Gã điên và Nghệ sỹ

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Tour du đấu mùa hè 2014, trên đất Hong Kong, tại một buổi tập, một đường chọc khe bổng, một cái bóng khổng lồ lao lên, tung người, vung cái chân phải vượt quá đầu thủ môn, dùng cả bàn chân và cổ chân vẩy bóng vào góc chữ A. Một siêu phẩm! Ok! Một điều không tưởng! Ok! Và khán giả bên ngoài đường Pitch thì hú hét ngạc nhiên, theo lẽ thường, tác giả của bàn thắng kiểu ấy phải sướng điên lên ấy chứ, phải gào thét, hùng hổ như kiểu Ronaldo và Balloteli cởi trần, gồng mình khoe cơ bắp. Nhưng không! Với gã, những bàn thắng theo phong cách ấy chẳng có gì là khó cả, có chăng là với kẻ khác.

Why be like everybody else, when you can do something special?

ibra1

Thích ư! Một cú xe đạp chổng ngược lệch về mé phải khung thành khoảng gần 30m, bóng cong vút rồi cắm phập vào khung thành của Joe Hart – một trong những thủ môn hay nhất thế giới hiện giờ. À xa xôi hơn nữa, hắn quay lưng lại với khung thành, đứng giữa vòng vây của hàng loạt hậu vệ trứ danh, bị thủ môn số một thế giới của thời điểm ấy và của thập kỷ đầu tiên thế kỷ 21 – Buffon – áp sát. Ôi giào, cứ việc gẩy cái gót chân một nhát, bóng lại lao về góc chữ A, trong sự bất lực của Vieri. Xa hơn chút nữa là một cú trụ chân trái, vung chân phải, đẩy gót chân chạm bóng và xoay người tiếp đất tại Inter Milan, khi gã nhận bóng từ cú tạt tầm trung của Adriano. Xa xôi hẳn từ những hồi còn mười tám đôi mươi là pha Solo mềm mại – Vâng, mềm mại, đúng thế đấy – hắn loại bỏ đến cả đám hậu vệ lố nhố và biến thủ môn thành gã khờ … Và cứ thế, hắn hủy hoại không biết bao nhiêu mành lưới, bao nhiêu kẻ gác đền bằng những cú ra chân không tưởng. Để tự nói về mình, về phong cách chơi bóng, một câu nói đầy ngạo mạn mà lạnh lùng:

Phong cách chơi bóng của tôi ư…phong cách Thụy Điển? À không, phong cách Zlatan mới đúng!

Gã điên

Người ta hay tự hỏi rằng cái quái gì diễn ra trong đầu gã khi trận đấu đang diễn ra, và câu trả lời là thế này

Tôi chạy thật nhanh, nghĩ thật nhanh … (và gã im lặng như thể cố diễn tả những gì diễn ra trong tâm trí mình) , tôi có thể nhìn thấy những gì diễn ra ngay sau ấy theo hai hay ba cách khác nhau, và chọn lấy một. Đó là cách tôi chơi bóng. Vậy đấy!

Một gã điên thực sự! Nếu như những gì gã nói là đúng, thì làm sao hậu vệ hay thủ môn đối phương có thể đoán biết được hắn sẽ làm gì. Mà có vẻ là đúng thế thật!

Cái bản chất hoang dã đã ngấm vào con người gã từ khi còn là một đứa trẻ hai tuổi, mẹ người gốc Croatia theo Thiên Chúa Giáo, cha người gốc Bosnia sùng đạo hồi, và họ bỏ nhau. Những trận đòn roi (thường là bằng muỗng gỗ) và chửi rủa từ người mẹ giáng lên đầu gã khi còn đang ở cái tuổi được cưng chiều. Rồi tòa án chuyển quyền nuôi gã cho người cha nghiện rượu hạng nặng, kéo theo những trận đói kinh hoàng. Phải chăng vì thế mà về sau này Ibra luôn thích tích trữ đồ ăn đầy tủ lạnh, như một thứ bản năng.

Ibra3

Gã cũng là kẻ trộm cắp! Sự thật là gã ăn cắp đủ thứ từ xe đạp, kẹo, ô tô – bất cứ thứ gì, và bất kể điều gì. Nhưng gã có vẻ có duyên với xe đạp, và thích thú kể lại:

Cứ khi nào thiếu thứ gì, tôi sẽ đến cửa hàng và ăn trộm. Hình như tôi có mối quan hệ đặc biệt nào đó đối với xe đạp. Có một lần tôi ăn trộm một chiếc xe của người đưa thư. Haha, đó là một chiếc xe tuyệt vời, xe của quân đội cơ đấy

Chiến tích của gã còn đặc biệt tới mức, chiếc xe đạp mà gã đã ăn cắp thuộc về huấn luyện viên đội bóng:

Ông ấy tuyệt lắm. Lẽ ra ông rà có thể đuổi tôi đi, nhưng ông ấy lại chỉ cười

Những ngày thành danh, gã ghi dấu chân mình khắp nơi gã đi qua, bỏ lại cả lốc danh hiệu và những lời bàn tán. Một gã ngông cuồng khi tung chân đá vào đầu cầu thủ trẻ ở AC Milan rồi ném cái nhìn đầy thách thức, đạp Cassano, khiến Van Der Vaart phát điên, đánh nhau với Onyewu sau pha vào bóng bằng cả hai chân, bị cấm hai trận vì đạp vào ngực thủ môn St.Etienne. Gã ném một chiếc hộp về phía Guardiola và đủ thứ khác ra sàn rồi hét ầm lên. Gã thẳng tay túm Mavuba lẳng sang một bên trong một trận đấu, rồi sau đấy tỏ ra…vô tội. Một mái tóc dài, xòe ra như bờm sư tử ở Inter, hay búi lọn và để râu như một gã gangster bặm trợn ở AC Milan. Đến cả những phụ huynh ở đội bóng Malmo – nơi khởi nghiệp của gã (năm 17 tuổi) cũng phải ngao ngán đề nghị đuổi ra khỏi đội. Một gã điên thật sự, nhưng là gã điên có trái tim nồng ấm!

Và nghệ sỹ…

Bóng đá là một môn nghệ thuật, và cầu thủ cũng là nghệ sỹ. Nếu người ta thường ví Pirlo với họa sỹ bởi những đường bóng đẹp mê mẩn, Xavi là đạo diễn, điều khiển lối chơi và nhịp độ của toàn đội bóng…thì Ibra phức tạp hơn thế rất nhiều. Có chút điên cuồng, bụi bặm của một tay Rocker hạng nặng, nhưng cũng có gì đó gần giống với những chiến binh Viking lì lợm. Tôi thích nhìn ngắm và nghĩ về gã ấy theo hình ảnh của chiến binh Viking trong bộ phim bí kíp luyện rồng hơn, bởi ở đó hội tụ cả sự tinh tế, mạnh mẽ, hài hước, và nồng ấm nữa.

Những lời lẽ ca tụng Ibra có lẽ là quá thừa. Người ta có thể tua đi tua lại những bàn thắng của gã mà xem mãi không chán. Một video về Ibra có tiêu đề thế này “What will he do? Most unpredictable goal ever”. Không thể đoán trước, và người xem chỉ có thể biết thốt lên những từ vô nghĩa khi chứng kiến mà thôi.


Tuổi thơ nghèo khó, chơi bóng quẩn quanh trên những khu phố chật hẹp ở Rosengard đồng nghĩa với việc cái đầu và đôi chân phải làm việc nhanh gấp bội. Ibra phải tập cách luồn bóng qua hai chân đối thủ, làm mọi thứ khác biệt có thể…và ở đấy, điều hạnh phúc nhất với một đứa trẻ bất hạnh như gã là những khi người ta thốt lên “ohhh, eyyy” mỗi khi có một bàn thắng cực khó, một cú sút hoàn hảo, hay một pha qua người điên rồ. Những phẩm chất ấy dường như ngấm vào con người gã, với những gì tinh túy nhất được rải qua năm quốc gia, và bảy đội bóng gã đi qua.

Tôi chưa từng xem Thụy Điển đá trước đó. Chưa bao giờ (kể cả khi đội bóng này đứng thứ ba ở World Cup 1994). Tôi yêu Brazil bởi họ là điều gì đó vô cùng đặc biệt. Cách họ chạm vào quả bóng gần giống với cách người ta chơi Hockey vậy. Nó hoàn toàn khác biệt so với bất cứ thứ gì tôi từng được chứng kiến trước đó.

Gã chỉ xem những siêu sao Brazil chơi bóng, xem cái cách Ronaldo và Ronadinho biểu diễn, rồi học theo họ cho tới khi thành thục thì thôi. Nhưng Ibra là Ibra, cả cái cách mà gã chơi bóng cũng đặc biệt. Những cú chạm bóng, những pha dứt điểm vẫn đậm chất ngẫu hứng của người Brazil, nhưng chúng mạnh mẽ, rắn rỏi như chính con người hắn vậy. Người ta nói quá nhiều về chiếc đai đen Taekowndo của hắn, về những cú vung chân, bật nhảy tuyệt đẹp và bùng nổ. Tất cả, tổng hợp lại, tạo nên một con người dị biệt nhưng đầy cảm hứng.

Ở những nơi mà Ibra đi qua và đặt dấu giày, gã vẫn luôn được coi là người hùng, ở Italia người ta gọi gã là “Quý ngài Scudetto”. Thậm chí, hai trong số năm quốc gia mà gã đi qua, cái tên Ibra được đưa vào từ điển. Ở Pháp, từ Zlataner đồng nghĩa với “to crush – hủy diệt, đè bẹp”, ở hội đồng ngôn ngữ Thụy Điển, người ta dùng “to zlatan” có nghĩa là làm một điều gì đó “audacious or outrageously brilliant – vô cùng táo bạo hoặc vô cùng tuyệt với”

……………

Một mùa giải mới lại bắt đầu, Paris Saint Germain lại tiếp tục với giấc mộng đế vương, người hâm mộ lại chờ mong những bàn thẳng không tưởng. Ngoài Zlatan ra, liệu còn ai có thể gánh vác trọng trách ấy. Thiago ư? Hiền lành quá! Và đội hình ấy liệu còn có ai khác đủ tầm?

Tôi thì, chẳng hiểu sao viết về Ibra, tai nghe It’s my life mới có cảm hứng, và tưởng tượng về gã với hình ảnh như thế này: trên mặt sân Stade De France, có một gã khổng lồ, tóc búi, râu dài, khuôn mặt dữ dằn, đứng thản nhiên nhìn đồng đội ăn mừng bàn thắng mà mình vừa ghi được. Một gã đàn ông cô độc như vì sao duy nhất giữa bầu trời đêm, lẳng lặng trong cái bóng của sự cô đơn.

Vì “Ibra là riêng, là một, là duy nhất”

ibra2

Tác giả: Bạn đọc Trung Dương

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^