Premier League: Vì sao cứ mãi vung tiền?

bởi Tường Minh ·

Bài viết gốc (tiếng Anh): “Bad scouting and lack of planning – why Premier League clubs overpay in the transfer market” (Goal.com).

angel-di-maria

Trong khi các CLB khắp Châu Âu đều quản lý tốt và thu lợi từ việc kinh doanh phát triển của mình, thì ở Anh các đội bóng thường phải chi quá nhiều tiền so với mặt bằng chung về giá trị cầu thủ.

Sir Alex Ferguson từng chua chát khi nói rằng trên thị trường chuyển nhượng vốn không có giá trị đích thực. Nếu so sánh tổng số tiền 750 triệu euro mà các CLB ở Premier League đã chi tiêu với 500 triệu ở Tây Ban Nha và 250 triệu ở cả Đức lẫn Italia thì phát biểu trên phần nào đã đúng.

Hai bản hợp đồng Eliaquim Mangala và Shane Long dù tiêu tốn ngân sách của những đội bóng thuộc đẳng cấp khác nhau ở giải đấu cao nhất nước Anh, thì cũng chỉ ra rằng ở Premier League luôn có một cuộc đua về giá trị cầu thủ. Có một vấn đề đáng quan tâm là trong số 10 bản hợp đồng trên 25 triệu euro được các đội bóng lớn ở Châu Âu hoàn thành trong hè này, chưa một cái tên nào thuộc về Bundesliga.

Nguyên nhân

Các CLB ở Anh đang phải gánh chịu ảnh hưởng của việc bạo chi và dần dần sẽ phải chấm dứt việc phá giá cầu thủ. Chừng nào mà 20 đội bóng ở Premier League vẫn còn yếu kém trong việc săn lùng các cầu thủ ở những thị trường rộng lớn hơn, thì chừng đó họ vẫn còn bị dắt mũi và tốn thêm nhiều tiền mua cầu thủ trên TTCN.

Triết lí cho rằng một CLB muốn tìm được cái tên phù hợp thì phải vung thật nhiều tiền đang bị đặt dấu hỏi ở trên TTCN Châu Âu. Dạo một vòng quanh lục địa già, chúng ta đều nhận thấy hầu hết các đội bóng luôn tiếp cận mục tiêu của mình với một kế hoạch rõ ràng và chiến lược cụ thể.

Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là tất cả các CLB ở Premier League không biết tìm kiếm những giá trị đích thực. Tân binh Muhamed Besic của Everton với mức giá 5 triệu euro là một trong số những bản hợp đồng đáng “đồng tiền bát gạo” ở giải đấu này. Nhưng nhìn chung, không có quốc gia nào ở Châu Âu mà người ta tiêu tiền điên cuồng trên TTCN như ở đất nước này.

Besic Everton

Thực tế phũ phàng

Trước World Cup, Zenit St Petersburg bất ngờ cuỗm trung vệ Ezequiel Garay từ Benfica với mức giá chỉ khoảng 6 triệu euro. Andre Villas-Boas đã nhanh chóng nhận ra điểm yếu của đội bóng và khắc phục nó ngay khi lên nắm quyền bằng bản hợp đồng này. Sự tưởng thưởng xứng đáng cho chiến lược gia người Bồ Đào Nha chính là việc cầu thủ người Argentina chơi quá hay khi góp phần đưa Zenit lọt vào vòng bảng Champions League đồng thời nằm trong tốp đầu giải VĐQG Nga.

Hãy thử làm một phép so sánh với bản hợp đồng mang tên Mangala mới đây của Manchester City. Ai cũng biết ĐKVĐ Premier League để mắt đến trung vệ người Pháp từ mùa đông năm ngoái và phải sang mùa hè năm nay mới chốt được thương vụ này với giá 40 triệu euro. Tuy nhiên, con số này chỉ là một phần trong tổng giá trị bản hợp đồng với Porto lên tới 53 triệu euro.

Đội bóng Bồ Đào Nha nhanh chóng tìm ra cái tên thay thế cho Mangala là trung vệ Bruno Martins Indi, người đến từ Feyenoord với giá chỉ 7,5 triệu euro. Một đồng đội khác ở tuyển Hà Lan của anh là Stefan de Vrij cũng cập bến Lazio với mức giá tương tự.

Nhìn sang Bundesliga, Fabian Johnson chuyển từ Hoffenheim sang Mochengladbach theo dạng CNTD. Màn trình diễn ấn tượng của cầu thủ này trong màu áo đội tuyển Mỹ ở World Cup vừa qua khiến giới chuyên môn phải ngả mũ thán phục khả năng mua bán của Mochengladbach. Lại so sánh với nước Anh, Liverpool chi ra tới 20 triệu euro chỉ để đem về bằng được cái tên mới nổi Alberto Moreno từ Sevilla.

Ander Herrera được coi là có đôi chút kinh nghiệm chinh chiến tại Europa League, tuy nhiên để nói rằng anh là một trong những tiền vệ hay nhất Châu Âu thì chưa. Athletic Bilbao đã có một thương vụ quá hời khi bán được cầu thủ này cho Manchester United, đội bóng thậm chí còn theo đuổi Ander Herrera trong suốt hai năm trời. Đương nhiên mức giá 36 triệu euro cho tiền vệ này nói ra nghe thật “đắng lòng” nếu so với con số 30 triệu euro Real Madrid chi ra để có được nhà vô địch World Cup và Champions League là Toni Kroos.

Toni-Kroos

Một trường hợp khác là người đồng đội cũ của Kroos, tiền đạo Mario Mandzukic, người đã chuyển sang Atletico Madrid với giá 25 triệu euro. Trong khi đó, Southampton phải chi ra tới 60% con số đó chỉ để mua về… Shane Long.

Kể từ mùa giải 2012-2013, tiền đạo này mới chỉ ghi được 15 bàn thắng tại Premier League. Cũng trong khoảng thời gian đó, Joselu của Hoffenheim đã ghi 14 bàn thắng tại Bundesliga. Vậy bạn thử đoán xem cầu thủ này mới sang Hannover với mức giá bao nhiêu? Chỉ khoảng 5 triệu euro. Nghe cũng hài hước như việc Liverpool mua Adam Lallana với giá 30 triệu euro trong khi một cầu thủ có kinh nghiệm ở ĐTQG và Champions League như Mathieu Valbuena sang Dynamo Moscow chỉ 7,5 triệu euro.

Các đội bóng ở Premier League có rất nhiều tiền và bên nào làm ăn với họ cũng nắm rõ điều này. Cuối mùa giải, nếu dẫn đầu thì một đội bóng sẽ có khoảng 125 triệu euro trong khi nếu về cuối thì cũng đã bỏ túi 81 triệu euro. Vì vậy nên khi gặp các đội bóng lắm tiền nhiều của này, bên bán chẳng còn cách nào khác ngoài việc đành phải hét giá cầu thủ cho thật cao.

Có một chi tiết thú vị là HLV Steve Bruce của Hull City mới đây đã tiết lộ ông rất thích mua sắm trong nước. Lí do thì đơn giản đến tội nghiệp là bởi mạng lưới tuyển trạch của đội bóng hầu như chẳng biết gì về các thị trường khác ở Châu Âu. Câu chuyện tương tự cũng tiếp diễn ở giải hạng dưới khi các đội bóng hầu như chỉ mua sắm quanh quẩn ở nước Anh.

Rồi sẽ đến lúc chúng tôi vươn ra thị trường ngoài nước để mua sắm và tôi hy vọng điều đó sẽ đến trong khoảng một năm nữa. Để tiếp cận những thị trường đó, điểm mấu chốt là CLB phải có đội ngũ tuyển trạch làm việc ở Đức, Italia, Tây Ban Nha và Pháp. Cái này thì chúng tôi chưa làm được.

– Steve Bruce trả lời trên tờ Daily Mail

Thực tế cho thấy rõ ràng Steve Bruce và rất nhiều HLV khác đang giới hạn sự mua sắm của họ ở mãi trên một thị trường. Chỉ tính riêng bộ đôi cầu thủ tầm trung Robert Snodgrass và Jake Livermore đã tốn tới 21 triệu euro. Nếu cộng giá của hai cái tên này với Shane Long thì bạn sẽ có thừa số tiền mua Toni Kroos và Ezequiel Garay.

Một chiến lược mua sắm bài bản và khôn ngoan cũng là điều xa xỉ với các CLB ở Premier League. Lấy ví dụ về Manchester United, họ chi ra tới 38 triệu euro để mua Luke Shaw về đá hậu vệ trái. Khoảng sáu tuần sau, đội bóng này tiếp tục dùng 20 triệu euro để đem về một hậu vệ trái khác là Marcos Rojo. Tổng cộng 58 triệu bảng cho cùng một vị trí trong khi đội hình Quỷ đỏ còn nhiều điểm yếu ở các tuyến khác.

marcos rojo

Hiểu rõ điều này, các CLB khác tha hồ bắt chẹt và ép giá khi làm ăn với những đội ở Premier League. Real Madrid thu về số tiền khổng lồ từ việc bán Di Maria cho Manchester United. Trước đó, thương vụ này còn khá dùng dằng khi có thêm PSG nhưng ai cũng hiểu sớm muộn gì đội bóng nước Anh cũng phải bạo chi để có được ngôi sao người Argentina.

Tương lai mờ mịt

Khác với đa phần các HLV ở Premier League, ông Arsene Wenger của Arsenal mới chỉ chi tiêu mạnh tay trong khoảng một năm trở lại đây. Điều này có được khi một HLV gắn bó lâu dài với các cầu thủ của mình nhưng vẫn biết để mắt đến các mục tiêu khác.

Khi một nhà cầm quân mới xuất hiện đồng nghĩa với việc đội bóng đó chuẩn bị mua sắm ồ ạt bất chấp việc trên TTCN lúc đó có cầu thủ họ cần hay không. Để bù đắp cho những kỳ chuyển nhượng thất bại trước đó, người ta dùng tiền để sửa sai cho tiền. Hiếm có đội bóng nào kiên nhẫn được như Bayern Munich khi chờ lâu như vậy để đón được hai cái tên Sebastian Rode và Robert Lewandowski theo dạng CNTD.

Đó chính là bằng chứng cho những chiến lược mua sắm đầy kiên nhẫn và tính toán; hai đặc tính vốn quá hiếm hoi trong khung cảnh bát nháo tại Premier League. Chi quá nhiều tiền cho việc mua cầu thủ chưa bao giờ là một điều đúng đắn. Đôi khi nó chỉ cho thấy rõ sự tuyệt vọng và thiếu toan tính nhưng điều này vẫn chưa tệ bằng việc chỉ mua về được những cái tên trung bình.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tường Minh
27 bài viết
“4231, Báo Thể Thao & Văn Hóa và Kênh 14/ [email protected]
4231 trên Facebook
Nhận tin qua email
Phát bóng lên ^