Paul Scholes và Roy Keane che mắt tôi, nhưng tôi vẫn thấy Carrick

bởi Du Đãng ·

Một thằng bạn nói với tôi:

– Dù sao thì trong mắt tao Carrick vẫn là một tiền vệ xuất sắc.

Tôi nhìn nó với ánh mắt đầy mỉa mai:

– Pff, đó là trong mắt mày thôi, trong mắt tao Carrick là tiền vệ cực kì xuất sắc.

Khi bạn là tiền đạo, người ta định nghĩa bạn bằng số bàn thắng. Khi bạn là thủ môn, người ta định nghĩa bạn bằng số lần cứu thua. Nhưng khi bạn là một tiền vệ, người ta không chỉ định nghĩa bạn bằng số lần kiến tạo.

Chính vì thế trong ngôi đền dành cho những tiền vệ huyền thoại, không ai có thể trộn lẫn với ai, mỗi người một phong cách, mối người một thế mạnh. Nếu không hiểu điều này, bạn sẽ không bao giờ biết vì sao cả Xavi lẫn Zidane đều tự coi mình ở dưới Paul Scholes. Điều đó không có nghĩa là họ thua kém Paul thực sự, nó có nghĩa là Paul hơn họ về một mặt nào đấy.

soccer-barclays-premier-league-manchester-united-v-aston-villa-old-trafford-27-630x427

Giống như các bạn, trong tâm trí tôi có những ngăn riêng dành cho những phân loại riêng biệt, dĩ nhiên ở đó có ngăn dành cho nhưng tiền vệ mà tôi yêu thích. Paul Scholes? Dĩ nhiên. Roy Keane? Dĩ nhiên. Pirlo? Dĩ nhiên. Carrick có ở đó. Tôi có cách định nghĩa Carrick của riêng mình.

Muốn đá nhanh, để Carrick lo. Muốn đá chậm, để Carrick tính. United đang dẫn đối thủ 3-1, HLV muốn toàn đội giảm nhịp độ trận đấu, ông ấy không cần nói, tự Carrick hiểu, và United đá chậm lại thật.

Nó không phải như bạn tưởng tượng, anh không tiến lại từng đồng đội và nói 1 câu giống nhau kiểu như : “Ê đá chậm lại nha, coi chừng bị bắn tốc độ”, mà nó thể hiện qua cách Carrick có bóng, giữ bóng, chuyền bóng, triển khai bóng. Hành động thay cho lời nói và hiệu quả hơn nhiều.

Bạn nghĩ sao? Nếu tôi nói trong giai đoạn 2010 đến 2013, MU thành công thì công của Carrick chỉ xếp sau Fergie. Ở đó anh đã đưa khả năng giữ nhịp trận đấu lên đỉnh cao và vì thế dù Paul Scholes, Roy Keane che mắt tôi, nhưng tôi vẫn thấy Carrick. Anh bước chân vào ngôi đền của các tiền vệ xuất sắc theo cách riêng.

Nổi lên là một tiền vệ tấn công ở Tottenham Hotspur,  trước đó nữa anh chơi cho West Ham, nhưng trong tâm thức tôi anh là một Quỷ Đỏ từ đầu đến chân, kể cả trước khi anh về United năm 2006.

Trong sự nghiệp lừng lẫy của mình Fergie đã gọt dũa rất nhiều cầu thủ, gọt dũa để phù hợp với United, và phù hợp với tư duy bóng đá của ông. Sau thế hệ 1992, không phải Rooney, không phải Ronaldo mà chính Carrick là sản phẩm chỉn chu nhất của quá trình gọt dũa ấy.

Có thể bạn muốn tôi ca ngợi sự thầm lặng của anh, có thể bạn muốn tôi nhắc nhớ về những khoảnh khắc chói sáng của anh, nhưng tôi muốn nói về Carrick, một biểu tượng cho cái gọi là “chất MU” của một thờ … còn sót lại.

Khi bạn đọc hai câu trên, bạn làm một phép bắc cầu, nó sẽ thành thế này : Fergie đã gọt dũa Carrick một cách chin chu nhất để anh ấy mang trong mình cái “chất MU” thuần túy, hay mỹ miều là “bản sắc của United”.

Người ta nói rằng “bản sắc của MU là chiến thắng”. Tôi nhắc bạn nhớ rằng Real, Ac Milan đã chiến thắng nhiều hơn thế. Bản sắc là cách giành chiến thằng được đúc rút theo thời gian, bởi mỗi đội bóng một cách nên bản sắc mới khác nhau. MU đã luôn giành chiến thắng nhờ niềm tin, bản lĩnh, sự thăng hoa và không bao giờ bỏ cuộc.

Khi United dẫn bàn, người ta sẽ đoán rằng họ sẽ đá chậm lại rồi tiếp tục kết liễu đối phường bằng những đòn hồi mã thương. Đó là bản sắc. Khi United bị dẫn bàn điều đó chưa phải là kết thúc vì bạn biết họ sẽ liên tục áp đảo và nã đạn. Đó là bản sắc.

Bản sắc là khi trong một tình huống nhất định, người ta sẽ đoán được bạn sẽ làm gì. Carrick mang trong mình tất cả những điều đó, anh là một phân tử cấu tạo nên cái “chất MU”.

Là tiền vệ công, kỹ năng kiến tạo thượng thừa, mang dáng dấp Scholes với những pha dứt điểm từ tuyến hai, anh được gọt dũa bắt đầu từ việc kéo về đá phòng ngự, ở đó anh trở thành chuyên gia giữ nhịp trận đấu và luân chuyển bóng.

Hãy tưởng tượng Carrick có mặt trên sân trong trận United găp Leicester (vòng 5, Premier League 2014/15), khi tỉ số là 3-1, bạn đoán anh ấy sẽ làm gì? Khi tỷ số là 3-4, bạn đoán anh ấy sẽ làm gì?

Bạn thấy đấy, Carrick chính là một United thu nhỏ, United của hai năm về trước và trước đó nữa, không phải United lúc này. Không phải Welbeck đâu, Carrick mới là người Manchester cuối cùng.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^