Hôm nay trời rất đẹp, nhưng Nani không thể thấy

bởi Du Đãng ·

Một pha dứt điểm hỏng, bóng xoáy nhưng không tìm đến khung thành… Khán giả ồ lên thất vọng, ánh mắt anh khắc khổ đầy lạc lõng, uất nghẹn và chán nản…

Này anh, tháo quả tạ đeo ở chân anh ra, anh thậm chí có thể bay lên đấy.

Khoảnh khắc đấy tôi chỉ muốn mình có mặt ở đó và nói với anh như vậy.

Anh, cầu thủ sở hữu phẩm chất kỹ thuật siêu hạng, nền tảng thể lực tốt, tốc độ tuyệt vời, first – touch đạt chuẩn, dắt bóng hay dừng bóng tốc độ cao đạt chuẩn lại thêm kỹ năng qua người hay dứt điểm đều vô cùng đa dạng. Anh, siêu sao tương lai của bảy năm về trước và là nỗi thất vọng tràn trề của những ngày tháng sau đó, của cả hiện tại.

Những gì Ronaldo có thể làm, anh cũng có thể làm được. Những nơi mà Ronaldo xứng đáng thuộc về, anh cũng xứng đáng như vậy. Khác một chút, Ronaldo ở bên phải còn anh ở bên trái. Có thể đổi bên nếu muốn. Anh là Nani.

nani2

Mọi chuyện đã được lên kế hoạch như thế, đã được lập trình để xảy ra như thế, nhìn anh chơi bóng, không ai mảy may nghi ngờ về điều đó, họ chỉ việc đợi và chứng kiến thôi. Nhưng, họ đã không làm vậy, họ muốn chứng kiến, không muốn đợi. Dĩ nhiên họ có quyền đó. Họ có mọi quyền, nếu không có, họ tự cho phép mình, một kết quả.

Người nào đó, có thể là tất cả mọi người, tiến lại gần anh và nói:

Cậu xem này, Ronaldo đã làm được những điều như thế này, cậu phải làm được điều đó.

Họ thậm chí còn không vỗ vai rồi ôm anh lấy một cái, khác với cách họ nói và làm với Ronaldo:

Ra sân và trình diễn đi, cứ thoải mái nhé.

Và rồi anh ra sân, anh mặc áo số 17 đề tên Nani, nước da đen, đầu tóc cắt gọn. Bên hành lang cánh phải có Ronaldo, mang áo số 7, da trắng, tóc tai điệu đà. Khác biệt lớn, nhưng không ai chịu hiểu họ khác nhau, họ quan tâm xem bên này Ronaldo làm được gì, bên kia có làm được như Ronaldo không. Họ không hề xem Nani thi đấu.

– Tôi là Nani

– Chúng tôi không cần Nalnie chúng tôi cần Ronaldo thứ hai.

– Nhưng tôi là Nani …

– Nào! Hãy làm quen với cái tên Ronaldo 2.0!

Dĩ nhiên anh không thể là Ronaldo rồi, anh không phải diễn viên lại càng không có phép biến hóa, anh chỉ là Nani. Nhưng không phải Nani có thể làm những điều tuyệt vời mà đáng lẽ anh có thể, không phải Nani của hôm qua, anh phải đeo trên hai chân những quả tạ, đó là những la ó chỉ trích dè bỉu khi anh không là Ronaldo 2.0 như người ta mong muốn.

Rồi Ronaldo ra đi, mang theo cả những đám mây u ám trên đầu Nani, trời quang đãng trở lại và mọi chuyện dường như đã kết thúc, Nani có thể ra sân trong những ngày tươi đẹp, một năm trước đó, trong trận đụng độ với Arsenal ở Champion League, Ronaldo cùng Rooney đã làm nên một tuyệt phẩm phản công chuẩn mực, thì một năm sau cũng với Asenal, nhưng lần này là Nani và Rooney, một tuyệt phẩm phản công chuẩn mực khác được tạo nên.

Đó là hai bàn thắng của United mà tôi nhớ nhất, tôi vốn yêu sự hoàn hảo mà hai bàn thằng đó thì không thể hoàn hảo hơn, tốc độ và trên cả tốc độ, chính xác và trên cả chính xác. Ở một phương diện khác, thời điểm đó, tôi cũng như bao cổ động viên Quỷ Đỏ đều cảm nhận được sức sống mới từ Nani, khoảng trống của Ronaldo để lại là rất lớn, nhưng nó không quá rộng với N17.

Mùa giải 2009 – 2010 là một mùa giải đáng quên của United, nhưng với cú đúp vào lưới Bayern Munich ở Champion League, Nani có riêng cho mình những dư vị ngọt ngào. Đôi khi với một người hâm mộ mà nói, đỉnh cao vinh quang cũng không quan trọng lắm, chỉ cần những xúc cảm ngọt ngào như vậy, bởi đến với bóng đá có gì hơn ngoài xúc cảm.

Nếu Nani có cánh, anh ấy sẽ bay. Nani có cánh không? Không! Vậy nên anh bay bằng đôi chân của mình. Đó là mua giải 2010 – 2011, hòa chung với sự ảo diệu trong cách xoay tua cầu thủ và lắp ghép đội hình của HLV Alex, N17 thăng hoa với những bàn thắng và những đường chuyền. Người ta mang cả máy bay để chở những lời khen tặng đổ xuống nhà anh.

Soccer - UEFA Champions League - Group C - Manchester United v Bursaspor - Old Trafford

Thừa thắng xông lên, thừa tên bắn đại, mùa giải 2011 – 2012 hứa hẹn lại như mơ thậm chí trong mơ có thể lên đỉnh, khi mà Nani bắt đầu bằng cách bắn hai mũi tên vào lưới Man City trong trận tranh Siêu Cúp, kế đến là màn trình diễn siêu hạng trong trận thắng Chelsea 3-1 tại EPL với cú duỗi mu tuyệt tác phút 37 làm tất cả ngỡ ngàng.

Đang phiêu thì đứt dây đàn. Chấn thương – nỗi ám ảnh của mọi cầu thủ – và Nani không ngoại lệ, nó đến với anh một ngày đẹp trời và đưa anh trở lại những ngày u ám nơi anh từng qua. Trở lại sau chấn thương đôi chân trở nên nặng trĩu, và khi anh chưa kịp lấy lại cảm giác bóng thì niềm tin nơi họ – những người có mọi quyền – dành cho anh đã tắt ngấm.

Người ta quen đòi hỏi ai đó tạo cho họ hi vọng, nhưng ngược lại người ta ít khi kiên nhẫn để đặt niềm tin vào ai đó đủ lâu. Nani gánh trên vai những phiến băng dài và đôi chân ngày trở nên nặng trĩu, anh không còn dám ngẩng đầu khi thi đấu, bởi phía trên kia những la ó đang đợi ai. Lời la ó thì chẳng ai tiếc cả.

Anh mài mình trên ghế dự bị dù nó đã nhẵn bóng. Và chỉ trở lại khi người ta bỗng thấy cần, cần một Nani ngày xưa ấy, họ gọi mỹ miều là trao cơ hội cho anh, nhưng rồi với sự kiên nhẫn hạn hẹp vốn dĩ chẳng bao giờ Nani làm được gì khác nữa ngoài sự thất vọng tràn trề.

– Hãy cho tôi thêm thời gian.

– Thời gian à? Anh phải mua nó đấy!

Giờ đây anh trở lại Sporting Lisbon, tốt cho anh, tốt cho United và tôi nghe thấy nhiều tiếng thở phào. Anh chỉ có thể trách mình đã không thể vượt qua áp lực của một cầu thủ mà thôi, còn ai kia tôi tin họ sẽ lại muốn chứng kiến mà bỏ qua khâu chờ đợi, chẳng có bài học nào được rút ra đâu.

Hãy trở về với đôi chân biết bay. Dù hôm nay trời đẹp, nhưng anh không thể thấy.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^