Carlos Tevez – Từ tình yêu đến thù hận

bởi Ken MU ·

Mình muốn nghe các Ads viết đôi điều về Carlos Tevez của MU. Lưu ý là của MU chứ k phải là MC, Juve, West Ham…

1. Đôi điều về Carlos-Tevez-của-Manchester-United

Tôi hiện đang sống và làm việc tại Sài Gòn, nhưng quê nhà là ở Hà Nội. Ở đó, tôi vẫn còn giữ lại một chiếc bàn học nhỏ để lưu lại những kỷ niệm của thời học sinh. Trong chiếc ngăn bàn ấy hiện tại vẫn còn lưu giữ tất cả những bài báo mà tôi đã sưu tầm trong suốt mùa hè năm 2007, nội dung của những tờ báo ấy chính là toàn bộ thông tin về thương vụ chuyển nhượng Carlos Tevez từ West Ham sang Man Utd, bắt đầu từ những tin đồn cho tới ngày công bố chính thức.

Nói vậy để bạn biết rằng, đối với tôi, sự xuất hiện của Tevez trong màu áo đỏ là một giấc mơ trở thành hiện thực. Giấc mơ đó được bắt đầu kể từ năm 2005, khi tôi lần đầu tiên được chứng kiến anh thi đấu tại Confederations Cup. Và cho đến khi anh xuất hiện ở Premier League trong màu áo West Ham thì tôi biết giấc mơ ấy đã ở rất gần rồi.

2. Mùa giải thần tiên của El Apache

carlos Tevez - Manchester United

Khi Sir Alex Ferguson quyết định mang bằng được Carlos Tevez về Old Trafford, hầu hết các ý kiến khi đó đều cho rằng đó là một quyết định không hợp lý, bởi Tevez sở hữu lối chơi quá giống với Wayne Rooney, rằng rất khó để bộ đôi này có thể kết hợp được cùng nhau trên hàng công của Man Utd. Nhưng Sir Alex lại không nghĩ vậy, có lẽ ông đã nhìn thấy được ở anh chàng tiền đạo to con nhưng lùn xủn này một điểm gì đó đặc biệt, một người sẽ giúp ông giải quyết bài toán hàng công và hoàn thiện lối chơi của Quỷ đỏ. Và thực tế những gì diễn ra sau đó chứng minh rằng ông già Scotland ấy đã hoàn toàn chính xác, Carlos Tevez cho đến tận bây giờ vẫn là đối tác ăn ý nhất của Wayne Rooney trong suốt khoảng thời gian 10 năm thống lĩnh hàng tấn công của Man Utd.
Thử thách đến với Tevez ngay trong những trận đấu đầu tiên anh khoác áo đội bóng mới. Nếu tôi nhớ không nhầm thì vì một vài lý do nào đó mà cả Rooney và Ronaldo đều không thể tham dự những trận đấu đầu tiên của mùa giải 2007-2008, và Tevez trở thành tiền đạo mũi nhọn trên hàng công của Man Utd. Anh vô cùng đơn độc và gặp rất nhiều khó khăn trong việc hòa nhập với lối chơi của CLB, thậm chí còn bỏ lỡ những cơ hội không thể tin được. Nhưng bù lại, người ta thấy trên sân một cầu thủ đầy nhiệt huyết và quyết tâm. Anh chạy rất nhiều, hoạt động không biết mệt mỏi trên sân và cố gắng để tạo ra sợi dây liên lạc với các đồng đội. Phải đợi tới tận ngày 23/9/2008, Tevez mới có bàn thắng đầu tiên cho Man Utd, đó là pha ghi bàn vào lưới Chelsea. Và mọi thứ cũng được bắt đầu từ đây.

Ronaldo và Rooney trở lại, một người án ngữ hành lang cánh, một người song hành cùng Tevez trên hàng công. Bộ ba này “bắt sóng” nhau nhanh đến mức mà người ta cứ nghĩ họ phải đá cùng nhau cả chục năm rồi. Mọi sự nghi ngờ dành cho cặp Rooney – Tevez cũng hoàn toàn được xua tan khi cả 2 liên tục tạo cơ hội cho nhau ghi bàn, trong đó có màn phối hợp kinh điển trong trận đấu với Middlesbrough, khiến nhiều người liên tưởng tới cặp York – Cole ngày nào.

Tevez Rooney Ronaldo

Với bộ 3 tấn công khủng khiếp này trong tay, Man Utd quét sạch mọi trở ngại trên con đường chinh phục nước Anh và sau đó là Champions League. Trong đó, Tevez đóng góp tổng cộng 19 bàn thắng, và anh cũng là người được tin tưởng giao đá quá 11m đầu tiên trong trận chung kết Champions League với Chelsea.

Sau mùa giải thành công rực rỡ ấy, Tevez tuyên bố với cả thế giới:

Tôi sinh ra để thuộc về nơi này.

3. Chiến đấu và hy vọng

Mùa hè 2008, sân Old Trafford chào đón thêm một ngôi sao nữa, Dimitar Berbatov chuyển tới từ Tottenham với mức giá kỷ lục 30.75 triệu bảng. Nhiều người bắt đầu huyễn hoặc bản thân vào cái gọi là “Bộ tứ nguyên tử”. Nhưng nếu thực tế, họ sẽ hiểu rằng Sir Alex dù có tài giỏi tới đâu cũng không thể nhét cùng một lúc cả Ronaldo, Rooney, Tevez và Berba vào cùng một đội hình, đồng nghĩa với việc sẽ có ít nhất 1 trong những cái tên này phải bắt đầu làm quen với băng ghế dự bị. Ronaldo và Rooney là bất khả xâm phạm, Berbatov được mang về không phải chỉ để trưng bày, và đúng như dự đoán, người bị hy sinh chính là Carlos Tevez – lúc này vẫn đang thi đấu dưới dạng cho mượn và mong mỏi từng ngày để được chính thức ký hợp đồng chính thức với Man Utd.

Tevez Berbatov

Suốt mùa giải năm đó, Man Utd vẫn thể hiện một sức mạnh kinh khủng ở 2 đấu trường lớn nhất mà họ tham dự. Nhưng Sir Alex không biết phải làm thế nào để chiều lòng cậu học trò Berbatov, cho dù ông đã dùng đủ mọi cách có thể. Người hâm mộ Quỷ đỏ ban đầu rất hứng thú, nhưng về sau họ cũng phát mệt với lối đá nghệ sỹ và tài tử của tiền đạo người Đông Âu. Trong khi đó, Tevez vẫn là nạn nhân thường bị bỏ quên trong các trận đấu quan trọng, mặc cho gần 7 vạn cổ động viên tại Old Trafford liên tục gào thét trong các trận đấu của đội nhà.

Sir Alex, chúng tôi muốn thấy Tevez! Sir Alex, hãy ký hợp đồng với Tevez.

Bản thân chân sút người Argentina cũng biết thân biết phận, anh tích tụ năng lượng và cố gắng “bốc cháy” hết mình mỗi khi có cơ hội ra sân. Nhìn Tevez thi đấu, có cảm giác như anh chỉ còn thiếu mỗi việc là lạy lục van xin để được ở lại, nhưng mọi cố gắng đều trở nên vô nghĩa.

4. Cái kết buồn của đứa con Fuerte Apache

Khi mùa bóng trôi qua được nửa chặng đường, tương lai của Tevez ở Man Utd coi như đã được xác định. Sir Alex bóng gió cho biết ông sẽ không bỏ tiền ra để mua đứt anh, BLĐ Quỷ đỏ tuyên bố cái giá 25.5 triệu bảng dành cho anh là quá đắt. Đối với một cầu thủ chuyên nghiệp, không còn gì phũ phàng hơn thế.

Mọi thứ lên tới đỉnh điểm khi Sir Alex quyết định gạt anh khỏi đội hình xuất phát trong trận chung kết Champions League 2009 để nhường chỗ cho Park Ji Sung. Thời khắc đó, các fan hâm mộ MU hiểu rằng ngày họ phải nói lời chia tay với Carlos Tevez đã tới rất gần, theo cái cách mà không ai mong muốn.

Sau 2 năm cống hiến hết mình, anh bị đẩy đi trong sự uất ức và bất công. Tình yêu trong phút chốc biến thành thù hận, hệ quả tất yếu của thứ tình cảm chỉ xuất phát từ một phía.

Ngày 14/7/2009, Tevez chính thức rời Man Utd để chuyển sang khoác áo Man City.

Tevez RIP Fergie

Cho đến ngày El Apache giờ cao tấm biển “R.I.P Fergie” trong màn ăn mừng chức vô địch Premier League, anh chính thức trở thành kẻ thù trong mắt các cổ động viên Quỷ đỏ. Họ có quyền, bởi anh đã xúc phạm tới người được cả thế giới Mancunian tôn thờ. Nhưng xét cho cùng, Tevez đang thương hơn là đáng giận. Chỉ những người từng yêu mến và dõi theo toàn bộ chặng đường của anh trong 2 năm gắn bó với Man Utd mới hiểu được những sự uất ức và bất công mà anh từng phải chịu đựng. Cho dù sự ức chế ấy được thể hiện hơi quá đà, nhưng cảm xúc của con người vốn không phải là thứ có thể dùng những lý lẽ thông thường để đong đếm và phán xét, nhất là với những cá nhân đặc biệt như Carlos Tevez.

Kết

Carlos-Tevez-của-Manchester-United là thiên thần hay ác quỷ, là người hùng hay tội đồ, là tình yêu hay thù hận, điều đó tùy thuộc vào suy nghĩ của mỗi người. Còn với riêng cá nhân tôi thì mọi ký ức về anh là những giọt mồ hôi trên sân cỏ, những pha ăn mừng bàn thắng đậm chất El Apache và sự tiếc nuối vô bờ bến trong ngày anh xách vali rời Old Trafford.

Tôi không ghét Dimitar Berbatov, nhưng tôi ước gì anh chưa từng xuất hiện tại nơi này, bởi vị trí của anh, số tiền mà Man Utd đã phải bỏ ra để có được anh, có một người xứng đáng hơn anh gấp vạn lần để nhận được tất cả những điều đó.

Bài viết được đăng trên Bóng Đá Confession. Các bạn có thể gửi câu hỏi cho 10 admin của page này tại đây.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Ken MU
15 bài viết
“"Chỉ có kẻ chiến thắng mới được quyền lên tiếng"”
Phát bóng lên ^