Tản mạn U19 Việt Nam

bởi Dũng Phan ·

Nhà báo Thiên Chương của báo Vnexpress trong một lần gặp mặt, có nói với tôi thế này:

Ở Việt Nam, không có nhiều người hâm mộ bóng đá. Chỉ có nhiều người xem bóng đá.

Anh nói câu ấy trong một thời điểm khá mâu thuẫn, khi chứng kiến khán đài sân Thống Nhất tràn ngập các cổ động viên đến xem U19 Việt Nam ở cúp Tứ hùng hồi đầu năm nay.

Người hâm mộ bóng đá là người mà kể cả khi đội bóng họ yêu đi xuống tận đáy cùng của bảng xếp hạng, của sự khủng hoảng, họ vẫn yêu, vẫn thương, vẫn bám theo đến cùng. Còn người xem bóng đá là người chỉ đến sân khi đội nhà làm được cái gì đó. Còn khi gây thất vọng. họ quay lưng.

Chẳng hạn ta có thể thấy được điều đó ở những cổ động viên của Fiorentina bên nước Ý, khi La Viola phá sản, mất tên, và xuống hạng. Giữa Artemio Franchi hoang lạnh, tại Serie C2 vẫn có những cổ động viên Fiorentina đến sân và cổ vũ cho đội bóng.

Ở phía đối lập của cái gọi là “người xem bóng đá”, ta gặp chính các cổ động viên Việt Nam dành cho các lứa của đội tuyển quốc gia. Một bức ảnh vẫn còn lan truyền trên mạng, trên sân Zeyar Thiri tại Sea Games 27 trên đất Myanmar, trận cuối cùng ở vòng bảng U23 Việt Nam gặp U23 Malaysia. Một băng rôn được các cổ động viên giăng cao: “Chuyển xem chị em và chờ mấy thằng em U19”.

anh kem

Ảnh: Quang Liêm – Người Lao Động Online

Rất mỉa mai, cay đắng, và cũng nhiều dỗi hờn.

U23 của cựu huấn luyện viên Hoàng Văn Phúc đã không làm được gì ngoài một lối chơi vô hồn và sự cạn kiệt về niềm tin. Giải vô địch quốc gia với những trò lố của cầu thủ, tiền bạc, bạo lực, bán độ đã xô ngã bức tường thành vững chắc nhất trong lòng của những con người yêu bóng đá Việt.

Và rồi họ từ người hâm mộ đã trở thành người xem bóng đá.

Xa rồi những năm tháng bó gối ngồi khóc nhìn Huỳnh Đức, Hồng Sơn, Công Minh… đổ gục ở sân Hàng Đẫy. Chỉ còn lại những dòng người vô hồn bước đi trong mông lung của sa mạc khô cằn một biểu tượng bóng đá Việt. Và cả những con người luôn thích chỉ trích, mà không hề xem lấy một trận của đội bóng.

Một năm trước, trong đám tang của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Căn nhà số 30 Hoàng Diệu chứng kiến hàng ngàn lượt người vào viếng đại tướng. Trước hình ảnh đặc biệt ấy, nhà sử học Dương Trung Quốc đã nói một câu rất hay:

Dân không thờ sai ai bao giờ.

Điều tương tự cũng diễn ra ở các cổ động viên bóng đá Việt. Nếu những con người khoác áo đội tuyển quốc gia chiến đấu cho màu áo ấy, nếu VFF biết làm nhiều hơn biết nói, thì bức tường thành đó có bị xô ngã đi không? Để giờ còn lại quanh đây chỉ là những người xem bóng đá.

vietnam

Ảnh: Nguyễn Quang Minh – VTC News

U19 Việt Nam xuất hiện hệt như ánh sáng cuối đường hầm, thổi vào đó dòng nước tươi mát của sa mạc niềm tin. Nếu V-League như quỷ dữ, thì các cầu thủ U19 chẳng khác gì thiên thần. Nếu V-League chuyện cấp cứu, gãy chân diễn ra như cơm bữa thì các cầu thủ U-19 chỉ nhận đúng một thẻ vàng trong một giải đấu. Nếu các đội tuyển khác dùng doping tiền thưởng thì ở U19, Bầu Đức cấm nhận tiền từ VFF.

U19 Việt Nam với sự khác biệt về đạo đức, về tấm bằng văn hóa, về lối chơi kỹ thuật, mà giàu tính hiện đại Châu Âu đã khiến tất cả người xem bóng đá nước nhà chuyển sang cổ vũ cho U19 Việt Nam.

Một tình yêu được hình thành trong nỗi cô đơn của niềm tin.

Vấn đề là, tình yêu ấy có tồn tại được lâu hay không? Hay câu nói “Ở Việt Nam, không có nhiều người hâm mộ bóng đá. Chỉ có nhiều người xem bóng đá” lại quay trở lại?

Điều này cần từ cả hai phía.

Phía đầu tiên là lứa của những Tuấn Anh, Xuân Trường, Công Phượng, Văn Long… Nếu các em vẫn giữ được mình trong dòng chảy biến động này. Giữ cho cái đẹp, cái đạo đức tồn tại cùng thành tích sân cỏ, thì các em sẽ không bao giờ mất đi tình yêu từ người hâm mộ. Vậy nhưng điều này là rất khó. Bởi vấn đề không chỉ là con người của các em. Mà còn nằm ở sự quản lý cấp cao từ VFF. VFF cần thay đổi họ theo cái nét đẹp mà U19 đang làm. Không phải là những căn bệnh thành tích, những sự đấu đá nội bộ, những trò hề và lời hứa hão như bao năm qua. Nền tảng tốt phải được tạo ra từ gốc cho đến ngọn.

Ai dám chắc giữa vũng bùn ấy. Hoa sen vẫn thơm?

Phía thứ hai chính là chúng ta, những người xem bóng đá. Tôi có hai câu chuyện sau:

Suốt mấy ngày qua, dân mạng và các báo chính thống rôm rả bàn chuyện “Công Phượng không đủ điều kiện đá ở Arsenal” với vẻ tiếc nuối. Đây là một sự “chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng” cực kỳ hoang dại. Wenger đã làm gì đâu? Mà các vị phải lo? Và Wenger cũng đã làm từ hai năm trước rồi, ông chọn Tuấn Anh. Nhưng Tuấn Anh chấn thương. Chúng ta không cần những sự ngợi ca lố bịch đó, mà cần các bài phân tích về điểm yếu của đội bóng để khắc phục.

u191

Ảnh: Giang Huy – VnExpress

Cùng với cái dở dang của chàng trai Tuấn Anh chỉ đang chỉ đá với 75% khả năng của bản thân, để ta hiểu rằng cái đẹp của U19 Việt Nam hiện nay là nền tảng để bóng đá Việt biết xây dựng lại. Chứ không phải là một điều gì đó ghê gớm khác. Hãy nghĩ điều ấy trước, đừng nghĩ đến điều gì xa hơn. Xây nhà là phải xây từ móng. Bởi khi có nền tảng tốt, thì giấc mộng lớn hơn mới dễ hình thành.

Câu chuyện thứ hai là hình ảnh ném chai lọ và chiếu tia laze vào các cầu thủ Nhật Bản. Chúng ta thua tỉ số, nhưng chúng ta đá ngang ngửa với họ, và phải tự hào vì điều đó. Nhưng nếu chúng ta thua về văn hóa, thì chúng ta đã thua trong sự hổ thẹn.

Các bạn đã nói gì về U19 Indonesia, về U20 Thái Lan khi họ dùng võ “Pencak Silat” và “Muay Thái” lên đôi chân của những Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường? Chúng ta đau. Nhưng chúng ta đau trong sự tự hào của kẻ bề trên. Và rằng, chỉ có bạo lực mới ngăn cản chiến thắng của U19 Việt Nam. Hôm nay, các bạn là U19 Indonesia một năm trước, đội mà một năm sau đã bị loại từ vòng bảng sau hai trận thua trắng.

Văn hóa thấp của các cổ động viên sẽ phá hoại thành quả của U19 hôm nay.

Vào thời điểm trọng tài nổi hồi còi kết thúc trận chung kết. Các em thua trận, nhưng trên khắp các khán đài. Hàng vạn cổ động viên gầm vang tiếng “Việt Nam – Việt Nam”. Đúng rồi, là như thế đấy, người hâm mộ khác người xem bóng đá chính ở chỗ ấy.

u193

Ảnh: Giang Huy – VnExpress

Hãy mãi là như thế!

Bởi chúng ta chỉ là những con tim tội nghiệp đã đặt trọn vẹn vào các em. Cái tổn thương, cái đau đớn, cái vui, cái buồn giờ đây do các em định đoạt.

Cái định đoạt ấy có nhiều niềm vui hơn nỗi buồn hay không, một phần ở sự thay đổi về văn hóa cổ động của người xem như chúng ta !

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^