Viết cho Venezia, nơi bóng tối Calcio

bởi Đăng Thành ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Phút 71, Diego Millito đảo bóng điệu nghệ loại bỏ Van Buyten trước khi hạ gục thủ thành Hans Jorg Butt lần thứ hai với một pha cứa lòng tuyệt đẹp ở góc xa ấn định chiến thắng 2-0 cho Inter Milan trước hùm xám Bayern Munich. Chiếc cúp Champions League lần thứ 3 sau nửa thế kỉ đằng đẵng chờ đợi đã về với nửa xanh thành Milano.

Nhưng Calcio đâu phải lúc nào cũng là những khoảnh khắc hạnh phúc, vui sướng tới tột cùng của những Milan, Juve và Inter trong tiếng nhạc bất hủ Champions League của nhà soạn nhạc người Anh Tonny Britten ở trời Âu hay những buổi tiệc thâu đêm suốt sáng ở thành phố Torino cho chiếc cúp Scudetto thứ 31 của Juventus. Calcio là tấm gương phản chiếc mọi mặt của cuộc sống, có lắm vinh quang hào nhoáng và cả không ít những thứ dĩ vãn xưa cũ. Liệu có ai còn nhớ có một đội bóng ở thành phố thơ mộng cổ kính bậc nhất nước Ý: AC Venezia…

Venezia

Đội bóng ở thành phố của những cây cầu Venezia ấy có cái tên đầy đủ là F.B.C Unione Venezia hiện vừa thăng hạng để chơi tại Serie C1 khi đã đứng thứ 4 tại bảng xếp hạng Lega Pro Seconda Divisione (cách nói hoa mỹ mà người Ý thường dùng để chỉ hạng đấu Serie C2 ) và giành chiến thắng thuyết phục trong trận play-off với Monza. Một người bạn của tôi đã nói một câu mà khiến tôi phải suy nghĩ suốt, một câu nói đơn giản, ngắn gọn quá mà tại sao tới lúc này một đứa ngốc như tôi mới nhận ra:

Bóng đá là cuộc sống.

Phải rồi, bóng đá Ý nói riêng là cuộc sống của người Ý, họ nói về bóng đá suốt ngày suốt đêm, dường như đó như một thứ tôn giáo mà người Ý phát cuồng vì nó như những gì họ đã tôn thờ đạo Thiên Chúa. Và mỗi đội bóng ở Italia đều thừa hưởng ý chí, tinh thần và tâm hồn nơi thành phố của họ.

Vậy nên không có gì lạ nếu Fiorentina chơi một thứ bóng đá đẹp mắt, quyến rũ, hấp dẫn nhất Serie A khi mà năm xưa nước cộng hoà Fiorentina (Firenze bây giờ) là nơi mà nghệ thuật thời Phục hưng đạt tới những vinh quang tột đỉnh với những tác phẩm bất hủ như bức tranh nổi tiếng nhất mọi thời đại – bức Monolisa của danh hoạ Leonardo da Vinci hay bức tượng David của nhà điêu khắc đại tài Michelangelo. Hay như câu lạc bộ Sampdoria được thừa hưởng tất cả của người dân thành phố cảng Genova với biểu tượng “baciccia” trên logo đội bóng là một người thuỷ thủ râu quai nón, đầu đội mũ, miệng ngậm tẩu để mái tóc dài bồng bềnh tung bay theo gió biển. Đó thể hiện sự bất cần, vô cùng phóng thoáng của người dân đất cảng, ca ngợi tinh thần bất khuất của họ trước mọi gian khó trong cuộc đời, cái tinh thần đã giúp cho người con thành phố Genova, Cristoforo Colombo vượt qua bao gian lao, thử thách để chinh phục, khám phá Châu Mỹ, mở ra một trang sử mới cho sự tiến bộ của nhân loại.

Và đội bóng ở Venezia cũng như thế, cũng như cái thành phố xinh đẹp nổi bồng bềnh trên mặt nước. Venezia đẹp một cách kỳ lạ, là vẻ đẹp với sự mong manh của sự sống và cái chết, là không biết bao giờ sự biến đổi khí hậu làm nước biển dâng sẽ nhấn chìm thành phố của họ, liệu nơi đây có biến thành Atlantic thứ hai không?

ponte-diavolo-venezia

Lịch sử đội bóng Venezia sóng gió, lận đận cũng giống như thành phố của họ. Ra đời năm 1907, danh hiệu duy nhất trong 106 năm lịch sử cũng chỉ là chiếc cúp Coppa Italia năm 1941 trong thời gian chiến tranh thế giới lần thứ 2 và vô số lần xuống hạng, phá sản, đổi tên.

Muốn hiểu được nước Ý hãy xem họ đá bóng. Muốn hiểu được, muốn cảm nhận được tâm hồn thành phố Venezia mộng mơ hãy xem cách họ chơi bóng, hãy xem cách các cổ động viên cổ vũ cuồng nhiệt cho đội, hãy xem những góc curva sôi nổi, náo nhiệt như thế nào với cái sân vận động chỉ có 10.500 chỗ ngồi, hãy xem các ultràs điên loạn không thua kém gì những đội bóng lớn ở Ý mà các kênh truyền hình trả tiền khắp hành tinh phát sóng.

Filippo Dabala, anh bạn người Venezia mà tôi hay inbox trò chuyện về bóng đá luôn hướng tôi chú ý tới đội bóng của thành phố anh ấy, luôn hoài niệm quá khứ oai hùng đâu thua kém ai của Venezia, cái thời hoàng kim với chiếc cúp Coppa Italia 1941 đầy bất ngờ, những năm tháng đẹp đẽ đội bóng bay nhảy tại Serie A với một thứ bóng đá khoa học và hợp lí. Có lẽ không chỉ Dabala mà những người dân Venezia đều sống trong hoài cổ, sống với cái quá khứ tươi đẹp của đội bóng, sống với trận thắng oanh liệt 3-1 trước Inter khi đó vẫn còn người ngoài hành tinh Ronaldo, hay chiến tích hạ nhục AS Roma thời sexy-football của huấn luyện viên Zeman đang làm mưa làm gió bóng đá Ý tới 3 bàn. Bởi bây giờ Venezia chỉ còn là cái bóng của ngày xưa thôi.

Cái thời câu lạc bộ là điểm đến lí tưởng của các ngôi sao như Loik, Mazzola, Vieri, Recoba hay Maniero đã qua lâu rồi, lúc này chỉ còn tìm lại những dĩ vãn đẹp đẽ ấy qua hương vị của món Pizza mang tên “AC Venezia 1907” của một cửa hàng gần quảng trường Santa Margherita mà ông chủ quán, một tifosi điên cuồng của đội bóng đặc biệt sản xuất để ghi nhớ một thời vàng son đã qua.

Ánh hào quang Calcio đã tắt, để lại Venezia lăn lóc ở những giải đấu cấp thấp, tầm thường, không ai chú ý, ở cái nơi mà ánh sáng Calcio không thể soi rọi tới.

Nhưng Venezia đâu yếu đuối như thế, nó là biểu tượng cho tinh thần, tâm hồn quả cảm của người dân thành phố mà. Trải qua vô số lần phá sản, đổi tên giờ đội bóng đã bước vào trận tranh play-off với Monza để tranh suất tham dự Serie C1. Nhìn cái cách anh bạn Dabala hào hứng với mỗi status trong trận đấu, với những khán đài cuồng nhiệt mà tôi được xem trực tiếp qua một kênh truyền hình địa phương Venezia United Wed TV, được nghe những tiếng “Goal!” to đến đinh tai sau bàn thắng ấn định tỉ số 3-2 của Vevezia. Tôi cảm nhận được lẫn trong tiếng gào thét sung sướng của anh chàng bình luận viên mà tôi không biết tên là tiếng khóc.

Venezia

Anh ta đã khóc, các tifoso Venezia đã khóc, họ khóc mừng cho đứa con cưng của thành phố Venezia đã chiến thắng quả cảm như thế nào trước một Monza mạnh mẽ, áp đảo, khóc vì họ biết rằng con đường trở lại hào quang một thời sẽ không còn xa nữa?

Trong phút chốc hoài niệm, tôi bỗng nhớ lại như in Roberto Saviano, người đã tố cáo Camorra bằng ngòi bút sắc bén và giờ đã bị chúng tuyên án tử hình, phải sống trong sự bảo vệ của cảnh sát 24/24. Ông đã muốn thét gào tới vỡ cả lồng ngực:

Đồ khốn, ta vẫn sống!

Liệu đó có phải điều các tifoso của Venezia muốn hét lên với cái thế giới Calcio hào nhoáng kia: -“Đồ khốn, Venezia vẫn còn sống đấy.” ??

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Đăng Thành
4 bài viết
“Không đơn thuần là 90 phút bóng lăn. FB: https://m.facebook.com/chuot.nhat.50309”
Phát bóng lên ^