Liverpool 3-0 Tottenham: Thành bại ở giai đoạn “Chuyển tiếp”

bởi Nhật ·

Cả hai đội bóng Liverpool và Tottenham Hotspur đã cống hiến cho người hâm mộ một trận cầu hấp dẫn, mang tính giải trí cao. Kết quả, Liverpool giành chiến thắng một cách xứng đáng với ba bàn cách biệt. Bí quyết của họ là nắm toàn bộ quyền chủ động trong cả hai giai đoạn “chuyển tiếp” (có bóng sang không có bóng và ngược lại).

Brendan Rodgers sử dụng sơ đồ 4-3-1-2 cho Liverpool với Raheem Sterling chơi ở đỉnh viên kim cương, phía sau anh là Steven Gerrard – Jordan Henderson – Joe Allen. Tân binh Mario Balotelli ra sân từ đầu và song hành cùng Daniel Sturridge trên hàng công. Ở phía dưới, Dejan Lovren đá chính cùng Mamadou Sakho, trong khi Javi Manquillo thay thế Glen Johnson. Còn bên phía Tottenham, Mauricio Pochettino giữ nguyên đội hình xuất phát so với trận đại thắng QPR cuối tuần trước.

livtot

Đội hình xuất phát của hai đội.

1. Liverpool nắm lợi thế

60 phút đầu của trận đấu này có thể được coi là khoảng thời gian dành cho trận chiến phản công – chống phản công. Cả hai đội đều đẩy đội hình lên cao để áp sát ngay từ phần sân đối thủ với cường độ cao, cũng như pressing quyết liệt ở hàng tiền vệ. Cả hai cũng đều để mất bóng liên tục, khiến cho thế trận đổi chiều liên tục.

Việc Liverpool chọn phương án pressing có thể coi là một sự liều lĩnh khi Gerrard sẽ phải đối mặt với nguy cơ bị khoét vào vị trí do đồng đội đẩy cao lên, trong khi bản thân anh đã cao tuổi. Nhưng thực tế, các học trò của Brendan Rodgers lại thực hiện một cách thành công phương án này.

livpress

Sơ đồ pressing của Liverpool khi Dier có bóng.

Liverpool sử dụng tối đa khả năng di chuyển của Allen, Henderson và Sterling. Tấm hình trên miêu tả trường hợp Eric Dier có bóng – Balotelli và Sturridge áp sát hai trung vệ Spurs, khiến bóng được đẩy ra biên. Lúc đó, Joe Allen sẽ đẩy lên khu vực half-space ở phần sân đối phương, chặn lại phương án chuyền vào trong của Dier, trong khi Moreno dâng cao lên áp sát tiền vệ phải của Spurs (Eriksen). Bên cạnh đó, Sterling sẽ áp sát tiền vệ trung tâm gần đó của Tottenham (trong trường hợp này là Capoue) – như vậy là The Kop đã tạo ra một thế trận bủa vậy, buộc Dier phải thực hiện một đường chuyền về phía sau, hoặc phất bóng dài, hoặc chuyền khó cho đồng đội đang bị kèm. Điều tương tự xảy ra nếu như ở bên cánh trái có bóng.

Hãy xem bàn thắng mở tỉ số của Liverpool: bên cạnh sai lầm của Kaboul (lùi quá sớm), hãy để ý cách Henderson dạt ra cánh rất nhanh, phối hợp cùng Manquillo để đánh bại bộ đôi Nacer Chadli – Danny Rose, rồi cả cái cách Sturridge có mặt rất đúng chỗ đề nhận bóng và phối hợp với chính Henderson đang băng lên đầy tốc độ, tạo ra cú căng ngang cho Sterling ghi bàn.

Cách pressing cao của Liverpool còn được hỗ trợ rất nhiều bởi Mario Balotelli. Cầu thủ người Ý thường xuyên lùi xuống để áp sát phía sau lưng cầu thủ đang có bóng của Tottenham, tức là xóa luôn phương án quay lưng lại chuyền. Tuy nhiên, không phải lúc nào Liverpool cũng pressing một cách hoàn hảo. Một điểm yếu là nếu như bộ “đinh ba” Sterling – Balotelli – Sturridge không phối hợp tốt với nhau, khoảng trống sẽ lộ ra ngay. Ví dụ như ở phút 37, khi Kaboul có cơ hội chuyền thẳng cho Lamela đang tự do ở half – space trái của phần sân Liverpool.

tot1

tot2

Lamela (khoanh) tự do đón bóng và xoay người, trong khi Gerrard (vàng) và Henderson (đen) thì đuổi theo.

Nếu như Tottenham đưa bóng dài lên và sau đó triển khai được qua vạch giữa sân, Liverpool lúc đó sẽ lùi lại với đội hình 4-3-1-2 tầm trung. Sterling (và thỉnh thoảng là Balotelli) có thể lùi về lập thành một tầng bốn người thứ hai với ba tiền vệ trung tâm. Henderson và Allen rút khỏi vị trí cao trước đó về bên cạnh Gerrard một cách nhanh chóng, bảo vệ không gian xung quanh đội trưởng. Bản thân Gerrard cũng chơi khá tốt trên mặt trận phòng ngự: anh quản lí tốt khu vực ở hai bên mình, giữ cự li hợp lí với Henderson và Allen. Ngoại trừ tình huống ở phút 41, khi anh để Chadli qua mặt, để cho cầu thủ người Bỉ băng về phía cầu môn Mignolet, đón lấy bóng bật ra từ Adebayor và tung ra cú sút nguy hiểm – nhưng nhìn chung, Gerrard đã chơi tốt trong vai trò “dọn dẹp” ở hàng tiền vệ

Với đội hình 4-3-1-2, Liverpool khóa chặt khu vực trung lộ, không cho Lamela – Chadli – Eriksen khoảng không gian để hoạt động, đồng thời buộc Bentaleb và Capoue phải đẩy bóng ra cánh. Lúc đó, “số 8” lệch cánh sẽ dạt sang cùng hậu vệ biên phối hợp phòng ngự, cô lập các mũi tấn công của Spurs. Đó là tiền đề cho Liverpool lấy lại bóng và tổ chức phản công – điều mà họ làm tốt nhất. Tốc độ và sự cơ động của đội bóng áo đỏ thực sự là rất đáng sợ: hãy tưởng tượng những chiếc xe đua như Balotelli, Sturridge, Sterling, hay là cả Henderson, lao về phía khung thành của bạn trong một pha phản công. Bàn thắng thứ nhất đã cho thấy sự đe dọa của Henderson và Sterling, trong khi ở bàn thắng thứ ba, chúng ta thấy thêm một nhân tố mới là Alberto Moreno.

2. Nỗ lực của Gà trống

totpress

Minh họa sự thay đổi của Tottenham.

Tottenham, đúng với phong cách Pochettino, pressing cao – với đội hình 4-4-2. Tuy vậy, Liverpool đối phó bằng cách đưa Gerrard lùi xuống thành một trung vệ thứ ba, tạo lợi thế quân số trước Lamela và Adebayor; đồng thời Sterling cũng lùi xuống để dễ dàng nhận bóng từ tuyến dưới, thay vì cứ đứng ở trên chờ bóng một cách thụ động. Thiên hướng di chuyển này của Sterling làm cho Capoue và Bentaleb gặp khó, vì cả hai đã bị hút theo đà di chuyển của Henderson và Allen (hai người dạt sang khu vực half-space bên phía sân nhà mình), thế nên không ai kèm Sterling cả.

Spurs nhanh chóng chỉnh lại cách áp sát bằng cách thay đổi một chút: Chadli sẽ áp sát Lovren (trong khi quay người theo hướng Manquillo), Lamela/Adebayor áp sát Gerrard, trong khi Adebayor/Lamela lo mặt Sakho. Eriksen sẽ bó vào như một tiền vệ trung tâm thứ ba để bám theo Allen, để Sterling và Henderson cho Capoue và Bentaleb.

totpress_1

3 áp sát 3, như nối vàng. Ở đây Lovren có bóng, anh chuyền cho Manquillo – Chadli áp sát Manquillo, theo đường màu đen.

totpress_2

Manquillo trả bóng lại cho Lovren. Cầu thủ người Croatia có vẻ không có sự lựa chọn nào khả dĩ, vì vậy quyết định trả bóng cho Gerrard.

totpress_3

Lamela áp sát Gerrard rất nhanh, khiến đội trưởng của Liverpool phải chuyền thẳng lên trước thay vì phất bóng cho Moreno ở bên trái. Lập tức ba cầu thủ Spurs áp sát (Eriksen – Sterling, Capoue – Allen).

Cách pressing này có vẻ có hiệu quả, nhưng nếu như bộ ba tấn công không nhanh chóng thì vẫn hoàn toàn có thể bị vượt qua:

totpress_4

Lamela không đủ nhanh, và Gerrard đã sẵn sàng cho một cú phất bóng sang biên trái.

totpress_5

Moreno cầm bóng và chủ động tấn công, trong khi Eriksen (đỏ) phải lùi về. Có thể thấy Balotelli (vàng) đã đợi sẵn ở cánh.

Hiệu quả lấy bóng ở phần sân đội bạn của Tottenham không được cao bằng Liverpool, đó là lí do vì sao họ luôn phải lui về phần sân nhà để lập đội hình phòng ngự 4-4-2. Họ gặp đôi chút vấn đề ở bên cánh phải, nơi Balotelli thường xuyên dạt ra biên, Moreno băng lên phía trước, Sterling thu hút Capoue, tạo khoảng trống cho Allen băng lên.

Không những thế, trong giai đoạn tấn công Spurs cũng gặp khó khăn. Pochettino đã tạo ra một đội bóng chơi rất ăn ý, với bộ ba tấn công Lamela – Chadli – Eriksen hoán đổi vị trí linh hoạt cho nhau, cùng hoạt động ở khu vực giữa sân. Lamela chủ yếu hoạt động ở giữa hai tuyến của Liverpool và di chuyển sang hai bên, Chadli có xu hướng thoát ra biên đột phá nhất, còn Eriksen thì bó vào giữa sân và chơi thấp hơn so với hai người kia. Cộng với hai hậu vệ biên Rose và Dier luôn tìm cơ hội dâng lên cao khi có thể, Tottenham có những phương án phối hợp tấn công kết nối liên tục với nhau – vấn đề là ở chỗ Liverpool đã khóa không gian trung lộ bởi bộ ba Henderson – Gerrard – Allen, khiến cho Lamela, Eriksen không kết nối được với Bentaleb và Capoue (có lẽ một phần cũng là do hai tiền vệ trung tâm này đều chơi khá thấp, không băng lên thu hút đối thủ). Khi bóng được chuyển sang cánh, Liverpool nhanh chóng cô lập đợt tấn công, tranh chấp quyết liệt và giành chiến thắng trong những tình huống 1 v 1. Chưa kể tới việc Adebayor, dù đã rất cố gắng, nhưng vẫn không thể thắng được Lovren trong những pha đấu tay đôi.

livtot1

Liverpool tấn công bên trái.

3. 30 phút cuối của trận đấu

Sau khi có lợi thế dẫn trước ba bàn, Liverpool chuyển về 4-1-4-1 với Henderson và Emre Can (thay Allen) chơi phía trước Gerrard, Sterling thì được chuyển sang cánh trái còn tân binh Lazar Markovic thì được đưa sang cánh phải, để Sturridge đá cắm một mình. Mục đích của Rodgers là phòng ngự – phản công trong 30 phút còn lại.

livtot2

Thế trận trên sân trong 30 phút sau cùng của trận đấu.

Pochettino đã thay đổi người trước khi đội nhà thua bàn thứ ba hai phút, và 30 phút còn lại của trận đấu sẽ là lúc ông phải chỉ đạo các học trò tấn công dồn dập, nhất là khi giờ họ đã có bóng. Thực tế Tottenham chơi khá tốt trong giai đoạn này, còn Liverpool lại tỏ ra không chắc chắn như những phút trước. Với Dembele (người có khả năng rê dắt tốt) ở hàng tiền vệ trung tâm, Tottenham kéo được Henderson và Can lên phía trước, mở không gian half-space xung quanh Gerrard, nơi mà Lamela liên tục hoạt động (đặc biệt nhất là ở bên trái).

Cầu thủ người Argentina di chuyển thông minh, liên tiếp tách khỏi Gerrard để nhận bóng từ tuyến dưới, cũng như quấy rối hàng tiền vệ Liverpool. Anh cũng được sự hỗ trợ của Chadli – người lúc này chơi như một tiền đạo thứ hai – để mở tiếp đường đưa bóng tới cho Adebayor. Còn nếu như Liverpool khép hẹp đội hình lại, Spurs chỉ cần một đường bóng đơn giản tới cho hậu vệ biên dâng cao – anh sẽ kéo tiền vệ cánh Liverpool tiến lên, từ đó tạo ra khoảng trống cho Lamela di chuyển vào. Ở bên cánh đối diện, Spurs chơi đơn giản hơn, do Andros Townsend chủ yếu bám biên và khả năng của anh cũng rất hạn chế.

Bằng cách này, Spurs tạo được áp lực ổn định và liên tục lên Liverpool – điều mà họ thiếu là một đường bóng cuối cùng sắc sảo và cả một chút may mắn, trong một ngày hàng hậu vệ The Kop đã thi đấu tốt.

4. Kết luận

 Spurs thi đấu không tệ, nhưng họ còn thiếu nhiều điều để có thể chiến thắng trong một trận cầu lớn như thế này:

New Bitmap Image

New Bitmap Image

Còn Liverpool, họ đã cho thấy thế mạnh của mình: chơi tốc độ, đánh nhanh, đánh mạnh, áp sát cao, mãnh liệt. Bằng việc làm ông chủ của giai đoạn chuyển tiếp, Liverpool của Brendan Rodgers là một đội bóng vô cùng đáng gờm ở giải quốc nội cũng như hứa hẹn sẽ làm được nhiều điều thú vị tại châu Âu.

Real Madrid, hãy coi chừng.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
72 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^