Nếu bạn hỏi tôi về ngọn lửa, tôi kể bạn nghe chuyện Alan

bởi Du Đãng ·

Nếu bạn muốn tôi tả về ngọn lửa, thứ bùng cháy trong trái tim của những chiến binh khi đang xung trận, tôi sẽ kể cho bạn nghe về Alan Smith. Và sau đó, bạn sẽ thỏa mãn luôn cả với câu hỏi điều gì làm tôi nhớ nhất về bóng đá, điều gì tôi nhớ nhất về Manchester United. 

Bạn sẽ nghĩ tôi lục lọi khắp nơi tìm tư liệu để viết bài này, bắt đầu từ Google, kết thúc ở những bài báo lâu lẩu lầu lâu, nhưng không. Tôi đơn giản là sờ lên lồng ngực của mình, ở đó có tình yêu cho bóng đá, cho United và cho Alan.

smith_roma

Mỗi một người, theo cách nào đấy, chúng ta đều có những ám ảnh của riêng mình, khi không tự dưng ta nhớ đến, chẳng có lý do. Alan ám ảnh tôi bởi hình ảnh với gương mặt và đầu tóc bê bết máu, nhưng cái nhìn của anh chẳng tỏ ra là đang hề hấn.

Hình ảnh đấy của anh là một nửa thế giới bóng đá mà tôi nhớ đến, dù sự nghiệp của anh chẳng lừng lẫy như nhiều những cầu thủ khác. Trong đêm những vì tinh tú đua nhau chói lọi, Alan không sáng nhưng anh có “riêng một góc trời”.

Tiếp nối những Cantona, Rio Ferdinand, năm 2004, Alan khi ấy 23 tuổi chuyển đến United từ Leeds với cái giá 7 triệu bảng. Tài năng của anh không ai tranh cãi, tương lai sáng lạn là điều ai cũng nghĩ đến.

Tôi chưa bao giờ dành cho một cầu thủ trẻ nào sự tin tưởng như đối với Alan Smith. Tài năng, sự quyết tâm mỗi khi vào trận và lòng khao khát khoác áo Manchester United của cậu ấy thật tuyệt vời.

– Sir Alex Ferguson

Mọi sự bắt đầu với Alan cũng khó có thể tuyệt vời hơn khi anh ra mắt United với hai bàn thắng tuyệt đẹp. Một pha dứt điểm mạnh mẽ trong trận tranh Community Shield trước Arsenal và một pha volley siêu đẳng trong trận đấu gặp Norwich tại Premiership. 

smith_blood

Mười bàn thắng trong mùa giải đầu tiên, Alan bắt đầu trở thành thần tượng mới ở Nhà hát của những giấc mơ, những lời khen tặng từ Fergie càng làm cho các cổ động viên tin rằng đội bóng họ yêu đã tìm được một Bryan Robson mới.

Nhưng không, cuộc đời đẹp đấy, nhưng không phải với tất cả. Alan làm đẹp cho đời những những gì đáp lại là quá nghiệt ngã, những chấn thương và trở lại khi đội hình United ngày ấy chật chội những ngôi sao sáng, anh buộc phải chấp nhận chơi vị trí tiền vệ trụ trong khi nơi làm anh thoải mái nhất là một phần ba phần sân phía trên.

Trượt ngã khi vừa khẽ chạm tay vào đỉnh cao. Gục ngã? Đó không phải là Alan, dẫu rằng những điều xảy ra sau đó không đủ sức cứu vãn sự nghiệp của anh, để rồi anh ra đi vào năm 2007. Alan đã lỡ bước với đỉnh cao, nhưng rồi anh vươn tới một đỉnh cao khác, tinh thần chiến đầu, và anh đưa khán giả đến với đỉnh cao của cảm xúc.

Là một fan hâm mộ tôi cần gì hơn những thổn thức? Tôi chẳng cần gì hơn là được xem Alan thi đấu. Nếu United gắp bế tắc, tôi ước rằng 11 cầu thủ trên sân đều là Alan, vì khi đó quyết tâm là 200%, năng lượng là 200%, hơi quá mức cần thiết với một đội bóng như United nhỉ?

Một cầu thủ chạy theo trái bóng, anh ta cách bóng 5m, bóng cách đường biên 2m, anh ta dừng lại và bạn hiểu hành động đó. Alan khác, còn một chút hi vọng thì anh còn chiến đấu.

Mùa giải 2004/2005 trong chiến thắng 3-0 của United trước Southampton, Alan Smith đã gặp phải 1 chấn thương mà ai xem cũng không khỏi rùng mình. Sau 1 pha va chạm máu đã chảy lênh láng trên khuôn mặt của anh. Nhưng với khuôn mặt bê bết máu đấy, anh vẫn cày ải trên sân.

Anh ra đi trong sự tiếc nuối của mọi Manucians, năm tháng trôi qua, họ vẫn gọi anh là “chiến binh quả cảm”, nói chiến binh quả cảm, nói Alan Smith. Tôi chẳng gọi anh bằng biệt danh, với tôi, không phải Ronaldo, không phải Beckham, không phải Kaka, không ai hết… chỉ có Alan, duy nhất.

Nếu bạn hỏi tôi về ngọn lửa, tôi kể bạn nghe chuyện Alan!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^