Trước mùa giải mới – Manchester City: Thử thách về chiều sâu

bởi Dũng Lê ·

Manchester City 2013-14

Trong một mùa giải mà Manchester City đăng quang Premier League hoàn toàn xứng đáng, người ta vẫn phải băn khoăn. Băn khoăn là bởi, dường như chức vô địch này có một điều gì đó… chưa ấn tượng. Phải chăng vì Liverpool đã thu hút hết mọi sự chú ý, mọi sự yêu mến từ các khán giả trung lập? Hay băn khoăn vì City không còn thực hiện những bom tấn chuyển nhượng với những tên tuổi tầm cỡ? Sự băn khoăn lại càng được đẩy lên sau thất bại của họ trước Arsenal tại trận tranh Community Shield.

Nhưng có lẽ, đã đến lúc nhìn City bằng một con mắt khác.

Sự có mặt của giám đốc điều hành Ferran Soriano đang thay đổi bộ mặt của CLB này. Chúng ta có thể biết cái tên của Soriano với tư cách một cựu giám đốc của Barcelona, người có ảnh hưởng quan trọng đến sự ra đời chính sách thu lợi từ bản quyền hình ảnh cầu thủ của các đội bóng Tây Ban Nha – điều giúp cho Barcelona và Real Madrid liên tục thực hiện bom tấn mà không quá lo lắng đến vấn đề thu hồi vốn.

Khi đến với Manchester City, Soriano được giao nhiệm vụ phải phát triển CLB theo chiều sâu, thay vì bề nổi. Lập tức những cái tên với tính cách thất thường phải ra đi, dù đó là HLV trưởng (Roberto Mancini) hay ngôi sao tầm cỡ (Carlos Tevez, Mario Balotelli). HLV của họ là Manuel Pellegrini – một người bị các CĐV Anh chê là chán ngán tới từng câu trả lời phỏng vấn. Đâu có sao. Các Citizen không cần sự hào nhoáng theo kiểu Balotelli, Robinho hay Adebayor – những ngôi sao không biết khi nào lên, khi nào xuống.

Một tập thể ngoan ngoãn, một lối chơi đẹp mắt và hiệu quả, những cái tên tài nhiều tật ít – có lẽ đã đến lúc để làm fan phong trào của đội bóng này – họ chẳng có vấn đề gì để bị ghét cả.

Sự thay đổi trong cách chuyển nhượng

Cũng giống như những thay đổi về tinh thần làm việc thượng tầng, cách chuyển nhượng của City cũng đang khiến cho họ trở nên… “dễ thương” hơn. Mùa giải trước, chúng ta đã thấy những màn vung tiền nhưng đều có một vẻ… rất hợp lý. Nó khác xa với khoảng thời gian mà Wayne Bridge nhận lương 100,000 bảng/tuần hay Joleon Lescott và Gareth Barry đáng giá hơn 20 triệu. Alvaro Negredo, Jesus Navas và Stevan Jovetic đều xứng đáng với con số được bỏ ra, nếu xét trên giá trị hợp đồng và màn trình diễn của họ những năm qua.

Mùa giải này, City thậm chí còn… “dễ thương” hơn. Không một ngôi sao lớn nào ra đi, không một ngôi sao lớn nào cập bến. Họ chiêu mộ Fernando – một cái tên nổi bật tại Porto hai mùa gần đây thay cho Javi Garcia – một thử nghiệm gần ba mùa không hiệu quả. Bruno Zuculini đã cho thấy tiềm năng nổi bật trong mùa hè, Jack Rodwell ra đi để nhường chỗ. Willy Caballero có thể không gây ấn tượng nào trong trận ra mắt chính thức khi 3 lần vào lưới nhặt bóng trận tranh Community Shield, nhưng anh là một cái tên đủ tầm để dự bị/cạnh tranh/thúc đẩy cho Joe Hart. Bacary Sagna không chỉ đến để bổ sung sự đẹp trai mà còn để tăng cường chiều sâu cánh – anh là cái tên hữu dụng để dự phòng cho Pablo Zabaleta. Cuối cùng, Frank Lampard có thể không nằm trong dự kiến chuyển nhượng ban đầu của ban huấn luyện City, nhưng anh sẽ cực kỳ hữu dụng nhờ kinh nghiệm của mình.

Fernando Sagna Mangala

Vấn đề sau cùng của City nằm ở trung tâm hàng thủ. Chúng ta đều đã thấy rằng một anh chàng xốc nổi như Martin Demichelis có thể gây ảnh hưởng ra sao trong những trận cầu lớn. Và sau cùng, Eliaquim Mangala đã cập bến Etihad với mức giá 35 triệu bảng (theo transfermarkt) để khỏa lấp khoảng trống này. Một vụ bạo chi, nhưng xem ra không phải bom tấn.

NHM của nửa xanh Manchester có quyền bức xúc với thương vụ Mangala khi nó được hoàn thành quá chậm trễ. Từ ngày 25/7, một video về màn ra mắt của Mangala đã bị phát tán, đồng nghĩa rằng mọi thứ đã được xử lý xong xuôi từ lâu trước đó. Nhưng phải đến một ngày sau trận đại bại trước Arsenal tại Community Shield thì thương vụ này mới chính thức được xác nhận. Giả sử không có sự tồn tại của sự kiện video ra mắt bị phát tán gần một tháng trước thì có lẽ đây giống như một màn mua liều, chữa cháy của City hơn là một kế hoạch từ lâu.

Nhưng không sao, thế là đủ. Pellegrini úp mở rằng Mangala cần thời gian để hòa nhập, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, anh sẽ là một sự bổ sung quí giá. Cái cách Mangala bắt chết Robin Van Persie trong trận giao hữu giữa Pháp và Hà Lan (Pháp thắng 2-0) là quá đủ để đặt kỳ vọng.

Và giờ thì chiều sâu đội hình của City thật đáng sợ.

Từ chiều sâu đến chiều sâu

Từ chiều sâu con người, giờ đây hãy đến với chiều sâu chiến thuật. Thật ra, Pellegrini không phải một người quá khó hiểu về vấn đề sơ đồ và chiến thuật. Ông ưa thích 4-4-2 và 4-2-3-1 với những điểm nhấn chiến thuật khá dễ nắm bắt mà các bạn có thể dễ dàng nhận ra trong các bài phân tích chiến thuật của 4231.

Chiến thuật nào thực chất cũng có điểm mạnh, điểm yếu riêng. Vấn đề là nếu có những con người phù hợp nhất thì đội bóng sẽ trở nên hoàn thiện, các điểm yếu sẽ ít khả năng hiện hữu hơn.

Về cơ bản, đây có thể sẽ là hai sơ đồ được Pellegrini sử dụng từ mùa giải sau:

Pellegrini không phải một người bảo thủ. Ông muốn đội kiểm soát bóng, tấn công chủ động với một hàng thủ dâng cao và pressing từ xa, nhưng khi cần thiết, ông sẵn sàng cho đội lùi sâu về sân nhà và ào lên phản công (như khi gặp Barcelona). Nhưng vấn đề sau cùng cho lối chơi thứ hai vẫn sẽ đòi hỏi nhân sự: David Silva và Sergio Aguero sẽ là hai con người tối quan trọng.

Nỗi lo tuyến trẻ

Patrick Vieira coaching in Oberndorf MF3B2150

Phần lớn những người quan tâm bóng đá Anh lâu năm đều có thể nhớ tới thế hệ tràn ngập tài năng của City vào đầu-giữa những năm 2000. Joey Barton, Micah Richards, Michael Johnson, Nedum Onuoha hay đặc biệt là Shaun-Wright Phillips hay Stephane Ireland đều là những cái tên giàu tiềm năng, nhưng rồi những sự thay đổi thượng tầng đã khiến họ thui chột hoặc phải “bán xới”. Có những trường hợp được thông cảm và tiếc nuối sâu sắc như Daniel Sturridge, cầu thủ mà Mancini rất thích nhưng lại bị bán trước khi ông đến đây. Sau này, vấn đề nội bộ lại khiến họ để hụt mất Jerome Boateng – một trong những trung vệ hay nhất Đức hiện tại (bị Balotelli gây gổ và ra đi).

Là á quân U21 Premier League Cup năm 2014, rõ ràng đội trẻ của Man City có một tiềm năng không nhỏ. HLV của họ là Patrick Viera – một cái tên có thể gợi nên những hi vọng về một hình ảnh HLV tài ba trong tương lai.

Nhà xây muốn chắc phải bắt đầu từ một nền móng tốt. Ferran Soriano và Manuel Pellegrini đã làm được điều này ở đội một khi chú ý tới chiều sâu hơn là vung tiền bạo chi cho các ngôi sao tấn công. Nhưng giờ sẽ là lúc họ tạo điều kiện và chú ý tới lứa trẻ – nền tảng cơ bản để đi tới thành công lâu dài. Nhìn vào Barcelona, Borussia Dortmund, Liverpool hay Arsenal vẫn hơn là nhìn vào Real Madrid, Chelsea hay các CLB Ý.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^