Chim chích trong tổ

bởi Trần Thuận ·

Carrara

Nếu bạn sinh ra và lớn lên ở thành phố này, bạn phải tự hào quyết liệt về nguồn gốc của mình, như Gianluigi Buffon. Carrara, một cộng đồng nhỏ nằm về phía Tây-Bắc Italy, nổi tiếng chủ yếu bởi những mỏ đá và được mệnh danh là “thành phố Cẩm thạch” của bán đảo Ý.

Bởi vậy, khi Buffon nghe nói có một thằng nhóc quê Carrara được gọi lên tuyển quốc gia (đợt tập trung 42 người, trước thềm Brazil 2014), hắn không giấu được sự phấn khích. Thời điểm nhìn thấy Federico, thủ môn đội trưởng ôm chầm thằng nhóc đồng hương bằng cỡ tay của gấu mẹ vĩ đại, không phải một, mà nhiều lần, trong suốt hai ngày tập trung ở trại.

Cùng nhau, họ hồi tưởng về Carrara và chặng đời lớn lên bên bờ biển, trong bóng tối của dãy Apuan Alps. Hai cuộc đời chắc chắn không giống nhau. Người đi trước đã trở thành thủ môn vĩ đại. Kẻ còn lại vô danh đang đá tại giải hạng B, nhưng là thằng hạng B duy nhất lên tuyển.

20 tuổi, sinh tại thị trấn Tuscan, Carrara vào năm 1994, Federico Bernardeschi được lò Ponzano (Empoli) phát hiện vào năm 2001. Trước đó, khi mới sáu tuổi, thằng nhóc đã ký hợp đồng chơi cho đội bóng địa phương Atletico Carrara, nơi Pantaleo Corvino – lão già nổi tiếng với tài săn lùng tài năng trẻ, như thường lệ, đã nhanh chóng tìm ra nó ở một xó xỉnh nào đó.

Từ 2003, nó đến Fiorentina, ăn tập tại Florence và leo từng bậc thang một. Nhẵn mặt tại đội tuyển thanh niên quốc gia. Đến khi leo tới đội Primavera mùa 2012 –2013, ghi được 17 bàn chỉ trong 22 lần ra sân. Hè 2013, mang theo quyết định từ  Fio đến Crotone đá theo dạng cho mượn, nó ghi 9 bàn sau 31 trận ở hạng B, góp công giúp đội miền Nam Calabria đứng thứ 6 chung cuộc, được gọi vào danh sách sơ bộ đi World Cup.

Bernardeschi

Sau tất cả, Buffon chỉ là một lý do rất tình cờ cho sự xuất hiện của thằng nhóc tại đây. Bởi nếu lựa chọn của ông già Prandelli là chính xác, thì tài năng và danh tiếng của nó sẽ sớm nổi thôi, rất sớm. Cựu HLV Italia khẳng định đây không phải là sự lựa chọn để làm nổi, chỉ nói rằng đã chọn một trong những cầu thủ hay nhất đất nước ở vị trí của mình.

Một tiền đạo đa năng và đá rộng. Nó thể hiện những thứ mà ít tiền đạo đồng hương mình có thể. Gabbiadini, Sansone, giờ ta gọi tên Bernardeschi.

Italia, vì một loạt lí do lịch sử và thói quen trong hệ thống phòng thủ ba người, không và không cho phép sản sinh ra nhiều tiền đạo cánh. Cậu là tiền đạo trẻ muốn phát triển theo hướng winger? Ra nước ngoài hoặc chấp nhận bó vào giữa.

Bernardeschi lại khác. Trong suốt quãng thời gian ở các đội trẻ, nó đá trequartista, từ năm chín tuổi 2001 đến 2013, 12 năm. Một cây sút xa và sút phạt, có tốc độ và rê dắt lắt léo. Nhưng mùa vừa qua tại Crotone là một gương mặt khác: đá tiền đạo phải trong sơ đồ 4-3-3 của ông Massimo Drago, Benardeschi đã quần hậu vệ cánh đối phương bằng khả năng băng cắt và cái chân trái được so sánh với Alessandro Diamanti.

Anh đang ở Ý, anh đến Trung Quốc và đội cũ anh xuống hạng: anh có sức ảnh hưởng. So sánh là khập khiễng, nhưng liệu hai cầu thủ giống nhau trong phong cách thi đấu cũng có tí chút tương đồng trong tính cách?

Trên sân cỏ tôi giữ  im lặng.

Từ nơi đó, tôi làm bất cứ  cái quái gì tôi muốn.

Diamanti, con cừu đen nói như thế trên Sportweek năm 2011. Cùng năm đó, Benardeschi từ chối đề nghị của bố già Ferguson.

Nó phải ở lại Fio. Trong suốt thời gian ở đây nó đã được đối đãi rất hậu, nó không được phép rời đi.

Từ  chối một đặc ân, con chim chích ở lại tổ chống lại bầy tu hú, bảo vệ nơi mình hạnh phúc. Hiện tại vẫn lớn lên từng ngày, thận trọng, từ tốn, chắn chắn, vững vàng và gieo nhiều kỳ vọng.

Hoặc rồi cũng sẽ rời đi như những con khác?

Quen rồi.

***

Sử dụng hầu hết tư liệu từ bài viết của Paolo Bandini trên Bleacher Report

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^