Anh Hùng

bởi Khoai Lang ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Con người, được sinh ra, rồi lớn lên, kiếm việc, rồi cưới vợ, rồi sinh con,… rồi sao nữa nhỉ?

Chết à?

Sau chết là gì? Ai mà biết, chỉ người chết rồi mới biết !

Hôm nay thời tiết đẹp thật, sau cơn bão, tuy bầu trời u ám nhưng không khí lại trong lành và mát mẻ lạ thường, chốc chốc lại có cơn gió mát rượi thổi đến làm con người ta cảm thấy khoan khoái lạ lùng. Ngồi rung đùi một mình trong quán cà phê vườn, anh bỗng nghĩ mông lung, chà chà, phải chăng cơn gió vừa qua lại thổi mát lòng ta, chà hay quá, anh nghĩ, cứ như thơ ấy nhỉ, anh đang làm thơ.

Anh nhớ đến lời của tay BLV nào đấy:

Các cầu thủ đang làm thơ trên sân bóng.

Anh nghe không hiểu, nhưng anh biết đấy là cách ví von của tụi BLV, nhưng mà anh không thích thế, vì anh nghe không hiểu, chắc chúng nó bình luận cho chúng nó nghe. Nhưng bây giờ anh hiểu, vì anh đang thấy phấn chấn lạ lùng, cảm giác được hưởng một buổi sáng trong lành, thư thái một mình, ngồi trong quán cà phê ngắm mấy em gái xinh tươi qua đường làm anh muốn làm thơ lắm, nhưng anh chả rặn ra được câu nào.

5534a4f70da35c.img

Gỡ chiếc kính đen cài xuông ngực áo, anh cầm tờ báo lướt qua : ABC, bóng đá nước Vệ, Vê Lích, XYZ,… À, bán độ, lại bán độ, quá thường đi, ai lạ gì nữa đâu, bây giờ bàn tán mấy chuyện này chỉ có mấy tay nhà báo rách với mấy lão già chăm nom tư tưởng đạo đức nghề Bóng thôi, chứ dân mình, nó bỏ xem bóng Vệ lâu rồi, từ bao giờ nhỉ, anh cũng chả để ý nữa, 3 năm, 5 năm, hay 10 năm nhỉ, mình có để ý bao giờ đâu.

Nhưng mà kể cũng lạ, dân nó không xem, mà người ta vẫn duy trì bóng đá, tài!

Nhớ lại mấy năm trước, cứ tưởng anh phải bỏ nghề cầu thủ khi mà nhà tài trợ tự dưng cắt hợp đồng, mấy ông lãnh đạo lại muốn về hưu non, nên tuyên bố giải thể cái rụp cho nhẹ gánh. Chết mẹ, mấy ông nhẹ, chứ anh có nhẹ đâu, tý chết đói thì có ông chú đội T đem về cưu mang, may quá.

Mà may thật, chủ đội T là một ông giàu sụ và “sộp” có tiếng ở cái đất này, cứ thắng một trận thưởng mỗi anh một cục to, hòa thưởng cục vừa, thua vẫn thưởng cục nhỏ nhỏ động viên, mà toàn thưởng nóng, sướng thế chứ lị.

Đã thế ông ấy lại thích được gọi là bầu, sân khách thì thôi, chứ sân nhà chắc chắn bầu có mặt cổ vũ cho đội. Ông bầu ngồi cạnh HLV, ra sức chỉ đạo chiến thuật cho cầu thủ, thay mặt HLV chỉ trích trọng tài, có lần “sung quá”, ổng nhảy phắt một cái từ ghế bay ra ngoài sân chỉ thẳng mặt trọng tài mà mắng chửi, mà ông trọng tài mặt cứ đần thối ra, rõ là có tiền có quyền, anh cũng ước mình có tiền.

Mỗi cầu thủ ghi bàn, hay chỉ cần thể hiện trong trận xuất sắc một tý là được thưởng liền tay, thế nhưng khổ quá, cái số anh nó lận đận không cho anh thể hiện cái tài năng của mình bao giờ, nên nhiều khi anh muốn gây ấn tượng với bầu lắm mà chẳng làm  thế nào được, có hôm bí quá, anh đành gân cổ lên, chỉ tay vào mặt mấy thằng đàn em đội bên kia mà chửi, nhưng mà cũng chẳng ăn thua gì, nghĩ lại trận rồi anh mới bỏ qua cơ hội ngon ăn, để cho thằng bạn ghi bàn lại càng làm anh tiếc hùi hụi.

Cuối tuần nào cũng là Chủ Nhật, vâng, chân lí mà, hôm nay anh lại được ra sân, chà, may quá, đá sân nhà, ông bầu lại đến kia rồi, hôm nay ông đeo kính đen to bản che đi nửa khuôn mặt bầu bĩnh, thế nhưng nụ cười tươi rói trên cái miệng kia cũng biết hôm nay ông vui lắm, sẽ có thưởng lớn đây, quyết tâm thôi nào.

T14-Dinh-Dong

Trận đấu bắt đầu, anh chuyền bóng, anh chuyền đẹp quá, cơ hội dành cho đội nhà, không vào, trời ơi không vào, thằng Tây ngu, lương cao thế mà đá ngu. Lại cơ hội, không vào, lần này là thằng Vệ ngu, thảo nào lương không bằng thằng Tây.

Anh tiếc quá, nhưng anh không ngờ hôm nay mình chuyền sắc thế, đá ảo diệu thế, dâng cao thôi, có khi, “mắn bàn”.

Đường chuyền dài từ đồng đội, xa quá, nhưng có cơ hội anh băng lên, sắp được rồi, cố lên, anh chạy nhanh hơn, anh nhìn trái bóng, anh thấy ông bầu đang dõi theo anh, ăn đi, vào đi. Anh phi người lên gắng dùng hết sức đầu lao vào quả bóng, nghe đánh bốp một cái.

Khán giả trên sân reo hò.

Vào rồi ! BLV hét lên – Bóng đã vào lưới rồi. Tuy nhiên, hậu vệ cao chân, cầu thủ Lê Văn Hùng đang bị choáng, có vẻ anh đã bị ngất.

***

(*) Bài viết mang tính chất trào phúng

(**) Ảnh: Intenet

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Khoai Lang
1 bài viết
“Thùy tri khoảnh khắc đàm tâm xứ Mưu đắc giang sơn ngũ thập niên”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^