YNWA: Không chỉ là một hình xăm

bởi Hồng Phú ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Trên đời này có vô vàn những cách để một người thể hiện tình cảm của mình đến một đối tượng khác. Đó có thể là những lời bay bướm hoa mĩ, những món quà vật chất đắt tiền, một cử chỉ thân thiện trìu mến. Hoặc đó cũng có thể là những hình xăm.

Thật là ấu trĩ khi ở thời đại này mà vẫn còn những người lấy một vài cá thể không tốt để phủ nhận đi nét đẹp của những hình xăm hay những người chủ sở hữu của những nét vẽ đó. Như ca sĩ Trần Lập đã từng chia sẻ trong cuốn tự truyện Bên kia Bức tường của mình:

Nhìn hình xăm có thể đoán biết phần nào về con đường người mang hình xăm đã đi qua.

(…)

Dưới lớp da xăm ấy, bạn phải là một con người biết sống thế nào, tâm hồn ra sao và làm những gì cho xã hội để được tôn trọng. Điều đó mới là thứ nên chú trọng của nhân cách. Xăm chỉ là nghệ thuật trên da mà thôi.

Ai cũng biết Daniel Agger là một tín đồ của môn nghệ thuật Tatoo. Anh xăm rất nhiều, hàng loạt những nét vẽ đã được ghi dấu trên cơ thể anh. Nhưng ở đó anh vẫn dành riêng cho Liverpool một góc nhỏ, một góc nhỏ nhưng ý nghĩa thì lại vô cùng to lớn. Trên bốn ngón tay của bàn tay phải của mình anh quyết định “khắc” bốn chữ Y N W A tượng trưng cho bài hát truyền thống của câu lạc bộ (You’ll never walk alone). Chắc chắn không phải là một phút bốc đồng của người đàn ông Viking này, càng không phải một hình xăm vô tội vạ. Khi những đường nét đó đã được in hình lên cơ thể, sẽ rất khó để có thể xóa đi.

agger

Một phút đau đớn về thể xác nhưng lại biểu lộ một thứ tình cảm muôn đời, như để quên đi những chấn thương đã hành hạ anh rất nhiều.

Ngày chàng trai Đan Mạch ấy cập bến Anfield, anh mới chỉ 22 tuổi, được kì vọng như để thay thế một Sami Hyypia đã luống tuổi trong tương lai. Anh thi đấu mạnh mẽ và mãnh liệt như những người Viking xứ Bắc Âu quê mình. Ngày Carragher giải nghệ, anh được tin tưởng bầu làm đội phó. Ở hoàn cảnh nào anh cũng luôn được người ta kì vọng, người ta tin tưởng. Nhưng những chấn thương đáng ghét lại cản trở anh đáp lại trọn vẹn những niềm tin yêu đó.

Mùa giải vừa qua, người ta không còn xa lạ với cảnh Agger phải làm bạn với băng ghế dự bị. Khi mà Skrtel đang có phong độ rất cao, Sakho thì càng ngày càng chứng tỏ được năng lực, Agger gần như không có cơ hội chen chân vào đội hình chính thức khi những cái tên trên đủ điều kiện thi đấu. Rồi khi Dejan Lovren cập bến The Kop với mức giá 20 triệu bảng, cơ hội của “đội phó” gần như là không còn khi thật khó để Brendans Rodger thờ ơ với số tiền 20 triệu bảng mình đã bỏ ra.

agger

Không biết với những cổ động viên chỉ mới theo dõi Lữ đoàn đỏ 1-2 năm gần đây, đặc biệt là những người chỉ  mới xem Liverpool mùa giải vừa qua sẽ cảm thấy như thế nào khi những thông tin Agger rời câu lạc bộ ngày một nhiều. Nhưng chắc rằng với những Liverpudlian lâu năm sẽ cảm thấy buồn nếu điều đó trở thành sự thật.

Ở Liverpool hiện tại, anh không còn chỉ là một cầu thủ đơn thuần, anh còn là một đội phó, một hình mẫu về tình yêu đội bóng và sự phấn đấu bên cạnh tượng đài Steven Gerrard lừng lững và bất diệt. Vì vậy thật khó để chấp nhận được viễn cảnh anh phải ngồi trên băng ghế dự bị. Anh không xứng đáng phải bị như vậy. Ngót nghét gần một thập kỉ gắn bó với thành phố cảng, đã trải qua biết bao cảm xúc vui có, buồn có, rồi khi gục ngã trước ngưỡng cửa thiên đường cũng có, Agger đã nếm trải biết bao dư vị trong bóng đá cùng Liverpool.

Ai mà quên được bàn thắng tuyệt vời đến từ cú sút xa của anh trước West Ham – một bàn thắng được bầu làm đẹp nhất giải của Liverpool năm đó .

Nhưng anh cũng đâu cần phải cố gắng chứng minh tình yêu của mình với đội bóng khi mà anh vẫn cứ phải làm bạn với băng ghế dự bị khi mà vị trí của anh đang có những người khác thay thế và ngày càng hoàn thiện. Anh nên ra đi và có quyền ra đi. Sẽ không ai trách anh hết. Ở tuổi 30 anh vẫn còn có thể thi đấu lâu, sự nghiệp chưa thể đến hồi kết thúc được. Với vị thế và khả năng của mình, vẫn còn những đội bóng tốt cần đến anh. Ở đó, anh được thi đấu, được cống hiến thường xuyên hơn.

Chuyển đến một đội bóng khác, không có nghĩa là anh không còn yêu Liverpool. Sang Arsenal cũng được, đến Barcelona hay một câu lạc bộ nào khác cũng chẳng sao. Bởi tin rằng ở bất kì đâu, Liverpool vẫn sẽ trong trái tim anh, bốn chữ YNWA vẫn sẽ nằm trên tay anh. Những hình xăm không phải là vô nghĩa, bởi đơn giản nó còn là một tình yêu!

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^