Giấc mơ bóng đá Qatar – Phần 3: Phát triển trong nghi ngờ

bởi Ngọc Minh ·

phần 2, chúng ta đã biết được về thế lực đứng sau dự án Aspire cũng như những bước triển khai đầu tiên. Nhưng tham vọng của Qatar có dừng lại ở châu Phi? Và liệu họ có chấp nhận chuyện đào tạo mà không được hưởng gì? Những người bên ngoài cuộc nghĩ gì?

* * *

Một giai đoạn chuyển giao đầy khó khăn

Thái Sung, Ribery

Thái Sung của Việt Nam có cơ hội gặp Franck Ribery sau khi trở thành học viên của Aspire

Những năm sau đó, học viện đổi tên, từ Aspire Africa thành Aspire Football Dreams và mở rộng thị trường tuyển trạch lên tới 17 quốc gia, thêm ba nước châu Mỹ (Guatemala, Costa Rica và Paraguay) và hai nước châu Á (Thái Lan và… wait-for-it …Việt Nam). Với việc đưa những em nhỏ tới Qatar tập luyện ở lứa tuổi còn nhỏ, học viện Aspire có thể uốn nắn các em, không chỉ ở khía cạnh bóng đá mà còn ở khía cạnh làm người. Công cuộc chuyển giao này không hề dễ dàng một chút nào.

Chúng nó chuyển từ những nơi ổ chuột tại châu Phi sang sống trong cái nơi lung linh như phi thuyền này.

– Một cựu HLV tại Aspire (ông yêu cầu giấu tên bởi hiện ông vẫn còn đang làm hoạt động bóng đá)

Có những khác biệt về ngôn ngữ và không ít cầu thủ bị nhớ nhà. Những người làm việc tại Aspire lo rằng khối lượng tập luyện là quá nặng cho các em nhỏ, thậm chí có những em giấu sự đau đớn vì sợ mất “học bổng”.

Bọn em rất sợ. Nhiều đứa xuất thân từ gia đình nghèo. Được tới Qatar và được tập luyện ở Aspire là một trải nghiệm tuyệt vời. Đây là một cơ hội tuyệt vời. Bọn em muốn bám lấy nó, và luôn lo sợ mình sẽ đánh mất nó.

– Franck Cedric Tchoutou, một cựu học viên người Cameroon, hiện đang thi đấu cho đội trẻ Roma

Bleicher hiểu rằng, cuộc sống xa nhà với một học bổng bóng đá sẽ là rất khó khăn cho các em. Nhưng ông cho rằng, Aspire mang tới cho học viên của mình những thứ vượt trội hơn so với những lò đào tạo khác về mặt y tế, giáo dục và tập luyện.

Tờ The Times đã nghiên cứu một bản thỏa thuận từ nguồn nội bộ Aspire và phát hiện rằng, suất học bổng Football Dreams bao luôn ăn ở, học hành, tập luyện, thêm vài trăm đô mỗi tháng để ăn chơi nhảy múa, thêm luôn cả mấy chiếc vé máy bay cho những cầu thủ bay về thăm ba má hoặc ba má bay sang thăm cầu thủ. Gia đình của mỗi cầu thủ còn được nhận 5.000 đô Mỹ mỗi năm, và với nhiều gia đình, số tiền đó cao hơn gấp nhiều lần thu nhập hàng năm của họ.

Student in Aspire - Bryan Denton

Từ ổ chuột châu Phi đến những “phi thuyền” – Ảnh: Bryan Denton/New York Times

Đầu năm 2014, có khoảng 70 cậu bé sống tại trụ sở học viện ở Senegal. Năm ngoái, Aspire mời Lionel Messi tới phổ biến kế hoạch của họ: trang bị 400 nghìn tấm màn chống muỗi và xây dựng trạm y tế tại bất cứ ngôi làng châu Phi nào mà Football Dreams đi qua.

Tôi tin là chúng ta có thể tận dụng bóng đá và nguồn cảm hứng từ thể thao để tạo nên những điều khác biệt.

– Lionel Messi

Dù Qatar liên tục khẳng định chương trình Football Dreams của họ là mang tính nhân đạo, nó vẫn phải chịu nhiều lời chỉ trích ngay khi những trinh sát viên của Aspire bắt đầu quá trình “săn” tài năng tại châu Phi. Sở dĩ nảy sinh những lời chỉ trích là vì Qatar trong những năm qua đã xuất hiện việc nhập tịch đại trà cho các VĐV nước ngoài để thi đấu trong màu áo của họ.

Vào năm 1999, đội tuyển cử tạ của Qatar bị loại khỏi giải đấu Arab Games sau khi những đội tuyển khác phản đối việc Qatar có tới 4 tuyển thủ được sinh ra tại Bulgari. Một năm sau đó, 1 trong 4 tuyển thủ trên giành huy chương đồng cho Qatar tại Olympic Sydney. Năm 2003, Qatar “rủ rê” Stephen Cherono – một vận động viên điền kinh người Kenya – đổi quốc tịch, đổi lại họ sẽ trao cho anh 1.000 đô mỗi tháng cho tới hết đời. Anh ta làm thật, và đổi tên thành Shaheen Saif Saaeed.

Tui hổng biết tiếng Ả Rập và tui cũng chưa từng hát quốc ca của họ. Nhưng trái tim của tôi thì luôn cố gắng hết mình vì Qatar.

– Stephen Cherono, hoặc là Shaheen Saif Saaeed, bạn thích gọi thế nào cũng được

Trong bóng đá, việc này cũng xảy ra. Năm 2004, 3 cầu thủ Brazil đã sẵn sàng để chơi cho Qatar, nhưng FIFA đã can thiệp kịp thời với bộ luật mới, không cho phép nhập quốc tịch khi không có mối liên hệ rõ ràng.

Tháng Mười Một năm 2007, tờ The Observer đăng tải một bài báo cho biết, một số cá nhân cảm thấy chương trình Aspire Africa giống như là trò buôn người trá hình. Những cá nhân đó cho rằng, mục đích thực sự chỉ là kiếm người cho đội tuyển quốc gia Qatar sau này.

Bài báo trên còn trích lời chủ tịch FIFA, ông Sepp Blatter. Ông cho rằng đó thực chất là bóc lột sức lao động. Sau đó Blatter tới thăm Qatar và đổi ý, chuyển sang ủng hộ chương trình, theo như tờ tạp chí của Aspire đăng tải.

Thế nhưng, cũng có một số người ở Doha băn khoăn, việc tuyển hàng ngoại về đá cho Qatar có đáng hay không?

Một cựu điều hành viên tại Aspire tiết lộ, trong những buổi họp kín, những ông trùm người Qatar muốn biết tại sao họ lại không được nhập quốc tịch cho những cầu thủ mà họ bỏ tiền ra đưa về để giúp đội tuyển mạnh hơn. Dù gì thì chính Qatar đã đào tạo những cầu thủ ấy.

Với họ, họ là những người trả tiền. Những người khác có một cơ hội lớn để sống an nhàn với túi tiền của những ông trùm Qatar.

– Một cựu điều hành viên tại Aspire

Bleicher hiểu rằng, khi dự án mới đi vào hoạt động, câu hỏi “Liệu sau này mấy đứa nhỏ đó có được đá cho Qatar không” đã “được nêu lên, nhưng rồi lại bị hạ xuống”.

Nó chả liên quan tới mục đích của dự án và giá trị của Aspire.

– Andreas Bleicher

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^