trí tốt, Brooks tỏ ra chắc chắn trong phòng thủ và nguy hiểm trong tấn công các tình huống bóng bổng. Trung bình mỗi trận Brooks giành chiến thắng trong 2 pha tranh chấp trên không, con số tương đối tốt khi so sánh với Omar González (3.41) và Besler (3.21).

Tuy nhiên, Brooks cần cải thiện ở nhiều mặt, nhất là ở khoản tranh chấp tay đôi. Ở mùa giải 2013/14, số lần tắc bóng thành công trung bình trong một trận đấu của Brooks chỉ đạt 1/3 so với của Cameron (0.81 so với 2.11), trong khi số lần tắc bóng thất bại lại cao gấp 3 lần so với Omar González (1.50 so với 0.52), cùng với đó là tỉ lệ tranh chấp thành công chỉ đạt 49%, thấp hơn nhiều so với Besler (56%) hay Omar González (64%).

Chấn thương cũng là một điểm yếu của Brooks: chỉ trong mùa giải đầu tiên ở Bundesliga, anh nghỉ thi đấu 1/4 mùa giải vì chấn thương tay (nghỉ 3 trận), đầu gối (nghỉ 1 trận), cúm (nghỉ 1 trận), đứt dây chằng đầu gối (nghỉ 4 trận).

Vẫn còn khá “non” so với những người đàn anh nhưng quãng thời gian 4 năm cộng với việc được thi đấu ở Bundesliga có thể chứng kiến Brooks phát triển hết tiềm năng của mình và cạnh tranh một suất đá chính ở đất Nga năm 2018.

3. Luis Gil (20 tuổi)  Tiền vệ tấn công – Real Salt Lake

Luis Gil

Đá không dưới 25 trận/mùa cho Real Salt Lake kể từ mùa giải 2010/11 cho tới nay đã cho thấy sự tin tưởng của đội bóng dành cho Gil là lớn thế nào. Cầu thủ 20 tuổi có tiềm năng rất lớn để trở thành người dẫn dắt lối chơi của Mỹ trong tương lai không xa. Anh là lời giải cho bài toán tiền vệ công của ĐT Mỹ ở nhờ vào kỹ thuật cá nhân, khả năng chuyền bóng cũng như dứt điểm đều tốt. Bên cạnh đó, lối chơi chuyền ngắn ít chạm của Gil tương đối phù hợp với tư duy bóng đá tấn công của HLV Klinsmann.

Với khả năng của mình khi 16 tuổi ở U-17 FIFA World Cup năm 2009, Gil từng thu hút được sự chú ý từ Arsenal, Real Madrid và Manchester City, nên không có lý do gì cầu thủ trẻ này không thể lặp lại điều tương tự với những đội bóng lớn khác trong tương lai. Điều duy nhất tiền vệ trẻ này cần trong quãng thời gian 4 năm tới là được thi đấu và cọ xát với nhiều càng nhiều đối thủ càng tốt để nâng cao hơn nữa khả năng của bản thân.

4. Julian Green (19 tuổi)  Tiền đạo cánh – Bayern Munich

Green

Có mặt trên sân trong 15 phút ngắn ngủi của hiệp phụ nhưng “siêu nhân Xanh” Julian Green lại làm được điều mà các đồng đội của anh không làm được trong suốt 105 phút trước đó: tìm được đường vào mảnh lưới của thủ môn Thibaut Courtois. Green không chỉ ghi bàn, anh còn ghi bàn rất phong cách: một pha chạy chỗ thông minh và một cú volley quyết đoán sau đường chuyền vượt tuyến chính xác của không ai khác ngoài Michael Bradley. Pha ghi bàn ấy không những đem lại một tia hy vọng nhỏ nhoi cho Mỹ (mặc dù thất bại chung cuộc với tỉ số 1-2) mà còn xóa đi phần nào những nghi ngờ về tài năng của Green. Những người nghi ngờ về khả năng của tiền đạo 19 tuổi này trước khi World Cup diễn ra sẽ phải suy nghĩ lại sau khi chứng kiến bàn thắng ấy.

Màn trình diễn của Green ở mùa giải trước trong màu áo đội II của Bayern Munich là khá ấn tượng với 15 bàn và 8 kiến tạo qua sau 23 trận (trung bình Green sẽ kiến tạo hoặc ghi bàn trong từng trận). Tiền đạo trẻ này sở hữu tốc độ và những pha đảo bóng qua người khéo léo, cùng với đó là những pha dứt điểm hiểm hóc vào góc chết. Tâm lý cũng là một điểm cộng cho Green, khi chàng trai trẻ này có rất nhiều tình huống xử lý vô cùng bình tĩnh mang dáng dấp của một cầu thủ lớn.

Màn trình diễn của Green ở đội II của Bayern Munich mùa giải vừa qua

Green dĩ nhiên không thể thay thế huyền thoại Landon Donovan ngay trong một sớm một chiều, nhưng nếu được trao cơ hội thường xuyên hơn ở Bayern Munich và được học hỏi từ những Arjen Robben, Franck Ribery hay Xherdan Shaqiri thì cái tên Julian Green sẽ khiến hàng phòng ngự của các đội đối đầu với Mỹ phải dè chừng ở World Cup 2018.

5. Terrence Boyd (23 tuổi) – Tiền đạo – RB Leipzig

Terrence Boyd

20 bàn, 6 kiến tạo sau 32 trận cho đội II của Borussia Dortmund và 37 bàn, 13 kiến tạo sau 80 trận cho Rapid Vienna là những con số nói lên khả năng ghi bàn đáng nể của Terrence Boyd. Anh được các CĐV của Rapid Vienna gọi bằng biệt danh “The Beast” nhờ lối đá mạnh mẽ không ngại va chạm. Còn ví Boyd là Jozy Altidore phiên bản 2.0 cũng không sai, bởi lối chơi của cả Boyd lẫn Altidore (đạt phong độ tốt nhất khi còn khoác áo AZ Alkmaar) đều na ná giống nhau: dũng mãnh bằng những pha tì đè qua người, nhưng cũng không kém phần thanh thoát và kĩ thuật với những tình huống ban bật 1-2 trong vòng cấm, cùng với những cú đặt lòng chính xác. Boyd nổi trội hơn người đồng hương 24 tuổi nhờ khả năng chọn vị trí và ghi được những bàn thắng bằng đầu hiểm hóc. Chuyển qua thi đấu ở Red Bull Leipzig tại Bundesliga là một bước tiến lớn cho Boyd để hoàn thiện mọi kĩ năng cần thiết của một cây săn bàn thực thụ, với hy vọng cạnh tranh một suất đá chính trên hàng công ĐT Mỹ vào năm 2018.

Boyd thi đấu khá ấn tượng trong màu áo Rapid Vienna

Kết

5 cái tên kể trên đều là những cầu thủ có tiềm năng rất lớn, và dẫu biết rằng 4 năm là một quãng thời gian dài, nhưng người viết tin tưởng rằng Yedlin, Brooks, Gil, Green và Boyd đều có thể phát triển để đạt đến tiềm năng và trở thành trụ cột của nước Mỹ ở Nga 2018 hoặc thậm chí xa hơn.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tùng Trần
57 bài viết
“Blue”
Phát bóng lên ^