Pirlo & Marchisio – Nghệ sĩ & chiến binh (Phần 2): Nhân vật phụ sẽ quyết định hồi kết?

bởi souslevent ·

Claudio Marchisio đang chơi rất hay, rất thuyết phục. Massimiliano Allegri đang rất thích điều đó, nhưng Andrea Pirlo không đời nào chịu đóng vai phụ.

Những kịch tính đã bắt đầu xuất hiện trong mùa bóng thứ 4 của Pirlo trong màu áo Juventus và nó khá giống với những gì diễn ra tại AC Milan trong mùa bóng cuối cùng của Pirlo. Khá nhiều người đang mong đợi vào một kết cục tương tự nhưng cũng không ít người không tin vào điều đó.

Andrea Pirlo trở lại tập luyện cùng đồng đội chuẩn bị cho trận đại chiến với AS Roma vào cuối tuần

Andrea Pirlo trở lại tập luyện cùng đồng đội chuẩn bị cho trận đại chiến với AS Roma vào cuối tuần

Người đầu tiên không muốn tin vào điều đó là Giuseppe Marotta.

Pirlo là một trong những biểu tượng chiến thắng của Marotta. Nhìn xem, bạn nhặt một món đồ mà đối thủ vứt đi và rồi thời gian chứng minh cho họ thấy đó là một báu vật, nó còn hơn cả một chiến thắng đối với Marotta.

Juventus đã chia nhỏ kế hoạch theo những quãng thời gian 3 năm kể từ ngày Antonio Conte xuất hiện. Trong 3 năm đầu, họ muốn có Scudetto đầu tiên và 3 năm sau là hoàn thành cột mốc 300 triệu euro lợi nhuận, tất nhiên là phải nhờ vào miếng bánh Champions League. Conte đã đẩy nhanh tiến độ trong 3 năm đầu và Andrea Pirlo đã là trung tâm của sự thành công đó. Conte ra đi, nhưng Juve muốn Pirlo tiếp tục 2 năm nữa, tất nhiên là với vai trò bớt quan trọng hơn nhưng đó là viên gạch nối cho thể hệ kế tiếp. Sự trưởng thành vượt bậc của Marchisio chỉ làm giảm gánh nặng cho Pirlo chứ không thể xoá hoàn toàn vai trò của Pirlo trong kế hoạch.

Sự cạnh tranh là một phần tất yếu ở mọi nơi. Pirlo là một nhà vô địch, không chỉ trên sân cỏ mà ở cả trong phòng thay đồ. Mùa giải còn rất dài, lẽ tất nhiên là tài năng của cậu ấy sẽ có ích. Sẽ có chỗ cho tất cả: Pirlo, Marchisio, Arturo Vidal, Roberto Pereyra và Paul Pogba.

Người thứ hai sẽ “buộc” phải không tin vào điều đó là Max Allegri.

Ở Milan, Max đã quá ngây thơ tin vào Adriano Galliani, Silvio Berlusconi và trở thành con tốt thí trong “cuộc thanh trừng” đám cựu binh của Milan. Allegri được cho là nguyên nhân chính để Pippo Inzaghi hậm hực giải nghệ, khi ấy anh “mới” 39 tuổi. Alessandro Nesta, Gennaro Gattuso, Massimo Ambrosini, Clarence Seedorf… và đặc biệt là Pirlo ra đi.

Milan đã “chơi” Allegri một vố và Allegri không muốn trở thành “kẻ ác” một lần nữa. Cho dù hàng ngày Juventus vẫn nói họ tin tưởng tuyệt đối vào HLV của mình, nhưng cũng như Milan, nếu đội bóng thất bại thì kẻ đầu tiên ra đi lại là Allegri. Động tới Pirlo là động tới Juventini, đó là một vụ “động chạm” rất nhạy cảm và nên được làm một cách rất cẩn thận.

Calcio:Allegri 'mai discusso Pirlo,fortuna ritrovarlo'

Allegri: “Thật may mắn khi được đoàn tụ với anh ta”, Life in Italy.

Về mặt chuyên môn, thì sự nổi lên của Marchisio chỉ đem lại điều tốt cho chiến thuật của đội bóng. Sự kết hợp giữa Marchisio và bộ ba Pereyra, Vidal, Pogba sẽ đem lại sự cơ động khi Pirlo xuất hiện như một nét vẽ mềm mại. Và nếu Pirlo và Marchisio cùng xuất hiện, thì đó là sự biến hoá. Nếu Pirlo bị phong toả, Marchisio có thể chơi regista và Pirlo chơi tiền vệ… cánh trái. Dù sao thì đó cũng không phải là một chiến thuật tồi.

Người thứ ba sẽ “chấp nhận” không tin vào điều đó là Marchisio.

Claudio là một trong số ít những cầu thủ có khả năng thích nghi với chiến thuật tốt nhất trong bóng đá hiện đại. Bởi tư duy của Marchisio gắn với sự tổ chức của đội bóng hơn là vị trí. Có thể bạn không tin, nhưng nếu cho Marchisio đá tiền đạo thì anh chàng cũng sẽ phạm lỗi không kém Chiellini.

Atletico Madrid - Juventus

Didier Deschamps là người đầu tiên đưa Marchisio lên đội một, với vai trò một tiền vệ trung tâm trong đội hình 4-4-2. Claudio Ranieri cho phép Marchisio di chuyển theo trục dọc, vừa đánh chặn phản công đối phương vừa tiếp đạn cho hàng tiền đạo, đặc biệt là khả năng phối hợp nhịp nhàng với Alessandro Del Piero khi đó. Nhưng với Conte, Marchisio mới bộc lộ hết khả năng. Khởi đầu với ý tưởng đá 4-2-4, Marchisio là dự bị của Vidal & Pirlo, nhưng chính sự ăn ý của bộ ba khiến Conte đổi ý, tung cả ba vào sân và từ đây ý tưởng về đội hình đã bị xoá nhoà.

Trong mùa đầu tiên, Conte dùng Marchisio để che chắn cho Pirlo và cánh trái. Sang mùa thứ hai, Conte để Marchisio di chuyển tự do và thường xuyên thâm nhập khu cấm địa cùng với Vidal, đó là lối chơi tạo nên thương hiệu của MVP. Mùa thứ 3, Marchisio lại được bố trí là điểm giữ cho đội hình cân bằng, tất nhiên là ít ghi bàn hơn.

Sự chấp nhận những thay đổi chiến thuật khá đa dạng và đa chiều cho thấy Marchisio sẽ sẵn sàng hy sinh để Allegri tìm ra một giải pháp cho tất cả hàng tiền vệ.

Sự kịch tính của vở kịch mang nhãn hiệu Juve sẽ kéo dài trong suốt mùa giải này, nhưng đó sẽ là sự kịch tính tương đối dễ chịu cho Allegri và không có tính chất loại trừ. Mùa tới mới là thời điểm Pirlo bị “tước vũ khí”.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
souslevent
28 bài viết
“Alla Juventus vincere non è importante. E' l'unica cosa che conta”
Phát bóng lên ^