Chung kết Champions League 2007-08: Manchester United 1-1 Chelsea (pen: 6-5)

bởi Nhật ·

Bạn mong chờ gì ở một trận đấu hấp dẫn? Tầm cỡ của nó? Hay là một trận bóng với nhịp điệu nhanh, mạnh, có ăn miếng trả miếng, điểm thêm với gia vị của những cuộc va chạm nảy lửa? Hay là thế giằng co tới phút cuối và loạt đấu súng 11m định mệnh? Vậy thì không cần phải kiếm đâu xa nữa: Chung kết Champions League 2007-08 giữa Manchester United và Chelsea là món quà dành cho bạn.

Bên phía Man United, Nemanja Vidic trở lại trong đội hình chính. Owen Hargreaves có tên trong danh sách ra sân và được bố trí ở vị trí tiền vệ cánh phải. Bộ ba Wayne Rooney – Carlos Tevez – Cristiano Ronaldo tiếp tục ra sân và là nguồn cảm hứng cho United. Trong khi đó, Park Ji-sung không có mặt trên sân cũng như trên băng ghế dự bị. Còn về phía Chelsea, Michael Essien chơi ở vai trò hậu vệ cánh phải. Salomon Kalou nhường chỗ cho Florent Malouda.

1. 4-3-3 đấu 4-4-1-1

manvche08

Đội hình xuất phát của hai đội.

Ngay từ tiếng còi khai cuộc, trận đấu đã hứa hẹn là sẽ hấp dẫn. Cả hai đội đều tìm cách tấn công nhanh về phía khung thành đối phương, cũng như tỏ ra khá nguy hiểm khi phản công.

Cặp đôi Paul Scholes và Michael Carrick của Man United chơi thấp với nhiệm vụ phân phối bóng. Cơ hội để họ băng lên tự do phía trước là không có khi Frank Lampard và Michael Ballack đã đứng chắn trước mặt – vì vậy không có gì lạ khi United chủ yếu là đánh cánh. Hướng tấn công chính, không ngạc nhiên, là Cristiano Ronaldo. Cầu thủ người Bồ Đào Nha chơi khá gần biên để tấn công vào vị trí của hậu vệ bất đắc dĩ Essien, tạo ra tình huống 1 đánh 1; lúc đó Patrice Evra sẽ chồng biên ngược (di chuyển vào bên trong). Bên cánh phải, Owen Hargreaves  không có nhiều vai trò trong tấn công – nhiệm vụ chủ yếu của anh có lẽ là canh chừng Ashley Cole và bám biên. Carlos Tevez  lùi về phía sau, thường hơi lệch phải, nhằm kết nối với bên cánh; Wayne Rooney chơi cao nhất, nhưng cũng sẵn sàng tách ra khỏi hai trung vệ Chelsea để di chuyển về hướng bóng.

Chelsea tấn công một cách trực diện, khi bóng được đưa thẳng tới cho bộ ba Didier Drogba – Joe Cole – Florent Malouda, cùng với những pha băng lên chính diện của Lampard và Ballack. Tuy vậy, United lập đội hình hai tầng bốn người và lùi sâu khi phòng ngự, không cho Chelsea có khoảng trống để dùng tốc độ bứt phá vào. Joe Cole và Malouda không có đất để đi bóng, những pha chồng biên không đem lại hiệu quả, còn Drogba bị Vidic theo sát và không thể quay mặt lại về phía khung thành của Van der Sar.

Phía United cũng không khá hơn. Chelsea lùi về lập đội hình 4-1-4-1 chắc chắn. Cả Joe Cole và Malouda đều chịu khó theo dõi hậu vệ biên đối phương. Lampard – Ballack là một tấm lá chắn ngăn United đánh trung tuyến, còn Makelele quét ở phía sau và hạn chế ảnh hưởng của Tevez. Ashley Cole giữ vị trí của mình ở cánh tốt, trong khi đó Essien gặp vấn đề với Ronaldo: cầu thủ mang áo số 7 tỏ ra nhanh nhẹn hơn và có những tình huống đi bóng qua Essien, nhưng anh không có được những đường bóng tốt vào trong vòng cấm.

Ronaldo có lợi thế trước Essien là điều không có gì khó hiểu. Ronaldo nhanh nhẹn hơn, kĩ thuật và biến ảo khôn lường – thật khó cho một tiền vệ trung tâm như Essien phải chống lại anh ở bên cánh. Hơn nữa, chiều cao còn là một điểm Ronaldo đánh bại hoàn toàn Essien. Hãy xem bàn thắng mở tỉ số, khi Ronaldo, lúc này ở gần Essien, bật cao đánh đầu và ghi bàn.

Tuy vậy, Ronaldo cũng chính là một điểm yếu của Man United, khi khả năng lùi về tham gia phòng ngự của anh là không được tốt. Nói như vậy không có nghĩa là anh không hề lui về một chút nào, nhưng đúng lúc quan trọng nhất thì Ronaldo lại không theo Essien, để cho anh này sút bóng, từ đó tạo ra cơ hội để Frank Lampard cân bằng tỉ số.

2. Một chút thay đổi chiến thuật

Bước vào hiệp hai, nhìn chung cách tiếp cận của cả hai đội không thay đổi. Về phía United, Tevez di chuyển rộng hơn, Ronaldo di chuyển vào trong nhiều hơn thay vì chỉ bám biên và đấu với Essien – khoảng trống anh bỏ lại được Carrick và Scholes dạt ra bao bọc, và đôi lúc là Wayne Rooney sẽ lui về làm hộ cho Ronaldo công việc này. Còn về phía Chelsea, Joe Cole, có lẽ là vì không có đất diễn ở cánh phải, di chuyển vào bên trong nhiều hơn. Ở phía dưới, chúng ta cũng thấy Ballack dạt ra cánh phải nhiều hơn để trợ giúp Essien chống lại Ronaldo.

Những sự thay đổi của Avram Grant đều là thay người tương đương: Solomon Kalou thế chỗ Malouda và Nicolas Anelka thay Joe Cole. Chelsea giữ nguyên sơ đồ 4-1-4-1/4-3-3 cũng như cách tấn công nhanh, trực diện. Sự thay đổi cuối cùng, Claude Makelele nhường chỗ Julian Belletti, chỉ để phục vụ cho loạt đấu súng sắp tới mà thôi.

United thay đổi nhiều hơn, bắt đầu từ những phút cuối cùng của thời gian thi đấu chính thức. Họ thay đổi sơ đồ – một thế mạnh của United, khi tất cả các cầu thủ trên sân của họ đều đa năng và có thể thi đấu trong nhiều hệ thống khác nhau – sang 4-1-4-1, với Tevez đá cao nhất, Ronaldo trái, Rooney phải. Carrick (trước đó là Hargreaves, trong khoảng ba phút) là tiền vệ thấp nhất; ở phía trên anh là Hargreaves (trước đó là Carrick) và Scholes (từ phút 86 là Giggs).

manvche08_1

Đội hình của hai đội trong hiệp phụ.

 Đội bóng của Sir Alex Ferguson trong giai đoạn 06-09 nổi tiếng vì khả năng chơi với không trung phong thực thụ nào, và trong thời gian hiệp phụ của trận đấu, họ chơi đúng như vậy. Ronaldo được tự do rời vị trí biên trái để di chuyển vào half-space bên trái cũng như vị trí số 10. Tevez liên tục lùi xuống – anh đá như một số 9 ảo – còn Rooney chơi như một tiền đạo phải (phút 111, Nani vào thay Rooney, anh thi đấu như một cầu thủ chạy cánh đơn thuần).

United lợi dụng lợi thế quân số ở khu vực giữa hàng tiền vệ và hậu vệ để phối hợp, áp đảo Makelele, cũng như kéo trung vệ ra khỏi vị trí. Thêm vào đó là những pha băng lên xâm nhập từ tuyến hai do Ryan Giggs thực hiện; hậu vệ biên cũng có điều kiện băng lên phía trước nhờ vị trí hiện tại của Ronaldo và Rooney. Chelsea thì giữ cự li đội hình và chờ đợi cơ hội để phản công qua hai cánh. Không phải United không tạo được cơ hội, rõ rệt nhất là tình huống mà John Terry có một pha chắn bóng cứu thua rất tốt, tuy vậy trước hàng phòng ngự áo xanh, đội quân của Sir Alex vẫn không thể ghi bàn.

Trận đấu trôi về cuộc đấu trên chấm 11m. Trong đêm mưa Luzhniki năm đó, Ronaldo sút hỏng, Terry cũng sút hỏng trong thời khắc quyết định…và khi Van der Sar cản được cú đá của Anelka, châu Âu đã tìm ra tân vương – kẻ chiến thắng trong nội chiến Anh – là Manchester United.

3. Kết luận

Một trận chiến của hai đội bóng Anh và diễn ra theo phong cách rất Anh: đêm, mưa, hai đội đá với tốc độ rất cao, trực diện, chiến đấu quyết liệt với nhau cả khi bóng lăn lẫn khi ngoài cuộc. Có thể đây không phải là cuộc đấu hay nhất về mặt chiến thuật, khi hai đội gần như khống chế được lẫn nhau, nhưng cảm xúc trong cơn mưa tầm tã trên đất Nga cũng đủ để biến đây là trận chung kết vô cùng đáng nhớ.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
71 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^