Chuyện ông Hải “lơ”

bởi Dũng Phan ·

Bóng đá Confession giúp em tích đôi dòng về cuộc đời cũng như sự nghiệp cầm quân của HLV Lê Thụy Hải-một HLV khá ngông và có cá tính mạnh mẽ.

Le Thuy Hai

Tôi vẫn còn giữ tờ báo nói về chuyện Bình Dương đầu mùa giải trước đứng ở vị trí áp chót trên bảng xếp hạng, và chỉ giành được một điểm trước khi ông Hải tới.
Hãy chú ý thống kê này nhé:

– Trước khi ông Hải tới: Bình Dương thua 2, hòa 1. Chỉ có 1 điểm.

– Khi ông Hải tới: Họ thắng một lèo 6 trận liên tiếp. Giành 19/21 điểm tối đa trong 7 trận. Bất bại.

Còn mùa giải này, Bình Dương đang ở đâu? Đứng nhất và hơn Hà Nội T&T 1 điểm. Một HLV khiến một đội bóng thay da đổi thịt như vậy, hẳn không phải là HLV đơn giản? Đặc biệt là đấu trường khốc liệt và nhiều mớ bòng bong như V-League.

Về ông Lê Thụy Hải?

Sự nghiệp của ông Hải “lơ” là sự nghiệp của một người HLV thành tích xuất sắc và gây nhiều chú ý tại Việt Nam. Ông không có bằng A HLV (đó là lý do vì sao ông phải làm GĐKT cho Bình Dương theo quy định mới của V-League). Nhưng thành tích của ông lại đứng đầu Việt Nam với 2 chức vô địch (với Becamex Bình Dương) và 2 lần á quân (với Đà Nẵng và B.BD). Thuở còn xỏ giày trên sân đá cho đội Đường Sắt Việt Nam, ông nổi tiếng với những pha bóng kỹ thuật. Ông gây ấn tượng mạnh trong trận Đường Sắt gặp Cảng Sài Gòn trên sân Thống Nhất, khi thực hiện cú đảo người qua trung vệ Tam Lang sút thủng lưới Lưu Kim Hoàng. Sau này bước sang sự nghiệp HLV, ông trở thành một vị HLV giỏi, một “Hàng Việt Nam chất lượng cao” mà ông thường vỗ ngực xưng danh, nhưng ông rất “đời”, với một cá tính mạnh mẽ hiếm có.

Có một điều rất thú vị thế này, Bình Dương được gọi là “Chelsea của Việt Nam” thì rất trùng hợp ông Lê Thụy Hải cũng được ví như một “Mourinho của Việt Nam”, vì cá tính ngang ngạnh và những phát ngôn ngạo nghễ, ở cái cách sẵn sàng mặt đối mặt với lãnh đạo (từng “mời” bầu Kiên rời khỏi khu kỹ thuật khi ông còn làm HLV cho Hà Nội ACB), ông xỉa xói trọng tài, đòi dừng trận đấu, đi kèm với những phát biểu gây ra nhiều xích mích. Nhưng ông vẫn được săn đón vì tài năng và kinh nghiệm bản thân, vì cái cách truyền lửa vào cho các cầu thủ, vì cái cách hết mình vì công việc.

Lê Thụy Hải tạo nên một cuộc cách mạng trên chiếc ghế HLV trưởng ở V-League. Sau khi giành 2 chức vô địch liên tiếp với Bình Dương năm 2007 và 2008, ông nói “Nghề HLV rất khắc nghiệt và lắm áp lực. Cầu thủ thường có phí chuyển nhượng, được quan tâm nhiều khi đội thành công. Còn khi thất bại thì HLV nhận lãnh trách nhiệm trước tiên. Thế nên, tại sao HLV không đặt vấn đề thu nhập cao khi đàm phán chuyện hợp đồng?”.

Khi Việt Nam giành chức vô địch AFF Cup 2008, thay vì ngợi ca, ông chỉ bảo “Thời của chúng ta tới thì chúng ta vô địch thôi”. Khi U19 đang được khắp nơi săn đón, ông trả lời báo chí “U19 Việt Nam đá ngây thơ quá”. Phát ngôn này bây giờ hẳn nhiều người phải công nhận rằng đúng.

Ông Hải “Lơ” là HÀNG HIẾM của một nền bóng đá Việt Nam còn nhiều cả nể và bao cấp. Ví dụ, tôi cho anh em xem một đoạn phỏng vấn mà ông Hải đã trả lời hồi năm 2005, sự kiện U23 Việt Nam bán độ tại Sea Games mà ông Hải đi theo đoàn:

Phóng viên Thanh Niên: Ông có thể tiết lộ nội dung cuộc làm việc giữa ông và Cơ Quan Điều Tra?

HLV Lê Thụy Hải:  – Tôi không làm việc với CQĐT. Tôi không làm việc gì cả nhé! (Ông liền quay sang một phóng viên ảnh) Nào ngắm được chưa, chụp đi chứ không lại bảo ông Hải ông ấy ốm sắp chết!

Ông nói ông không làm việc, vậy ông đến đây để làm gì?

– Đến đây là đến đâu? Đến ngôi nhà kia à. Phải nói cụ thể chứ không người ta tưởng là…À, nhà C14 chứ gì! Thế, bạn phải nói thẳng chứ!

Một phóng viên khác hỏi tiếp: Thưa ông, tôi là phóng viên Báo Tuổi Trẻ…

– Thôi thôi, Báo Tuổi Trẻ tôi không trả lời.

Vì sao? (vẫn Báo Tuổi Trẻ)

– Vì tôi không thích trả lời, được chưa?

Ông có quan tâm đến vấn đề mà báo chí nêu mấy hôm nay?

– Tôi rất quan tâm, vì báo toàn nói không đúng sự thật. Ghi âm đi, cứ ghi âm đi, ghi đi!

Chi tiết nào không đúng sự thật?

– Rất nhiều.

Ví dụ?

– Thôi, khỏi cần phải ví dụ.

Vậy đấy, có kém bố nào ở nước ngoài đâu chứ?

Lê Thụy Hải cũng là một vị HLV dũng cảm, đến Hà Nội ACB, ông đương đầu với bầu Kiên, đến Đà Nẵng, ông để cả Huỳnh Đức lên ghế dự bị, ông đến Bình Dương trong tình cảnh mà đội bóng khủng hoảng, ông sẵn sàng ngồi ghế nóng không sợ hãi và đưa đội bóng đất Thủ đi lên (không như một số nơi khác, Bình Dương là mảnh đất lành của ông, và cũng là nơi họ hiểu tài ông nhất để ông thoải mái phô diễn và ra các quyết định), ông Hải đến bất kỳ CLB nào, ông cũng yêu cầu một điều: “Toàn quyền quyết định về kỹ chiến thuật”. Nhưng vì Việt Nam thì vẫn còn tư tưởng cả nể nhiều quá, dẫn tới nhiều phen ông Hải lao đao. Ông lao đao cũng vì ông cá tính quá mạnh mà quên mất rằng có đôi khi chiếc ghế HLV thì có 3 chân cầu thủ nắm.

HLVLeThuyHai

Ông là một tay quái kiệt, phiêu lưu và không ngại khổ. 9 CLB đi qua trong 14 mùa giải chuyên nghiệp, trong đó 6 lần quay lại Bình Dương. Nhưng thất bại cũng nhiều chứ không ít: cổ động viên Hải Phòng giăng ngang biểu ngữ, hò hét đuổi ông, bầu Kiên sa thải ông ngay khi ông đưa Hà Nội ACB vào top 5, Đà Nẵng cũng sa thải ông vì quản lý quân không nghiêm dẫn tới vụ tiêu cực, mà nhắc đến tiêu cực thì ông cũng dính với vụ việc “buông” trong trận đấu giữa Thanh Hóa và SLNA hồi năm 2011.

V-League tuy hỗn độn, nhưng không phải là không có “quái nhân”. Ông Hải là một trong những người ấy.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^