U19 Việt Nam thực sự có vai trò gì?

bởi Dũng Phan ·

Văn Sơn và Phương Thanh.

Bức ảnh này là Hậu vệ Văn Sơn chụp ảnh giao lưu với ca sĩ Phương Thanh trong buổi lễ khai giảng năm mới học tại Đại Học Sư phạm Thể dục Thể thao TPHCM, của các tuyển thủ lứa U19 đầu tiên của Hoàng Anh Gia Lai.

Kể từ sau Văn Quyến, chưa bao giờ có một lứa cầu thủ bóng đá nào được hâm mộ và chú ý đến vậy. Người ta nhắc về họ trong hang cùng ngõ hẻm, thậm chí nhiều cô gái khóc vì xin chữ ký được của Công Phượng. Và các chàng trai thì hò hét liên tục.

Mà đặc biệt hơn, đây lại là U19. Một lứa trẻ.

Chúng ta đã có quá nhiều lời giải thích về hiện tượng này. Kết luận một câu chung: vì U19 Việt Nam là ốc đảo mát lành cho những cơn khát cháy cổ mà người xem bóng đá Việt Nam phải chịu đựng từ tệ nạn bán độ, bạo lực của V-League, cách làm ăn cầu thả của VFF và lối chơi vô hồn của đội tuyển quốc gia.

U19 đã đến, và thổi vào đó dòng suối cho những trái tim khô cằn đó bằng lối chơi đẹp, tinh thần fair play, cùng những pha bóng xuất thần chỉ thấy bên trời Âu. Và họ được yêu mến là điều dễ hiểu.

Nhưng có phải tất cả là một màu hồng? Không! Những thất bại đến nhiều hơn. Những thử thách khủng khiếp hơn và các em không vượt qua được. Đó là lúc ta cần nhìn lại về lứa cầu thủ này.

Đó không phải là một điều gì đó lớn lao như chàng trai Tsubasa bước ra từ câu chuyện tranh Nhật Bản. Tức là đến, xuất hiện, tỏa sáng, ghi bàn và vào World Cup. Rồi các chàng trai đi khoác áo ở những câu lạc bộ lớn trên khắp thế giới như Barcelona, Juventus… còn người hâm mộ Việt Nam hạnh phúc trong men say chiến thắng.

Ảnh: VSI

Ảnh: VSI

Không! Điều ấy chỉ là giấc mơ. Một giấc mơ không có thực. Không ai đánh thuế giấc mơ. Nhưng không ai chấp nhận kẻ ảo tưởng sức mạnh.

Một câu nói tôi vẫn nhớ sau trận đấu với U19 Nhật Bản trong giải U19 Đông Nam Á vừa diễn ra vừa qua:

Đó là cuộc chiến giữa một học viện được đào tạo và một nền bóng đá có hàng ngàn học viện như vậy.

Rất phũ phàng, rất trần trụi, và rất thật.

Chúng ta không chỉ đi sau nước Nhật rất xa về kinh tế, về cách dạy làm người ý thức trong xã hội, mà còn đi sau nước Nhật về bóng đá.

Vậy thì chẳng lẽ U19 Việt Nam hôm nay chỉ đến thế mà thôi?

Để trả lời câu hỏi này, ta hãy bắt đầu bằng một chiến tích của bóng đá Việt Nam, nhưng không phải đến từ U19. Đó là Olympic U23 của huấn luyện viên người Nhật Toshiya Miura: các chàng trai này vào trận với tư thế “đá đến chết”, và tạo nên địa chấn khi hạ gục Iran 4-1 sau đó thua đầy tiếc nuối trước UAE ở vòng 1/8 ASIAD vừa rồi. Khi được hỏi cho tinh thần ấy, U23 Việt Nam không phủ nhận tác động từ những gì U19 Việt Nam làm được, và họ mong được lấy lại tình yêu từ người hâm mộ, như tình yêu mà khán giả Việt Nam đã dành cho U19 Việt Nam.

Vấn đề ấy không chỉ là một suy nghĩ về một giải đấu thành công ngoài mong đợi. Mà còn một cái gì đó lớn hơn rất khó diễn giải: một tư duy mới được hình thành bất ngờ trong lòng các cầu thủ đàn anh: hãy đá tốt, và sẽ có được tình yêu của người hâm mộ. Đó là điều thứ nhất.

Điều thứ hai chính là cái “tâm Thế” khi đối mặt với các đội bóng lớn ở tầm châu lục. Từ khi hội nhập với bóng đá khu vực tới nay, Việt Nam dù từng sở hữu những cầu thủ tài năng đẳng cấp, nhưng đội tuyển Việt Nam cứ vào trận là “tim đập chân run”, thua ngay khi bắt đầu trận đánh. Ngay cả trong khu vực Đông Nam Á, đối mặt với Thái Lan cũng ít nhiều hoảng loạn. Cho đến khi U19 Việt Nam xuất hiện. Cái cách mà các em đánh bại Australia, đá tự tin với Nhật Bản. Cái cách mà những Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường đi bóng đều khiến chúng ta phải giật mình. “Sợ hãi” và “ngại ngùng” không có trong từ điển của các chàng trai này. Chỉ cần tâm thế thay đổi. Việt Nam sẽ khác.

Điều thứ ba mang tính chất thượng tầng: đó là những rục rịch đến từ bộ sậu của VFF, sự thay đổi căn bản về đường hướng đào tạo trẻ, về đạo đức cầu thủ, về doping tiền bạc. Mà chủ tịch Lê Hùng Dũng đã xác định trong các buổi họp báo gần đây. Đó là một vấn đề mở ra hướng đi sáng hơn sau những tăm tối hàng chục năm qua.

Tôi dẫn dắt các vấn đề ấy để đưa đến cho các bạn kết luận cuối cùng: đây là đội bóng có vai trò định hướng lại tính “fairplay”, tâm thế đối mặt, và cách làm bóng đá “xây nhà từ nóc” lâu nay của Việt Nam.

u19 vietnam

Chính vai trò này mới là vai trò quan trọng nhất của lứa cầu thủ Văn Toàn, Văn Long, Tuấn Tài, Đông Triều, Văn Sơn… hiện tại. Họ sẽ đi những bước đi đầu tiên, là viên đá lát bậc thang đầu tiên, để cho những Công Phượng mới, Tuấn Anh mới xuất hiện sau này thay đàn anh làm nên điều phi thường cho bóng đá Việt.

Hôm nay, khi bài báo này lên sóng, cũng là lúc U19 Việt Nam chuẩn bị bước vào trận ra quân gặp U19 Hàn Quốc tại trận đấu mở màn VCK U19 châu Á 2014. Là chiến thắng? Là thất bại. Ta không biết được. Nhưng chúng ta vẫn mỉm cười vì các em hôm nay.

Đó là điều đẹp đẽ thứ tư mà lứa cầu thủ này mang lại. Một tình yêu có trọn vẹn sự bao dung của người hâm mộ.

Chúc cho “chân cứng đá mềm”, các chàng trai!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^