Giấc mơ bóng đá Qatar – Phần 2: Tiến vào Phi châu

bởi Ngọc Minh ·

Trong phần 1, chúng ta đã được biết về “siêu tham vọng” của giới hoàng gia lắm tiền nhiều của, lắm dầu nhiều mỏ ở Qatar. Cơ sở vật chất họ có thể chi tiền, nhưng yếu tố con người thì rất khó khăn. Họ đã làm thế nào?

* * *

Phát hiện những tài năng trẻ châu Phi

Bleicher và Colomer khẳng định họ đã phát hiện những vận động viên trẻ đầy tài năng của châu Phi. Họ sẽ sử dụng những vận động viên đó để tạo ra sự cạnh tranh với những người Qatar bản địa, thay vì thay đổi quốc tịch của những người châu Phi đó và đưa họ vào đội tuyển quốc gia Qatar. Tuy nhiên, việc có những cầu thủ gốc Phi thi đấu trong màu áo Qatar vào World Cup 2022 là hoàn toàn có thể.

Andreas BleicherLiệu điều đó có xảy ra không ư? Tôi nghĩ sẽ có một số cầu thủ muốn được thi đấu cho Qatar, đơn giản là vì Qatar đã giúp đỡ họ, trong khi quê nhà thì không.

– Andreas Bleicher

Tuy nhiên, luật nhập quốc tịch lại gây khó dễ – nó yêu cầu những cầu thủ muốn được nhập quốc tịch phải sống tại đất nước đó trong ít nhất là năm năm liên tiếp sau khi đủ 18 tuổi. Bleicher tin rằng, những cầu thủ châu Phi đó sẽ trở về thi đấu cho màu áo quê hương, và thành công mà họ đạt được khi ấy sẽ giúp chương trình này có được thương hiệu tốt. Một số học viên đã bắt đầu chơi cho đội tuyển quê gốc của họ. Ông đã đưa ra những lời nhận xét đầy… chua ngoa, nhưng cũng không kém phần thực tế.

Nếu chúng tôi nhập quốc tịch cho một số cầu thủ, thì khi đó sẽ ra sao? Người ta chém chết. Mọi người rồi sẽ thấy. Chúng tôi không ngu, và mọi người cũng vậy.

– Andreas Bleicher

Một số người tin rằng, sớm hay muộn thì Qatar cũng sẽ cố tìm cách nhập quốc tịch cho một số cầu thủ. Một số khác cho rằng, chương trình Aspire Football Dreams thực chất chỉ là để làm hài lòng những quan chức FIFA đã giúp họ đăng cai World Cup 2022. Thậm chí, có những người lo rằng, những em nhỏ đó, được tuyển chọn từ khi mới 13 tuổi, đang bị bóc lột sức lao động.

Thế nhưng, Qatar khẳng định, mục đích của họ là cao cả và nhân đạo hơn thế: giúp đỡ những vùng bị bóc lột, để qua đó tái xây dựng hình ảnh về Qatar, nơi từng bị mang tiếng là đối xử tàn bạo với lao động nhập khẩu.

Một thế lực đầy quyền năng

Với tất cả những mục tiêu đó, cỗ máy bóng đá toàn cầu của Qatar được xây dựng theo mệnh lệnh của Sheikh Jassim bin Hamad al-Thani, “anh Hai” trong hoàng gia Ả Rập, và là người điên cuồng vì bóng đá nhất trong cả gia đình.

Al Thani Qatar

Trước đó, người ta cho rằng, Jassim sẽ trở thành thủ hiến tiếp theo. Tuy nhiên, vào năm 2003, em trai của anh ta được phong chức hoàng tử, rồi lên ngôi vào năm ngoái. Dù vậy, Jassim đã không nói gì nhiều, và tiếp tục làm một thế lực đầy quyền năng, dẫn dắt nền bóng đá Qatar phát triển.

Tình yêu dành cho bóng đá của ông ta là vô hạn. Một vài năm trước, Jassim từng mắc bệnh khó ngủ và đã cho gọi bác sĩ tới khám. Vừa tới nơi, ông bác sĩ đã phán ngay: phòng của Jassim treo toàn tivi, cái nào cũng chiếu bóng đá, suốt ngày và đêm. Cho nên là, tắt đi thì sẽ ngủ được.

Năm 2006, Bleicher và một nhóm điều hành của Aspire tới gặp Jassim trong văn phòng cũ của ông ta, trên tòa nhà 30 tầng của Ban điều hành Olympic Qatar. Một số người từng có cơ hội gặp Jassim cho biết, ông ta khá… lề mề. Nhưng một khi cuộc họp bắt đầu, ông liên tục hỏi những câu sắc bén, và quyết định nhanh như điện giật.

Thậm chí là còn chả cần mất công thuyết phục ông ấy. Ổng thấy thích, thế là ổng đồng ý làm thôi. Chứ ổng mà không thích thì dẹp luôn.

– Andreas Bleicher

Ở những nơi khác trên thế giới, Học viện Aspire có thể là một giấc mơ viển vông. Nhưng ở đây, nó chỉ là một phần rất nhỏ của những thứ người bình thường không dám mơ tới, những thứ mà quay mặt vài vòng là thấy nó hiện hữu tại Doha.

Khởi đầu của Aspire Africa

Vào tháng Tư 2007, học viện Aspire mở rộng quy mô tới tầm quốc tế, tạo ra một chương trình mang tên Aspire Africa. Kế hoạch là đưa những trinh sát viên tới Morocco, Cameroon, Ghana, Kenya, Nigeria, Senegal và South Africa.

Qatar scouting map

Những quốc gia được Qatar “nhắm”

Vào năm đầu tiên, dự án này được lan truyền rộng rãi, xuất hiện trên tivi, trên radio, trên những tấm poster treo ở những ngôi làng nghèo khó. Dự án thậm chí còn được tài trợ bởi Nike, cũng như Bonus Sports Marketing, tập đoàn do Sandro Rosell – cựu chủ tịch Barcelona – sáng lập.

Ngay từ ban đầu, chương trình được giới thiệu là một cơ hội dành cho thanh thiếu niên châu Phi để thể hiện mình. Họ có thể có một cuộc sống mới, nơi mà mọi thứ sẽ thay đổi, đối với họ, với gia đình và cả cộng đồng của họ.

Lúc đầu, mấy người ở châu Phi còn không tin là chúng tôi sẽ đến đó.

– Andreas Bleicher

Khi các trinh sát viên đi qua những ngôi làng trên những chiếc xe ô-tô địa hình, các em nhỏ châu Phi vây quanh, hy vọng lôi kéo được sự chú ý.

Vụ “thi thử” đôi khi diễn ra ở những nơi khá dị, thậm chí là ở một số nơi nguy hiểm. Một HLV cho biết, ông có hai vệ sĩ được trang bị vũ khí đi kèm với mình. Tuy nhiên sau đó, vị HLV này vẫn bị bắt nhốt vào một chiếc xe tải, trải qua cuộc thẩm vấn tám tiếng đồng hồ rồi mới được thả ra.

Sau khi quan sát trong nhiều ngày, các trinh sát viên lọc ra được 50 em từ mỗi nước và đưa tới thủ đô của họ để thử việc trong những ngày cuối tuần. Ba người thể hiện tốt nhất của mỗi nước, cùng với ba thủ môn xuất sắc nhất trong toàn bộ số thí sinh, được đưa tới học viện Aspire và tiếp tục thử việc.

Oscar Fernandez Qatar Aspire

HLV Oscar Fernandez của Học viện Aspire chỉ đạo các học viên
Ảnh: Bryan Denton/New York Times

Với hầu hết những người lọt vào vòng cuối cùng, đó là lần đầu tiên họ được đi máy bay. Kí túc xá mà các em được ở là một cái gì đó quá xa xỉ và “thần thánh” với các em. Một số đứa còn không biết thang máy là cái gì.

Viên ngọc quý của khu trường học Aspire là vòm đa năng của họ. Giang hồ đồn đại rằng, đó là cái khu vòm lớn nhất trên thế giới, chứa được một sân bóng theo tiêu chuẩn FIFA, một bể bơi tiêu chuẩn Olympic và một giảng đường 1200 chỗ. Tiếng chim vang khắp nơi, suốt ngày.

Ban đầu, học viện Aspire chỉ định trao học bổng cho ba người, để sau đó chuyển hẳn tới Doha sống và tập luyện. Nhưng sau khi những trinh sát viên chứng kiến tài năng của các em, họ nâng chỉ tiêu lên và quyết định trao học bổng cho hai tá cầu thủ. Phần lớn trong số này chuyển tới sống và tập luyện trong một học viện đặt tại Saly, Senegal.

Theo một tài liệu lưu hành nội bộ mà The New York Times có được, ban lãnh đạo của Aspire ban đầu chỉ coi học viện ở Senegal như một “sân sau” để cung cấp tài năng cho các CLB bóng đá Qatar, cũng như giúp nâng tầm hình ảnh của Qatar như một nơi sở hữu nhiều tài năng trẻ tốt nhất.

Chúng tôi nhận thấy những cầu thủ đó có tài năng khủng khiếp. Chúng tôi hoàn toàn có khả năng lập ra một học viện để mang lại hy vọng cho họ và giúp mài giũa tài năng.

– Josep Colomer

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^