Dành tặng Thế hệ 1976: Một thời để nhớ

bởi Dũng Phan ·

Mỗi năm, tôi thường có một thói quen là mua tờ báo Xuân, trong cái không khí “ôn cố tri tân” đó, tôi thường tìm với hy vọng được đọc một bài báo nhắc đến tên của thế hệ 1976 huyền thoại này. Những câu chuyện “trà dư tửu hậu” với những người bạn yêu bóng đá cùng thế hệ, không thể không nhắc về “1976” với bao sự ngưỡng mộ. Họ kể cho nhau nghe để ôn kỷ niệm. Còn tôi luôn trăn trở một ngày nào phải viết ra một cái gì đó cho tất cả các chàng trai vĩ đại sinh năm 1976 này. Bởi giữa dòng chảy xô bồ và liên miên bất tuyệt của bóng đá hiện đại, thật sự tôi không muốn lãng quên.

Câu chuyện hôm nay là về một thế hệ bóng đá xuất chúng đã sinh ra vào năm Bính Thìn 1976. Mà đến tận bây giờ, nhiều fan bóng đá vẫn hoài niệm. Họ tự hỏi, cái năm 1976 ấy có gì? Mà chỉ riêng tuần cuối cùng của tháng 09/1976 ấy thôi, ở ba quốc gia khác nhau. Có ba cậu bé chào đời và sau đó cùng làm nên lịch sử.

Ba cậu bé đó tôi muốn nói đến đó là Michael Ballack (26/09), Francesco Totti (27/09) và Andrey Shevchenko (29/09). Và cũng chỉ trước đó đúng một tuần thôi, “người ngoài hành tinh” Ronaldo cũng chào đời. Ta nói gì về những con người đó: Ballack là biểu tượng tài năng và đau khổ của một nước Đức thời kỳ khủng hoảng thế hệ, không nhiều danh hiệu, nhưng đi vào trái tim. “Hoàng tử thành Rome” Totti hôm nay vẫn còn thi đấu, anh có hơn 20 năm cho Roma, cống hiến không mệt mỏi, được yêu mến trọn vẹn. Một trequartista đẹp nức nở trong lòng các tifosi. Và Sheva, Sheva của hàng triệu tifosi, nụ cười thật hiền, dáng chạy thật nhanh, ghi bàn thật lẹ và đôi mắt luôn chất chứa vẻ ngơ ngác. Sheva của ký ức không xa. Ronaldo vĩ đại với chiếc áo số 9 trên lưng và chiếc răng thỏ đáng yêu, đã ghi bàn theo cách chẳng thể nào ngăn chặn, đã vĩ đại đến tận cùng của giới hạn con người. Và đã tan vỡ dần theo những chấn thương oan nghiệt.

6530_big

Thế hệ 1976 ấy có gì? Có Fernando Morientes (05/04/1976) – nụ cười buồn của Real Madrid, anh nổi lên như là người đá cặp ăn ý nhất với Raul vĩ đại. Và sau đó lưu lạc sang Monaco, ghi bàn vào lưới Real rồi ôm lấy Raul. Có Nuno Gomes (05/07/1976), cánh chim thiên nga vụt sáng ở Euro 2000 và hoang mang những năm tháng sau đó. Và nơi tuyến đầu ấy, còn có một cặp đôi của số phận. Hai người sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm (01/07/1976), số phận như hai đường thẳng chạy song song chẳng bao giờ gặp nhau, một cặp “hắc bạch song sát” chỉ có trong giấc mơ của những người yêu bóng đá Hà Lan: Patrick Kluivert và Ruud van Nistelrooy. Một người là cầu thủ trẻ nhất ghi bàn ở trận chung kết Champions League, anh nổi sớm hơn và lụi tàn nhanh hơn. Còn người kia muộn màng nhưng được nhớ đến nhiều hơn, “Vua phá lưới” của ba giải vô địch quốc gia trên tổng số bốn giải đấu mà anh tham dự. Một nỗi nhớ của Old Trafford.

Thế hệ 1976 ấy có gì? Có một chàng trai không chỉ là biểu tượng của tài năng vĩ đại, anh còn là biểu tượng của một ý chí sống vượt qua nghịch cảnh: Nwankwo Kanu là tên của anh. Anh sinh ngày 01/08/1976. Đã vượt qua căn bệnh tim quái ác và đã chơi bóng bằng niềm kiêu hãnh Châu Phi. Tháng 8 ấy, còn có một tiền đạo nữa. Jon Dahl Tomasson sinh ngày 29/08/1976. Siêu tiền đạo người Đan Mạch, dự bị khủng hoảng của tuyến tấn công AC Milan những năm đầu thế kỷ XXI, anh là tài năng đáng xem nhất của “Những chú lính chì” từ sau thế hệ của anh em nhà Laudrup. Châu Á không chịu kém, trình diện khuôn mặt đẹp như diễn viên điện ảnh, đôi mắt như nước mùa thu, nụ cười chiến thắng của người Hàn Quốc tại World Cup 2002: Anh là Ahn Jung-Hwan (27/01/1976).

Thế hệ 1976 ấy có một người. Người đó là tình yêu, niềm kiêu hãnh và niềm đau của những Interisti. Anh là “Người Trung Quốc” Álvaro Recoba(17/03/1976) với chiếc chân trái siêu quần, làm mê đắm tất cả. Nhưng Recoba là dang dở, là biểu tượng của một giai đoạn đẹp đến đau người của Stadio Giuseppe Meazza.

Thế hệ 1976 có gì? Có mái tóc dài màu vàng tung bay trong gió của Zenden (15/08/1976), những pha leo biên dũng mãnh trong màu áo “Cơn lốc màu da cam”. Có chàng tiền vệ đa năng Igor Tudor (16/04/1976), thuộc thế hệ bất tử của bóng đá Croatia những năm 90 thế kỷ trước, một Bianconero đích thực. Juventus còn một chàng trai 1976 nữa, anh là “oriundo” nổi tiếng nhất của bóng đá hình chiếc ủng, một gã kì dị và khó hiểu, tài năng và đầy nghĩa khí: Mauro Camoranesi (04/10/1976).

Viera

Thế hệ 1976 có gì? Có những tiền vệ phòng ngự trứ danh nhất lịch sử. Là Patrick Vieira (23/06/1976), vững chãi, lì lợm và càn quét siêu hạng. Là Gilberto Silva (07/10/1976). Là Torsten Frings (22/11/1976), đồng đội xuất sắc của Ballack, xương sống của một đội tuyển Đức những năm tháng buồn. Là Emerson (04/04/1976) , người hùng thành Rome năm 2001, người đội trưởng dang dở của Brazil trước thềm World Cup 2002. Và là Marcos Senna (17/07/1976). Người bơm máu cho cả tuyến tiền vệ của Tây Ban Nha hoạt động tại Euro 2008. Chấm dứt những năm tháng mộng du đau khổ của Tây Ban Nha để bước vào giai đoạn thống trị thế giới. Và sau đó không trở lại nữa.

Thế hệ 1976 có ai? Có người Hà Lan Clarence Seedorf – sinh vào đúng ngày Quốc tế nói dối 1976. Nhưng lại sở hữu bộ óc của một giáo sư trên sân cỏ. Một “Mr Champions League” hoàn chỉnh. Có niềm tiếc nuối nước Pháp: Ludovic Giuly (10/07/1976) – người hùng của Barcelona vào năm 2006.

Seedorf

Thế hệ 1976 có gì? Có biểu tượng giấc mộng đẹp Thổ Nhĩ Kỳ Hasan Şaş (01/08/1976). Những pha lừa bóng và kiến tạo xuất sắc, xác lập nên đỉnh cao của anh cũng là thời điểm Thổ Nhĩ Kỳ và Galatasaray gây khiếp đảm khắp làng thế giới bóng đá.

Guti

Và thế hệ 1976 ấy có hai thiên tài người Tây Ban Nha, ở hai câu lạc bộ vĩ đại nhất. Một người là “thiên tài bạc mệnh”, và người kia là “thiên tài kì dị”. “Tiểu Phật” Ivan De La Pena ( 06/05/1976)  và “lãng tử thành Madrid” Guti Hernández (31/10/1976). Ivan De La Pena tài năng hiếm ai bằng mà lận đận ít ai hơn. Như lời Xavi miêu tả “Anh ta là một giống loài kì dị”. Quá đẹp, và quá mong manh. Còn Guti, một kỳ tài võ học. Một kẻ lười biếng luyện tập nhưng tài năng thì thiên bẩm. Một thiên tài, nhưng ngỗ ngược. Một lãng tử, nhưng kì dị. Một người chưa bao giờ đi đến tận cùng con đường của mình. Mãi mãi.

Thế hệ 1976 có ai? Có những hậu vệ tài năng bất hủ. Cánh phải là Juliano Belletti (20/06/1976) – cựu hậu vệ của Chelsea và đội tuyển Brazil. Cánh trái có Juan Pablo Sorín (05/05/1976) – người bạn, người đồng đội của “Số 10 cuối cùng” Riquelme, một hậu vệ công thủ toàn diện, bước chân chao nghiêng của một thế hệ tóc dài đẹp diệu dàng nhưng thất bại của Albiceleste.

Và hãy nhìn trung vệ 1976. Tim tôi nhói lên khi thấy tên anh ở đó. Là anh, Alessandro Nesta (19/03/1976), anh đứng đó, đẹp như một nhà thơ trên sân cỏ, nhà thơ của hàng phòng ngự. Anh đẹp từ khuôn mặt, mái tóc, con người cho tới phong cách đá. Có người hậu vệ nào hào hoa như anh? Có người hậu vệ nào “tắc bóng” được đẹp bằng anh? Và có người hậu vệ nào phải chịu nhiều chấn thương và bất công hơn anh?

Số phận của Thượng Đế phái xuống thế hệ 1976 này hình như thật hoàn hảo. Bên cạnh cái nét tài hoa của Nesta là “Vị thần khổng lồ” người Hy Lạp: Traianos Dellas (31/01/1976). Không chỉ giỏi phòng ngự, Dellas còn là người đã gieo đau khổ lên tim của những người hâm mộ bóng đá đẹp, khi bật cao đánh đầu ghi bàn thắng bạc hạ gục đội tuyển CH Séc ở bán kết Euro 2004. Dellas, một libero kiểu mới trong câu chuyện cổ tích mang tên Hy Lạp ở Euro 2004.

FotoChevchenko-Nesta

Và thế hệ 1976 có thủ môn nào đây? Anh là người kế tục vị trí trong khung gỗ của Victor Baia huyền thoại. Đã lập nên một kỷ lục vô tiền khoáng hậu trong lịch sử các vòng chung kết bóng đá: hai lần liên tiếp loại đội tuyển Anh ở loạt penalty ở hai giải đấu lớn, sút quả luân lưu quyết định tại Euro 2004 và đẩy được 3 trong số 4 quả penalty mà các cầu thủ Anh thực hiện tại World Cup 2006. Người thủ môn tài năng ấy là Ricardo (11/02/1976).

Thế hệ 1976 là gì? Là những “con rồng đất” đã đến duy nhất một lần, đã từng vùng vẫy trên bầu trời bóng đá thế giới, xoay chuyển càn khôn thế giới túc cầu giáo của thập niên 90 và đầu những năm 2000. Giờ đây, ở độ tuổi 38 đó, chẳng còn mấy chứng nhân lịch sử còn ở lại, và kể cho ta nghe về một thế hệ đẹp nôn nao ấy.

Thế hệ 1976. Đã đến và đã đi, đã dành tặng cho thế giới bóng đá một bầu trời ký ức, những pha bóng thiên tài, và rất rất nhiều tình yêu của những người hâm mộ bóng đá.

Thế hệ 1976. Một thế hệ đẹp nhất và tài năng nhất lịch sử bóng đá.

Thế hệ 1976. Một bài ca không quên trong thế giới túc cầu giáo.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^