Đom đóm bên sông

bởi Tommy Thai Vu ·

Từ chuyện của một bộ phim

Cách đây nửa năm, hãng truyện tranh giải trí lớn nhất thế giới Marvel đã cho phát hành một bộ phim có tựa đề Captain America – The Winter Soldier và đi cùng với đó là một chiến dịch quảng cáo – marketing rầm rộ.

captain_america_the_winter_soldier_movie-wide

Sức hút của bộ phim lan tràn sang hết những ngôi sao hạng A của Hollywood đến những “ngôi sao” giải trí của showbiz Việt. Nó trở thành một làn sóng bùng nổ những phòng vé, để rồi những người trẻ vốn không biết gì về Marvel Cinematic hay nhân vật Captain America kéo nhau đến xem, rồi ra về với cả những lời khen và những lời chê bai thiếu hiểu biết. Về mặt giá trị và nhận thức kinh doanh, đó là một cú hích cực kỳ thành công của Marvel, nhưng về mặt giá trị để lại trong lòng người thưởng thức điện ảnh và cả nội dung của chuỗi sự kiện lớn trong đa vũ trụ Marvel, nó đi ngược lại kỳ vọng của nhà sản xuất và tất nhiên là để lại sự bực tức cho những người thực sự yêu mến và hiểu rõ nhân vật “Captain America”.

Một vài tháng sau khi bộ phim đã giảm độ nóng, những người từng tuyên bố “yêu nhân vật này từ những ngày đầu tiên” (Captain được sáng tạo trước Chiến tranh Việt Nam, từng là một nhân vật được sáng tạo để cổ vũ quân đội Hoa Kỳ tham chiến ở thế chiến thứ hai và sau đó là cuộc chiến phi nghĩa tại Việt Nam) đã quên mất luôn mình từng được xem cái gì và cũng không hiểu nhân vật này khác Super Man ở điểm nào. Vậy đấy, những thứ phong trào đến rồi đi rất nhanh, và những giá trị mang tính chất mì ăn liền như thế không bền lâu quá thời gian sử dụng của một que đóm.

Đến tương lai của một đội bóng

Không cần phải nói quá nhiều về kết quả của trận chung kết giải vô địch U19 Đông Nam Á giữa Việt Nam và Nhật Bản ngày hôm qua nữa. Khi một đội bóng trẻ của khu vực được xem là vùng trũng của bóng đá thế giới đối đầu với đại diện của một trong những nền bóng đá hùng mạnh nhất năm châu, khoảng cách đó đã là quá rõ ràng để nhìn thấy.

Đẳng cấp của hai bên cũng đã có thể thấy được quá rõ ràng, khi ý thức chiến thuật, bọc lót, đeo bám và triển khai thế trận của các cầu thủ Nhật Bản được thực hiện một cách thành công tối đa. Chúng ta có thể thấy trong đội hình đội Nhật hôm qua có rất nhiều cầu thủ có nhãn quan xuất sắc và kỹ thuật cá nhân thượng thừa, nhưng trong từng động tác cắt bóng, chuyền bóng và di chuyển, họ hạn chế phô diễn để phục vụ lối chơi chung. Thế trận của đội Nhật được thể hiện xuất sắc bằng hình tượng của một cái lưới mắt muỗi, nhìn thì có vẻ dễ lọt qua, nhưng bản chất bên trong là không thể xuyên thủng (ít nhất là đối với những đội bóng có đẳng cấp thấp hơn).

Sự ca tụng với đội tuyển U19 lúc này là không cần thiết nữa, khi mà chúng ta cần phải nhìn thẳng vào sự thật rằng họ đã thua trong ba trận chung kết liên tiếp. Có những thất bại giúp người ta trưởng thành lên, nhưng có những trận thua không bao giờ đứng lên được nữa. Đa phần những kẻ thất bại không bao giờ được ghi lại trong lịch sử, và đó là bản ngã cay nghiệt của môn thể thao đối kháng này: Nó bạc lắm!

Ảnh: VSI

Ảnh: VSI

Tới đây, có lẽ người ta sẽ tự hỏi rằng loạt dẫn đầu bài mang ý nghĩa gì. Và tất nhiên, khi đã có hỏi thì sẽ có đáp. Chúng ta vẫn chưa thấy được sự kết nối chặt chẽ giữa hai hiện tượng đó với nhau sao?

Bộ phim kia đã được sự cộng hưởng điên rồ của truyền thông để kéo theo những người quan tâm phong trào và làm cho những người thực sự yêu mến nó cảm thấy khó chịu. Những người hiểu rõ đội tuyển U19 biết rằng một thất bại nữa chắc chắn không đánh bại được những đứa con tinh tú của đất Việt. Nhưng sự tung hô và rồi sau đó quên bẵng là vì sao họ thua chính là điều sẽ giết chết đội bóng.

Captain chắc chắn sẽ đứng vững ở đó vì sau lưng nhân vật mang tính biểu tượng này chính là cả một sự đầu tư bài bản để hướng lý tưởng sống cho thanh niên Mỹ. Nhưng sự quan tâm quá mức của những người trước giờ ghét bỏ nền bóng đá Việt gây cho người ta cảm giác khó chịu và gây ra cả những nguy cơ cho đội bóng trẻ U19. Ngày hôm nay các bạn có thể nói rằng họ đã chơi tốt và thua, nhưng nếu sau đây họ tiếp tục thảm bại ở giải châu Á và tiếp theo nữa không thể hiện được mình trong một năm sau, liệu ở đây còn những ai quan tâm đến đội bóng?

Khi một sự thật được khẳng định nhưng nhiều lần cho kết quả sai, người ta sẽ chuyển dần từ nghi ngờ sang lung lay và sụp đổ. Những người “yêu bóng đá Việt” xuất hiện nhan nhản bây giờ chính là những người đã phỉ nhổ vào cả một nền bóng đá lúc trước, chỉ vì có sự xuất hiện của những tiêu cực cần sẻ chia.

Có bao nhiêu bạn ở đây biết rằng ngày mai đội U23 Việt Nam sẽ ra sân đối đầu với Iran tại Asiad?

Và trong cùng một nền bóng đá sâu mọt thượng tầng, tại sao lại có sự phân biệt khi đội U23 có những người chưa từng biết đến vinh dự khoác áo đội tuyển quốc gia?

Đó là câu chuyện không bao giờ có lời hồi đáp. Bản thân con người có những bản ngã khác nhau để cùng một lúc có những hành động mâu thuẫn lẫn nhau. Và sự quan tâm sai cách của những người hâm mộ hiện nay sẽ chỉ khiến cho những chàng trai trẻ trở thành những con đom đóm lập lòe bên sông: Trông thì đẹp đấy, nhưng đứng dưới thử thách thực sự của ánh mặt trời lúc đó mới biết mình ở đâu.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^