Trước mùa giải mới – Udinese: Bước ra ánh sáng?

bởi HeadPwner ·

Lão già nóng tính quen thuộc Francesco Guidolin đã ra đi và một HLV trẻ hơn đã được đưa về: Andrea Stramaccioni. Cả thành Friuli đang hồi hộp phấp phỏng chờ đợi từng làn gió mới, hơi thở mới của đứa con tinh thần thân yêu của họ.

Lâu lắm rồi, các Zebrette mới được cảm nhận cái cảm giác tin chuyển nhượng của đội bóng con cưng không còn là các lệnh bán đỏ rực tiềm ẩn hiểm họa mà thay vào đó là các lệnh mua với màu xanh đầy hứa hẹn.

Những năm tháng “bán và bán”

Mùa hè năm 2010 có lẽ là mùa hè đáng nhớ gần đây nhất trong kí ức các cổ động viên CLB, bởi đó là năm Udinese đưa về những cái tên chất lượng: Mehdi Benatia, Pablo Armero, German Denis và Almen Abdi. Tất nhiên, cũng có những sự ra đi với Simone Pepe, Gaetano D’Agostino hay tới mùa đông là Floro Flores. Tuy nhiên, hiệu quả của vụ mà này khá là rõ ràng: Udinese về thứ 4 mùa ấy, trên đầu trên cổ hai anh em thành Rome và Juventus.

udinese

Nhưng giấc mộng đẹp về cúp châu Âu tắt ngấm từ trong trứng nước: Họ mua nhiều (9 bản hợp đồng), nhưng tất cả chỉ làng nhàng, không đủ tầm để đá cúp châu Âu. Vài cái tên tàm tạm được từ hồi ấy là Brkic, Danilo và Roberto Pereyra (đều là những cầu thủ còn có đóng góp lâu dài cho Zebrette , còn những bản hợp đồng còn lại đều gần như không có tác dụng gì). Ở chiều ngược lại, cuộc chảy máu lực lượng tập thể năm ấy đúng là một cơn ác mộng khó bao giờ quên với các CĐV. Pepe và Motta bị bán hẳn sang Juve sau một năm cho mượn. Tài năng trẻ Juan Guillermo Cuadrado và Germán Denis bị đem cho mượn. Và lỗ hổng lớn nhất là sự ra đi của 3 trụ cột trên cả 3 tuyến: Alexis Sanchez (tiền đạo), Gökhan Inler (tiền vệ) và Christian Zapata (trung vệ). Thậm chí còn có clip các fan nữ khóc sướt mướt khi Sanchez ra đi xuất hiện trên các mạng xã hội.

Đúng là khi ấy chỉ có điều kì diệu mới cứu giúp được Udinese ở cúp châu Âu. Và cuộc sống thì không có những điều kì diệu. Tất cả những lỗ hổng về cả kinh nghiệm chinh chiến lẫn lực lượng lộ ra trong 2 lượt đấu với Arsenal. Cả 2 trận, họ đều chiến đấu hết mình, thậm chí nhận định họ trên cơ The Gunner cũng không phải là quá tâng bốc. Nhưng bản lĩnh và trình độ thì không.

Họ mất 14 triệu Euro cho những bản hợp đồng mới, và thu về những hơn 64 triệu. Nhưng vấn đề dần lộ ra. Họ vẫn bắt nạt, đè nén các đối thủ ở Serie A nhưng yếu đuối đến thê thảm khi phải bước chân ra sân chơi lớn hơn.

Và trong mùa giải sau đấy, Pozzo cũng sợ với sự đi xuống của CLB. Không có ai ra đi nhưng cũng chẳng có ai đến, Guidolin lại loay hoay với đám lính đã cũ mèm. Và chuỗi 8 chiến thắng thần kì vào cuối mùa lại đưa họ đến với cúp châu Âu. Kì diệu!

Guidolin có cái tài đặc biệt, mà theo như lời miêu tả của gã thợ hàn Ranieri thời ông cầm Inter:

Udinese có lẽ là đội bóng mạnh nhất trên thế giới trong khoản kéo trận đấu về độ tẻ nhạt và gây buồn ngủ hêt mức, rồi bất thần tung ra đòn phản công kết liễu, thứ vũ khí sắc bén của họ.

Nhưng dường như, kéo nhiều quá thành tẻ nhạt thật. Udinese mùa vừa rồi đá như cơm nguội. Họ đá không quá dở, thậm chí là đội hiếm hoi cầm chân Juve trong gần hết trận đấu vào giai đoạn mà Juve nghiền nát các đội khác như đùa (chỉ chịu thua trong những phút bù giờ, khi một cú sút bay đập vào đầu Llorente và khiến Brkic bất lực) nhưng họ lại chẳng đá hay và kết thúc với vị trí thứ 13 cũng là xứng đáng.

Chẳng ngạc nhiên gì, Guidolin ra đi. Ông cũng đã gắn bó với Udi đủ nhiều và đủ lâu rồi.

Và Stramac đến, với những hoài bão, tham vọng …

Lực lượng

– Thủ môn: Željko Brkic, Simone Scuffet, Ivan Kelava. Quá thoải mái, trình độ của 3 thủ môn không quá chênh lệch và không sợ thiếu. Tuy không ai ở đẳng cấp cao như thời Dino Zoff hay gần đây là Handanovic, nhưng người hâm mộ vẫn rất yên tâm ở vị trí này. Năm ngoái, họ ra sân rất đều, lần lượt là 12,16 và 10 trận tại Serie A. Brkic vẫn khá chắc tay, trong khi Scuffet vẫn tiến bộ qua từng trận. Và nên nhớ, Udinese còn một thủ môn dự bị nữa, đó là Guglielmo Vicario. Cậu này cũng cùng niên 1996 với Scuffet nhưng vẫn đang cố tìm đất diễn, và chắc chắn sẽ chơi 200% nếu có cơ hội.

Guglielmo Vicario Simone Scuffet

– Trung vệ: Tử huyệt của Udinese trong những năm gần đây. Kể từ sự ra đi của Zapata và Benatia, hàng thủ Udi mong manh đến tội nghiệp. Udi đã có giai đoạn thừa mứa trung vệ cho bộ trung vệ 3 người với Andrea Coda, Neuton, Zapata, Benatia, Maurizio Domizzi và Danilo. Nhưng những sự ra đi liên tục khiến cho HLV lúng túng.

Khi Benatia ra đi, anh để lại một lỗ hổng lớn ở hàng hậu vệ 3 người. Domizzi là một trung vệ Ý, anh có khả năng tì đè tốt, cơ bắp và khá tiểu xảo. Nhưng anh lại khá chậm chạp và vụng về. Còn Danilo, anh mang đúng chất Brazil: thích kĩ thuật và thể hiện, gần đây thường xuyên vụng về và đá rất ẩu. Một minh chứng rõ là trong trận đấu với Hellas Verona, anh thường xuyên để Juan Iturbe hành hạ va một trong số đó là tình huống anh đứng rất gần bóng ở biên, nhưng quay mặt về gôn và… chẳng làm gì cả, rồi để cho Iturbe lao lên cướp bóng và ghi bàn.

Benatia là một trung vệ chắc chắn, anh là cầu nối tạo nên hàng thủ từng gây nên nỗi ngán sợ cho bao hàng tiền đạo Serie A. Vấn đề bây giờ là, Danilo Larangeira và Domizzi quen với việc sai lầm và phạm lỗi, gây nên bao tình huống thua không đáng có vì penalty. Họ quen với việc có Benatia nên đá chủ quan, rồi phải phạm lỗi, và quen mùi phạm lỗi vì ngày xưa có Handanovic chuyên gia bắt phạt đền. Và thế là Udinese thua tràn. Chưa kể việc Danilo sa sút phong độ mà vẫn thi đấu rất thường xuyên (36/38 trận mùa vừa rồi).

Những sự bổ sung như Naldo, Bubnjic, Heurtaux vẫn chưa thực sự cho cảm giác an toàn. Năm nay, họ gọi về Coda. Liệu có tốt, hay vẫn cần tăng cường ?

– Hậu vệ biên: Udinese  thường sản sinh ra những wingback tốt để phục vụ sơ đồ 3-5-2, thường là những cầu thủ cơ bắp chạy lên xuống cả trận như con thoi. Điển hình là Pablo Armero. Trong trận đấu với Arsenal, anh đẩy bóng từ sân nhà cắm đầu qua 4 cầu thủ Ars như một tên lửa, rồi sút như một anh chân gỗ. Sagna đã phát biểu sau trận đấu:

Gã ấy chân gỗ lắm, chỉ có trâu chó là chẳng ai bằng.

Hay như Dušan Basta, anh là sự đảm bảo cho hành lang phải của Udinese trong bao năm qua. Tuy nhiên, Guidolin đã có một quyết định có thể coi là sai lầm khi đẩy Basta sang cánh trái, ép anh đá ở vị trí hoàn toàn mới lạ để nhường chỗ cho tân binh Hassan Yebda và Silvan Widmer. Đáng ra, ông có thể cho Gabriel Silva đá trái, anh này tuy chân khá là gỗ nhưng mà hay gây đột biến khó lường và ít ra là đá đúng cánh. Bây giờ, Basta đã bán, Armero được gọi về nhưng lại cho sang AC mượn, hậu vệ biên của Udinese coi như không có. Nếu tính việc gọi Pasquale lại, coi như họ có một hậu vệ trái. Còn cánh phải, chỉ có cách kéo Thomas Heurtaux ra hoặc kéo Widmer về. Nhưng Stramaccioni lại không ưa dùng 4 hậu vệ lắm. Ông vẫn liên tục dùng 3-5-2 trong những trận giao hữu. Có thể nói, vấn đề hậu vệ biên vẫn là ẩn số.

stramaccioni

Tiền vệ: Khá là dày, với Emmanuel Agyemang-Badu, Allan, Giampiero Pinzi và Bruno Fernandes ở giữa. Đủ lực.

Allan là nhân tố chủ chốt ở hàng tiền vệ Udinese trong 2 năm trở lại đây. Tiền vệ Brazil liên tục ra sân và đóng góp không nhỏ vào thành công của cả đội với khả năng đánh chặn tốt và gây đột biến (nhẹ nhàng thôi, như kiểu roulette qua cặp tiền vệ đối phương rồi kiến tạo). Tuy nhiên, mâu thuẫn với Guidolin trong năm qua khiến anh ít ra sân hơn, năng lực có phần giảm sút.

Badu cũng là một tiền vệ khá cơ bắp, chơi kiểu máy cày, nói chung là tròn vai chứ không quá nổi trội.

Pinzi thì đã bắt đầu già. 33 tuổi, tiền vệ Italia rất khó cạnh tranh vị trí với các đồng đội. Tuy nhiên, đội phó 2 vẫn có những điểm đáng chú ý: Anh có sự tỉnh táo, lạnh lùng của người Ý, vừa có lối đá rắn chân, máu lửa, không ngại va chạm (và cả thẻ), lại đủ khôn ngoan trong việc “lừa tình” cầu thủ đối phương. Điều này thể hiện rất rõ trong trận đấu với Cagliari cuối mùa 12-13. Pinzi đã ép chết Pinilla đến độ anh chàng này “nóng máy”, chơi liều sliding một cú (có lẽ là mang tính giải tỏa tâm lí). Pha phạm lỗi gần giữa sân, lại sát biên ngang, hầu hết trọng tài sẽ chỉ rút thẻ vàng. Nhưng chính cái cách thể hiện và phản ứng đủ khôn ngoan của Pinzi đã làm nốt. Pinilla thẻ đỏ, Udinese yên tâm mang 3 điểm ra về.

Fernandes còn khá trẻ (21 tuổi), nhưng đã cho thấy anh lên đội 1 không phải ngẫu nhiên. Nhìn qua, không ai dám nghĩ một anh chàng cò hương mỏng cơm thế này lại chơi tại vị trí đòi hỏi những máy quét to con và dai sức nhưng khả năng tắc bóng và kèm người của anh là khá tốt. Điển hình là trận đấu với Napoli giữa năm ngoái, Fernandes đã chơi sòng phẳng với những đàn anh bên kia chiến tuyến, trong đó có những người từng đá lâu năm cho Udinese: Inler, Dzemaili, Armero… Và anh còn có một pha đi bóng rất tự tin qua hàng trung vệ kinh nghiệm của Napoli, trước khi tung ra cú đại bác từ ngoài vòng cấm xé lưới Rafael Cabral.

Ở 2 cánh, khi mà Pereyra, đối tác làm ăn chính của Di Natale ra đi, những nghi vấn lại được đặt ra. Cả 2 cánh đều đi, ai thay??? Albert Riera được đưa về sau những tin đồn nửa năm trước, nhưng liệu anh có còn thích nghi kịp và có cống hiến được? Còn cánh phải, Widmer, Yebda và Faraoni có lẽ sẽ là những cái tên được sử dụng. Tuy nhiên chất lượng của các cầu thr này đều không tốt. Họ đều trẻ và non kinh nghiệm, đồng thời sự gắn kết với các đồng đội cũng không tốt hoặc ít được đá quá nên không quen đội.

Tiền đạo: Di Natale đã trở lại, Nico Lopez đã lên chân từng ngày, Muriel vẫn chực chờ nguy hiểm và Stramac còn tăng cường thêm cả Thereau. Hàng tiền đạo hoàn toàn đủ cho mùa giải mới.

Di Natale là một poacher hoàn hảo mà nước Ý sinh ra. Anh có khả năng mở tốc và tiếp bóng cực chuẩn xác, phán đoán tình huống tài tình, đôi chân dẻo đầy ma thuật, nhãn quan chiến thuật tinh tế và khả năng dứt điểm trên cả tuyệt vời, bằng cả 2 chân cũng như đầu (dù chỉ cao 1m70 nhưng khả năng chọn vị trí và bật nhảy của anh rất tốt). Nhược điểm lớn nhất của anh là thể lực và khả năng tranh chấp tay đôi. Tuy nhiên, hàng tiền vệ cơ bắp có thể dàn xếp êm đẹp đủ để cho Di Natale cắm thoải mái.

Muriel có tốc độ đủ khủng khiếp với mọi hàng hậu vệ và khả năng dứt điểm khá. Chỉ tiếc là Udinese không thể gọi Cuadrado về, họ là bộ đôi thi đấu rất ăn ý khi được Udinese cho Lecce mượn, nhưng về sau Cuadrado muốn có nhiều cơ hội thi đấu đỉnh cao hơn, và anh muốn ở lại Fio (cũng như Candreva ở lại Lazio vậy).

Nico Lopez vẫn luôn đá hết mình mỗi khi được vào sân. Nhiệt huyết trẻ của anh là sự bù đắp hoàn hảo cho vị trí cắm-mắc-màn như Di Natale.

Chuyển nhượng mới

Theo tin mới nhất, Udinese mới có thêm 2 bản hợp đồng mới là hậu vệ Ivan Piris từ Roma và đội trưởng Panagiotis Kone của Bologna. Piris làm dày thêm cho hàng thủ đang mỏng manh của Udi, còn tuyển thủ Hi Lạp Kone càng làm chắc cho tuyến giữa.

Kone Di Natale

Ba vị trí tiền vệ trung tâm trong sơ đồ 3-5-2 mùa sau chắc chắn sẽ rất nóng. Kone có lối đá khá rắn và gần như hàng tiền vệ giữa của Udinese sẽ là tập hợp của những máy quét. Đồng thời, Kone có khả năng “đạp xe đạp” khá tốt (điển hình là bàn thắng được đề cử Puskas Award năm qua, một cú bicycle volley kinh điển), một tiền vệ có khả năng sút xa bóng sống, một làn gió mới cho đường lối tấn công.

Mục tiêu

Mục tiêu của Udi qua các năm luôn là một suất dự cúp châu Âu.

Họ không đến nỗi phải lo việc xuống hạng. Còn việc có suất lên châu Âu là để phục vụ mục đích kinh doanh cầu thủ, một cái tên có suất đá cúp, chắc chắn giá bán cầu thủ sẽ đội lên không ít.

Phải nói thêm rằng, Udinese cùng với Watford ở Anh và Granada ở TBN có chung chủ sở hữu là gia đình Pozzo. Việc các cầu thủ qua lại 3 đội này là chuyện cơm bữa. Thế nhưng, khi mà hình ảnh Serie A đang đi xuống, Pozzo đã quyết định dồn “nồi cơm” cho 2 đội còn lại, những môi trường bóng đá dễ phát triển thương hiệu hơn. Các cầu thủ trẻ của Udinese cứ thế được tuôn sang 2 đội còn lại, sự chảy máu nhân lực càng vắt kiệt quệ Bianconeri.

Hi vọng của các CĐV được thắp lên khi Stramacioni đến. Ông còn trẻ với nhiều khao khát, chắc chắn sẽ không có chuyện cho Udi lên châu Âu chỉ để bán cầu thủ, “đá tập” vài trận rồi xách vali về nước. Dễ thấy tham vọng của ông khi ông cho đưa về những cái tên có chất lượng đã được khẳng định như Cyril Théréau, Kone,… Họ không phải cầu thủ quá nổi danh, nhưng các tifosi có lẽ chả lạ gì. Điều này như một làn gió mới, nhất là khi trong những năm gần đây Udinese chỉ đưa về những cái tên trẻ, ít kinh nghiệm như Jadson, Edenilson… những cầu thủ được coi là những bản hợp đồng thất bại. Những sự bổ sung mới đây càng làm dày thêm đội hình, cho một cuộc chiến dài hơi.

Udinese

Udinese sẽ trở lại cuộc đua trở lại đỉnh cao châu Âu, nơi mà họ xứng đáng được có mặt. Hãy chờ, Ngựa vằn đang quay lại đây.

 

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
HeadPwner
1 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^