Cứu Calcio: Không cần điều kỳ diệu

bởi Trần Thuận ·

Bài viết có sử dụng tư liệu từ trang web SerieAddicted

Đội bóng này che đậy những khiếm khuyết của bóng đá Italia.

Cesare Prandelli đã từ chức và nói như thế sau trận đấu cuối cùng (thua Uruguay 0-1) của đội tuyển Italia trên đất Brazil hồi tháng 6.

Xét cả quá trình từ sau lần cuối cùng lên ngôi thế giới 8 năm về trước, người Italia đã thất bại 3/4 giải đấu tiếp sau đó nhưng chỉ một Euro 2012 thăng hoa đã làm lu mờ tất cả. Như một trận thắng được giải quyết bằng tình huống trong khi thế trận hoàn toàn lép vế. Về đường dài, họ vẫn là những người thất bại.

Quagliarella

Ngoài những lý do về tình hình kinh tế khi giải thích vì sao chất lượng đội tuyển quốc gia và Serie A giảm sút, nhiều người đã đổ lỗi rằng bản thân giải đấu đang có quá nhiều cầu thủ ngoại. Việc giảm số lượng cầu thủ nước ngoài và tăng đất diễn cho cầu thủ Ý gần như trở thành một khẩu hiệu, thậm chí được coi như công thức kỳ diệu để trẻ hóa bóng đá Italia. Có chắc đó là lí do không?

Thực tế, Serie A 2013-2014 có tỉ lệ các cầu thủ nước ngoài là 44.8%, ít hơn Bundesliga (46%) và Jupiler League, giải VĐQG Bỉ (48,3%). Người Đức và người Bỉ là những ai ở kỳ World Cup vừa rồi?

Calcio Serie A đang được coi là giải đấu hạng 5 tại châu Âu. Họ vừa có một chủ tịch mới (Carlo Tavecchio), một HLV trưởng ĐTQG mới (Antonio Conte) và đang nhắc nhiều về cải cách, về thay đổi.

Sau thất bại tại World Cup 2010, Liên đoàn bóng đá Italia (FIGC) siết chặt các quy tắc về cầu thủ ngoài EU: Các CLB Serie A không được có quá 3 cầu thủ ngoài EU trong đội hình. Nhưng nếu chạm đến con số đó, họ có thể chọn mua thêm những câu thủ ngoài EU khác đang thi đấu cho các CLB tại Serie A, không có con số giới hạn cho yếu tố này và đó chính là then chốt của vấn đề.

Đây không phải lần đầu tiên FIGC đưa ra một quyết định quan trọng một cách nhất thời. Năm 1966, khi Italia bị loại từ vòng bảng World Cup lần thứ hai liên tiếp, họ cấm cửa tất cả các cầu thủ ngoài quốc tịch Ý. Nhưng tại mùa giải 1965-1966, số lượng cầu thủ nước ngoài chỉ là 8.8%. Kết quả: giải vô địch quốc gia Italia khủng hoảng suốt 14 năm và chỉ kết thúc vào năm 1980 khi quyết định mở cửa trở lại được ban hành. Hai năm sau, Azzrurri có chức vô đich thế giới lần thứ ba trên đất Tây Ban Nha.

Sau 4 năm, quyết định đó cuối cùng lại khiến giải đấu đi xuống. Khi những ngoại binh ở bên ngoài có chuyên môn cao hơn không được chiêu mộ phần vì tài chính lại còn bị giới hạn số người, còn những gương mặt ngoại binh cũ kỹ được luân chuyển khắp nơi trong lãnh thổ Italia, chuyển từ đội này sang đội khác, chất lượng chuyên môn ngày càng xuống và tuổi tác ngày càng lên.

Nước Ý không phải không có tài năng trẻ. Không đất nước nào dành nhiều chức vô địch U21 châu Âu nhiều như Italia (5 lần), lần cuối cùng vào năm 2004, trong khi chỉ mới năm ngoái họ đoạt ngôi vị Á quân. Nhiều CLB Italia có những hệ thống đào tạo cầu thủ trẻ hàng đầu như  Roma, Lazio, Inter, Atalanta, Empoli hay Sampdoria nhưng điều quan trọng nhất: các CLB Italia không muốn dành đất cho họ.

Sacchi

Arrigo Sacchi: “Bốn năm tôi nỗ lực làm việc, nhưng nước Ý chúng ta không đầu tư vào cầu thủ trẻ”

Theo một nghiên cứu mới đây của CIES về những giải đấu có số lượng cầu thủ tự đào tạo được CLB sử dụng nhiều nhất, Italia đứng cuối cùng trong 31 giải, số thống kê là 8,4%. Liên đoàn có quyền thay đổi, nhưng nếu các CLB không hợp tác, tất cả là vô dụng.

Các HLV ở Italia có xu hướng chấp nhận rủi ro rất thấp, vì vậy họ không muốn dựa vào các cầu thủ trẻ. Nhưng nếu bạn không cho các cầu trẻ thi đấu, bạn không cho phép họ phạm sai lầm, họ sẽ không bao giờ phát triển được.

Chỉ cần nhìn vào những gì đã xảy ra với Marco Verratti. Anh ta có một mùa giải tuyệt vời tại Serie B với Pescara, nhưng những câu lạc bộ hàng đầu Italia không chiêu mộ Verratti vì họ nghĩ rằng anh quá tốn kém. Bây giờ anh ấy đang chơi tại PSG và là một trong những tiền vệ tốt nhất tại Ligue1. Còn những gì đã xảy ra với Ciro Immobile, vua phá lưới của chúng ta mùa giải trước? Juventus và Torino bán anh cho Dortmund với giá 18,5 triệu Euro.

 Vấn đề ở đây, khi các cầu thủ thuộc ‘primavera’ đã quá tuổi để chơi tại các giải trẻ, đội B sẽ là một giải pháp hiệu quả, tránh trường hợp họ đánh mất chính mình khi được cho mượn trước khi bị bán. Không cần những công thức kỳ diệu, đôi khi bắt chước những gì người khác đã làm tốt hơn so với bạn là đủ.

 – Xavier Jacobelli (Tổng biên tập Calciomercato.com)

***

Trên thực tế, những vấn đề bắt nguồn từ chính bản thân người Ý. Có hai đức tính mà các HLV và các nhà quản lý bóng đá Ý thiếu đáng kể: sự can đảm và khái niệm bóng đá như một hệ thống.

Untitled

So sánh hệ thống đào tạo trẻ giữa ba nền bóng đá

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^