Mổ băng: U19 Việt Nam 3-4 U19 Myanmar

bởi Nhật ·

Trận thua 3-4 trước Myanmar quả là một thất bại vô cùng đáng tiếc cho thầy trò Guillaume Graechen, khi các học trò của ông đã đánh bại người Thái và tới rất gần chức vô địch Cúp U22 Đông Nam Á. Nhìn chung không khí lạc quan về lối chơi, về tương lai của U19 Việt Nam vẫn là phổ biến – nhưng màn trình diễn thực tế có đáng khích lệ như vậy?

1. Hiệp một

u19vn_2

Đội hình xuất phát của U19 Việt Nam trong trận chung kết

 Ngay từ đầu Myanmar đã tràn lên để áp sát ta ngay sát khu vực 16m50:

u19vn_1

Đội hình của U19 Việt Nam. Có thể thấy Myanmar đang pressing chúng ta theo cách một-kèm-một ở hàng tiền vệ.

 U19 của chúng ta rõ ràng không sẵn sàng để đối đầu với cách pressing chủ động của đối thủ. Đội hình U19 Việt Nam không có sự kết nối cần thiết trong giai đoạn build-up ban đầu – ta quá phụ thuộc vào những đường bóng dài phất từ hai trung vệ.

u19vn_atk_6

Vị trí đứng của các cầu thủ Việt Nam (vàng) không thuận lợi, và Tiến Dũng (đỏ) lại phất một đường bóng dài lên cho tuyến trên.

u19vn_atk_1

Bốn cầu thủ tấn công của U19 Việt Nam đứng dàn thành một hàng, không có kết nối và đang đều bị Myanmar khống chế.

u19vn_atk_2

Và đợt tấn công của ta bị bẻ gẫy một cách dễ dàng do thiếu sự hỗ trợ lẫn nhau, khiến ta không phá vỡ được hàng tứ vệ đối phương.

u19vn_atk_3

Chú ý khoảng cách giữa hai tiền vệ trung tâm (nối bằng gạch vàng) và các cầu thủ tấn công phía trên (nối bằng gạch đỏ).

 Cách triển khai bóng này có gợi cho bạn nhớ tới ai không? David Moyes chẳng hạn?

 Và hệ quả thì:

u19vn_atk_4

Không chỉ dễ bị mất bóng vì không có ai để phối hợp, mà khi mất bóng thật, hàng tấn công (năm người: bốn cầu thủ trên hàng công cộng thêm hậu vệ phải Văn Sơn băng lên) đứng dàn ngang sẽ không thể pressing lại, đồng thời để lộ ra khoảng trống rất lớn phía sau lưng cho Myanmar bứt phá về phía Tuấn Anh – Xuân Trường.

u19vn_atk_5

Sau đó, lại thêm một khoảng trống nữa…

 U19 Việt Nam đã cải thiện mặt trận tấn công của mình sau bàn thua đầu:

u19vn_atk_7

Một ý tưởng triển khai bóng tốt: Tuấn Anh di chuyển kéo theo cầu thủ Myanmar, tạo khoảng trống để Tiến Dũng chuyền cho Công Phượng ở phía trên.

congphuongCông Phượng (vàng) luôn di chuyển vào những vị trí thuận lợi, ví dụ như hình này…

congphuong_2

…và tình huống này.

 Chúng ta có những cơ hội cho riêng mình:

u19vn_atk_11

Ba cầu thủ Việt Nam được tự do với cách phòng ngự… buồn cười của Myanmar.

Tuy vậy, đội hình của U19 Việt Nam vẫn rất dàn trải. Trong ba tuyến, cầu thủ mỗi tuyến đứng ngang hàng nhau, khiến cho lối chơi của ta trở nên rất khô cứng và dễ đoán.

Hãy xem một tình huống khác ở cuối hiệp một:

u19vn_atk_9

Với hai tiền vệ trung tâm và bốn cầu thủ phía trên cách xa nhau và hàng tấn công dàn trải, phương án duy nhất là cố gắng tạo tình huống phối hợp 1-2.

u19vn_atk_22

Bóng bật ra biên – Văn Long thực hiện một đường chuyền hỏng cho đồng đội đang bị áp sát. Bốn cầu thủ Việt Nam đứng dàn hàng ngang với nhau.

u19vn_3

Và kết quả thì rất quen thuộc. Nỗ lực áp sát để giành lại bóng là bất khả thi.

u19vn_atk_10Ở đây, bốn cầu thủ đứng thẳng hàng, trong khi đó có cả một vùng không gian rộng lớn lại không có ai. Kết quả là một cú phất bóng dài.

Bàn thắng gỡ hòa của ta chỉ đến từ nỗ lực cá nhân của Tuấn Tài cộng với lỗi nghiêm trọng của hàng thủ Myanmar khi lùi quá sâu mà không ai thèm để ý tới Văn Long.

2. Hiệp hai

u19vn_atk_21

Không có một phương án chuyền gần cho Đông Triều.

Trong tình huống trên, cầu thủ Myanmar (vàng) đứng cạnh Xuân Trường (đỏ) đã đứng không tốt khi không đặt được Xuân Trường vào tầm kiểm soát của mình, để rồi sau đó:

u19vn_atk_13

Văn Long là người lùi xuống để nhận đường chuyền dài từ Đông Triều và để bóng bật ra – nhưng cầu thủ Myanmar đã phản ứng kém, để cho Xuân Trường chạm được bóng và chọc khe cho Tuấn Tài băng xuống ghi bàn.

Nhưng chưa kịp mừng thì chúng ta đã để thủng lưới bàn thứ hai sau một tình huống mắc sai lầm trong phòng ngự chống đá phạt:

2ndgoal

Chúng ta triển khai người – kèm – người…

2ndgoal_2

…và để sổng mất cầu thủ Myanmar (gạch đỏ), để cho chính anh này đánh đầu san hòa tỉ số.

 Và sự dàn trải của chúng ta lại tiếp diễn:

u19vn_atk_14

Khoảng cách xa nhau giữa tuyến tiền vệ và hàng công.

u19vn_atk_15

Công Phượng (vàng) lùi xuống, tạo góc chuyền cho đồng đội – Xuân Trường (gạch đỏ) di chuyển tương ứng bằng cách lùi lại.

u19vn_atk_16

Tuy nhiên, khi bị áp sát, Xuân Trường (đỏ) lại không có nhiều lựa chọn, và phải tự mình xoay người đi bóng lên…

u19vn_atk_17

Trong khi hàng tấn công (nối vàng) thì cách rất xa…

 Các tình huống khác:

u19vn_atk_24

Xuân Trường nằm ngoài khung hình.

u19vn_atk_27

u19vn_atk_28

u19vn_atk_29

Tấm hình chụp trên cho thấy: với hàng tấn công dàn ngang trong khi không có cầu thủ nào hỗ trợ (ở vùng khoanh) phương án duy nhất là tạt vào trong.

u19vn_atk_30Thêm một tình huống “dàn trải” nữa

Dù vậy, điểm sáng vẫn là Công Phượng với khả năng di chuyển không bóng tốt:

u19vn_atk_18

Công Phượng tạo tam giác phối hợp ở dưới…

u19vn_atk_19

…và ở tuyến trên.

u19vn_atk_20

Công Phượng (gạch đỏ) phối hợp với Tuấn Anh (gạch vàng) trong lần hiếm hoi cầu thủ số 8 băng lên tham gia tấn công. U19 Việt Nam tấn công mềm mại hơn hẳn.

 Thực tế, đâu phải các cầu thủ của chúng ta không biết di chuyển?

u19vn_atk_23

Tình huống dẫn tới bàn gỡ hòa 3-3 của U19 Việt Nam. Trong pha phản công này, có tới ba phương án cho một người chuyền bóng.

u19vn_atk_31

 Tuy nhiên, bàn thua thứ tư đã tới, và đó hoàn toàn là lỗi của U19 Việt Nam:

u19vn_5

Khoảng trống quá lớn lộ ra do đội hình dàn trải, không có gắn kết.

u19vn_4

Không ai phòng ngự khu vực trước hàng hậu vệ hết – hệ quả tất yếu phải chịu là một cú sút đẹp và một bàn thua.

Nếu bạn tấn công không tốt, bạn phòng ngự cũng sẽ không tốt
– Pep Guardiola

3. Bàn luận

Có một điều rõ ràng là U19 Việt Nam không phải do David Moyes đào tạo, cũng không được luyện đá kiểu “phân lô”. Thế thì tại sao chúng ta lại chơi như vậy?

Câu trả lời là chúng ta không làm chủ được trận đấu cũng như không có các phương án chiến thuật phù hợp trong từng tình huống. Bắt đầu là việc không biết cách di chuyển phù hợp khi triển khai bóng ngắn từ cầu môn – vì vậy khi phải đối mặt với một đội bóng pressing như Myanmar, các cầu thủ trẻ lập tức bị tách biệt khỏi nhau mà không biết làm gì, cuối cùng phải phất bóng dài lên. Tiếp nữa là việc ta không chuẩn bị được đội hình phù hợp cho các giai đoạn tấn công sau đó, thế nên các cầu thủ không kết nối được với nhau, tất thảy đều thụ động ở trong vị trí của mình mà không kịp phản ứng cho phù hợp với tình huống. Mất bóng và không lấy lại được là điều hoàn toàn dễ hiểu.

 Tôi muốn có tám hàng ngang, nhiều nhất có thể…vì như vậy sự chiếm lĩnh không gian sẽ tốt hơn..đây là cách có khả năng chiếm lĩnh phần sân tốt nhất…1, 2, 3, 4, 5, 6, 7…và thêm một hàng ngang này nữa…khi chơi với một hệ thống như thế, anh sẽ luôn có một tam giác.
Louis van Gaal

Nếu muốn ban chuyền được với nhau, muốn “đá đẹp”, các cầu thủ trong một đội bóng phải di chuyển gần nhau để hỗ trợ cho nhau, đồng thời phải tạo ra những tam giác phối hợp, tạo ra những “hàng ngang” theo dọc sân như van Gaal đã nói. Nhưng trong trận đấu này, U19 của chúng ta không làm được điều đó. Do không nắm được quyền kiểm soát mạch trận đấu, chúng ta không phối hợp, không “ban bật” với nhau được, dẫn tới phải phất bóng dài và giữ đội hình dàn trải – như thế thì lại càng dễ mất bóng, và lại càng không nắm được thế trận.

congphuong

Myanmar có ý tưởng pressing tốt và chạy nhiều – nhưng thực tế họ chưa phải là một đội bóng pressing giỏi. Hệ thống của họ vẫn còn hở khá nhiều, trong khi những cá nhân cũng chưa có kĩ thuật tốt nhất. Khi đối mặt với những đối thủ như Myanmar, U19 Việt Nam đáng ra phải biết cách để thoát khỏi thế trận pressing của đối phương. Đó là một điều cơ bản, nhưng đáng tiếc là chúng ta lại không làm được điều đó.

Bên cạnh những mảng tối đó, chúng ta không phải không có những điểm sáng. Công Phượng là cầu thủ xuất sắc nhất đội, không phải vì anh có thể đi bóng “ảo” hay ghi nhiều bàn, mà vì anh biết di chuyển không bóng để hỗ trợ đồng đội – như hình ở trên cho thấy. Chúng ta cũng có Tuấn Tài – một tiền đạo có khả năng xuyên phá, chơi năng động mà hiện tại Việt Nam đang thiếu. Bên cạnh đó, cũng có thể thấy khi những tiền vệ như Tuấn Anh chủ động di chuyển lên phía trước (thay vì bị động đứng yên chỉ một chỗ ở giữa sân), U19 Việt Nam phối hợp tốt hơn hẳn.

4. Kết luận

U19 Việt Nam còn rất nhiều điều phải làm. Đây là một lứa triển vọng, tài năng, nhưng không thể mãi chơi một cách hồn nhiên rồi gọi đó là “bóng đá đẹp” được, vì đó không phải là bóng đá đẹp. Để vươn khỏi Đông Nam Á lên tầm châu lục hay thế giới, cần phải luyện tập cho toàn đội cũng như mỗi cá nhân thật sự bài bản, đồng thời nên cho các cầu thủ trẻ kinh nghiệm thi đấu.

Dù sao thì tương lai trước mặt vẫn còn dài, và đây mới chỉ là khởi đầu trong sự nghiệp của các cầu thủ trẻ. Nhưng những vấn đề về kĩ chiến thuật cần được giải quyết ngay lập tức.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
72 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^