Frank Lampard tới Manchester City: Có một biểu tượng đi lạc

bởi Dũng Phan ·

13 năm khoác áo Chelsea, 13 danh hiệu, 429 trận đấu, ghi 221 bàn thắng , 14 danh hiệu cá nhân. Một di sản khổng lồ của người vĩ đại nhất lịch sử Chelsea. Nhưng Chelsea đã không giữ anh lại, để rồi hôm nay, anh lạc bước sang mái nhà của đối thủ. Nơi ấy không có gì nhiều cho anh, nhưng đã cho anh một cái mái hiên giữa cơn mưa lạnh đơn độc.

Anh là Frank Lampard – số 8 của Chelsea. Số 8 ấy như Zanetti của Inter, như Paolo Maldini của Milan, như Totti của Roma…những huyền thoại sống cùng một giá trị vĩnh cửu, mà màu áo mang trên mình là máu, là thịt. Vậy mà anh đi sang Manchester City? Biết trách ai đây? Trách anh sao lại qua đó, hay là trách chính Chelsea sao lại chia tay anh?

Lampard

Tháng 07/2003, tỉ phú người Nga Abramovich mua lại Chelsea. Ông chủ người Nga với tài năng, trí tuệ và túi tiền của mình đã xuất hiện như bà tiên trong truyện cổ tích, vung cây đũa phép biến cô nàng lọ lem thành công chúa. Trả món nợ 80 triệu bảng cho đội bóng này, rước về “Khổng Minh” Peter Kenyon, và một năm sau đưa thêm về “Người đặc biệt” Mourinho. Bộ ba này cùng với 440 triệu bảng trong vòng ba năm đã biến Chelsea trở thành một thương hiệu toàn cầu, một đội bóng hùng mạnh với đỉnh cao là chức vô địch Champions League 2011-2012, một “The Blues phủ xanh cả Châu Âu” như báo chí từng so sánh.

Họ có những cầu thủ tốt nhất, một bản sắc được định hình, một lượng cổ động viên trung thành. Chỉ thiếu hai điểm: truyền thống kế thừa và sản phẩm đào tạo trẻ.

Chelsea không phải là quá tệ về mặt lịch sử, nhưng nếu bảo họ thuộc top đầu ở nước Anh hay Châu Âu là điều hoàn toàn nói quá. Kỷ nguyên vĩ đại nhất của đội bóng này là kỷ nguyên Abramovich trong những năm đầu tiên của thế kỷ XXI. Trước khi Abramovich tới, Chelsea chỉ có một chức vô địch nước Anh vào năm 1955, sau khi Roman tới, thêm ba danh hiệu nữa. Ở Châu Âu, trước đó họ chỉ có hai cup C2, khi Abramovich tới, Chelsea tới có thêm một Champions League và một UEFA Cup. Frank Lampard đã ở đó đó, với tư thế của biểu tượng số 1 đội bóng, cầu thủ xuất sắc nhất và là chứng nhân hào hùng nhất.

Trong cuộc phỏng vấn vào hồi cuối năm ngoái với huyền thoại Milan Paolo Maldini của tờ La Repubblica. Paolo Maldini đã có một chia sẻ đầy day dứt về Milan như sau:

Phép màu đang qua đi và Milan trở thành một đội bóng khác. Và bạn biết tại sao không? Bởi vì Milan không giống các CLB Barcelona, Bayern Munich, Real Madrid, những nơi biết truyền lại truyền thống cho các cầu thủ trẻ, để xây dựng lớp kế cận. Milan lúc này không làm điều đó. Đội hình Milan không có một sự tương tác như vậy. Trong đội hình không có một nhân vật truyền lại truyền thống và sự tự hào cho đội bóng.

Nhìn vào lịch sử của Bayern và Real, vai trò của Beckenbauer, Hoeness, Rummenigge, Butragueño, Gallego và Valdano thực sự quan trọng. Những người mới đến được hướng dẫn bởi những người ở đó đã lâu. AC Milan luôn là một đội bóng tuyệt vời, ngay cả từ thời của cha tôi. Nhưng thời điểm tuyệt vời nhất của họ nằm ở 25 năm trước và bây giờ đã qua rồi.

Điều này hoàn toàn có thể áp dụng cho chính Chelsea. Cái mà Chelsea cần để có thể tự hào về lịch sử, nhằm tiếp nối truyền thống huy hoàng của đế chế Abramovich không phải là những đồng Rup. Mà là những con người như Frank Lampard. Nhưng Chelsea không làm theo điều đó, họ đi vào vết xe đổ mà Milan đã đi như chính phân tích của Maldini. Việc để “Huyền thoại vĩ đại nhất 110 năm lịch sử CLB” ra đi và trở lại đầy quắt quay như vậy sẽ khiến người ta đặt câu hỏi. Ai ở đây để kể lại cho cầu thủ trẻ, cầu thủ mới đến về màu áo xanh rất đẹp này?

lampard cole

Điều thứ hai: Chelsea có thể chấp nhận thua “Nhóm G14” (cũ) về truyền thống. Nhưng có một điều để họ chứng tỏ mình đẳng cấp hơn so với Manchester City, Monaco, PSG… chính là “Sản phẩm đào tạo trẻ”. Roman Abramovich đã xuất phát trước các đội bóng nhà giàu của những ông chủ nước ngoài khác ít nhất phải 5 năm. Nhưng cho đến lúc này, họ chỉ tạo được cho mình một thương hiệu chứ không tạo cho mình những sản phẩm tốt nhất để kế thừa truyền thống của CLB. Cho đến thời điểm này, đội trưởng John Terry vẫn là cầu thủ duy nhất xuất thân từ lò đào tạo trẻ của đội bóng thành London có được một vị trí trong đội hình chính. Còn lại những viên ngọc thô như Chalobah, Josh McEachran, Ake hay Omeruo đều không chen chân được vào đội hình chính. Kể cả Matic, nếu Matic đã bị bán một lần, ai dám chắc Chelsea không bán anh thêm lần nữa?

Khi biểu tượng cũ ra đi, còn những mầm non mới lại không chăm bổ. Chelsea đang đánh cược với tương lai của chính họ. Và nếu một ngày xấu trời, Roman Abramovich bỗng nhiên chán bóng đá, thì lúc ấy liệu cô công chúa lọ lem có chạy kịp khi tiếng chuông điểm 12h?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^