Tản mạn V-League và bóng đá Việt Nam

bởi Hồng Phú ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

V-League còn một vòng đấu nữa là kết thúc. Tôi nói điều đó ra không biết liệu sẽ có ai đó thốt lên “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi” hay không, nhưng chắc chắn sẽ có nhiều người không biết, thậm chí là không quan tâm đến điều đó đúng hay sai. Vì sao ư? Đơn giản lắm, vì V-League từ lâu có lẽ đã không còn là một mối quan tâm của những người yêu bóng đá nữa rồi!

Giải bóng đá vô địch quốc gia Việt Nam của chúng ta từ lâu đã được gán cho danh xưng “Giải vô địch hấp dẫn nhất Đông Nam Á”. Vâng, quả là một cái dưng xanh thật mĩ miều. Nhưng thử nhìn lại xem, V-League có xứng đáng với cái tên đó hay không ? Một giải đấu hấp dẫn nhất khu vực mà các khán đài luôn luôn vắng vẻ, lèo tèo và thưa thớt khán giả. Theo dõi từ trên truyền hình thật không khó để nhận ra những khu khán đài thật trống vắng và hiu quạnh. Một Hải Phòng ngày nào luôn tự hào với khắp cả nước có một “Chảo lửa Lạch Tray” nức tiếng đi dễ khó về với các đội bóng khác bởi sức nóng và độ sung của khán giả đất Cảng thì giờ đây sân vận động Lạch Tray cũng nằm trong xu thế chung của các sân khác. Một Hà Nội T&T luôn tự hào có một bảng thành tích ấn tượng với 4 năm liền không giành chức vô địch thì cũng giành vị trí á quân mà cũng không lôi kéo được khán giả đến sân. Một hội cổ động viên được lập ra, một nghệ sĩ nổi tiếng được mời tham gia nhưng cũng không đủ nóng để kéo được những vị “thượng đế” đế kéo đến sân nườm nượp một cách thường xuyên. Những người hoài niệm hẳn sẽ không thể quên được hình ảnh những sân Hàng Đẫy, sân Cột Cờ năm xưa luôn đông đúc khán giả, luôn hừng hực khí thế khi những Công an Hà Nội hay Thể Công ngày nào thi đấu. Có lẽ chỉ một vài điểm sáng như sân Thanh Hóa hay sân Vinh chẳng thể nào làm xua tan đi nỗi buồn của những người yêu bóng đá, đặc biệt đối với những ai đã từng trải qua một thời các khán đài luôn chật kín khán giả mà giờ đây có lẽ chỉ còn là một quá khứ xa vời được lật giở qua từng tấm ảnh đen trắng.

Bóng đá Việt Nam

Bao giờ cho đến ngày xưa?

Trên khán đài là vậy, nhưng ở dưới sân cũng đâu có khá hơn là bao. Sân cỏ từ lâu đã trở thành những võ đài thực thụ, cầu thủ là những võ sĩ và cái tên V-League từ lâu đã bị gọi thành Võ – League. Những pha vào bóng thô bạo của Pepe, của De Jong, của Shawcross trước kia không hề thiếu ở sân cỏ Việt Nam. Chẳng phải nói đâu xa, Đình Đồng của Sông Lam Nghệ An bị treo giò cả mùa vì pha bóng triệt hạ đối với một cầu thủ của Hùng Vương An Giang. Có lẽ cái án phạt đó chỉ là một hệ quả tất yếu sẽ phải xảy đến sau bao ngày người hâm mộ phải chứng kiến biết bao những cú vào bóng nguy hiểm, VFF và VPF phải nghe đến mòn cả tai vì những lời kêu ca về những hành vi thô bạo trên sân bóng.

SHB Đà Nẵng

Tuyệt đỉnh kungfu

Rồi cả chuyện bán độ. À đúng rồi, sao có thể quên nói tới điều này. Gần 10 năm trước, bóng đá Việt Nam rúng động vì chuyện bán độ. Vụ bán độ năm ấy đã cướp đi những con người tài năng của bóng đá Việt Nam mà tôi không kể ra đây chắc ai cũng biết. Chưa đầy 10 năm sau, bóng đá Việt Nam lại có bán độ. Và lần này thậm chí là hai vụ liên tiếp chỉ trong vòng có vài tháng. Nhưng lần này tôi không bất ngờ vì bóng đá Việt Nam đã có mùi tiêu cực từ rất lâu, và có lẽ sẽ còn những vụ tiêu cực tiếp theo sẽ bị phanh phui. Có chăng, tôi chỉ cảm thấy thật thương cho những người cha, người mẹ của những cầu thủ đang phải chờ ngày tới trước vành móng ngựa.

Nhưng quan trọng nhất, giải vô địch quốc gia phải là nơi để trau dồi kinh nghiệm cho các cầu thủ trẻ và cung cấp nhân lực tốt cho đội tuyển quốc gia nhưng quả thực V-League không làm được. Các cầu thủ ngoại được đem về đồng nghĩa với việc những cầu thủ nội sẽ phải làm bạn với ghế dự bị. Các nhà điều hành ra bóng đá Việt Nam ra quy định về số lượng các cầu thủ nước ngoài được thi đấu, các đội bóng lại thi nhau nhập quốc tịch cho các ”ông Tây”. Những cầu thủ trẻ cũng vì thế mà ít dần cơ hội chứ đừng nói đến các đàn anh người Việt có kinh nghiệm hơn. Hẳn sẽ không ít người sẽ phải cảm thấy đắng lòng trước câu chuyện của Nguyễn Thái Sung, một cầu thủ trẻ từng được nhận học bổng tập luyện tại học viện Aspire tại Qatar với không ít những kì vọng nhưng giờ đây lại đang “vật vờ” tại giải hạng nhất. Tất cả những điều trên nói lên cái gì? Đó là bệnh thành tích! Các câu lạc bộ thì luôn chỉ dám quẩn quanh ở V-League để đến khi được thi tại đấu trường châu lục, được đem chuông đi đánh xứ người thì lại tung đội trẻ ra thi đấu với mục tiêu để cọ xát. Đội tuyển quốc gia luôn chỉ quẩn quanh mãi với cái “ao làng” Sea Games và cái chức vô địch Đông Nam Á mà mãi không thể tiến xa hơn ở châu lục. Đừng có mơ sẽ lại có những Phạm Huỳnh Tam Lang, Phạm Văn Rạng, Sơn “công chúa” tiếp theo của bóng đá Việt Nam sẽ lại được quốc tế tôn vinh. Và thật đáng buồn khi phải thừa nhận rằng có lẽ ta đang tụt lại so với những người hàng xóm Thái Lan hay Singapore.

Xin được trích dẫn lại câu nói của liên đoàn bóng đá Nhật Bản khi nói về bóng đá Việt Nam thập niên 60 của thế kỉ trước:

Bóng đá Nhật Bản chỉ là chiếc giày nhỏ so với bóng đá Việt Nam.

Và giờ đây, chúng ta đều biết ai mới là “chiếc giày nhỏ” !

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^