U19 Việt Nam: Hãy để các em là chính mình

bởi 4231.vn ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Đã từ lâu, lâu lắm rồi, không khí bóng đá mới lại tràn ngập huyết quản của những thanh niên như chúng tôi khi đội tuyển U19 chúng ta bước vào giải đấu quan trọng nhất trong năm: giải vô  địch U19 châu Á. Để rồi sau cánh cửa hẹp ấy là bầu trời thế giới rộng mở: giải U20 thế giới vào năm sau. Chúng ta đã từng mơ, mơ đến không biết bao nhiêu lần rằng Việt Nam sẽ một lần bước chân ra sân khấu rộng lớn ấy. Nhưng chưa bao giờ, giấc mơ ấy lại (có vẻ) khả thi, lại gần đến như vậy. Ít nhất là trong cảm giác của chúng ta… Thứ tình cảm trực quan đầy cảm tính, mong manh rằng bọn nhóc Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường… có thể làm nên chuyện lớn mà những bậc đàn anh chưa bao giờ làm được.

Vì sao lại như thế? Từ đâu mà những tình cảm đó nảy nở và nhem nhóm trong chính mỗi người? Bởi đã từ lâu, lâu lắm rồi, chúng ta mới lại được sống trong những cảm xúc tinh khôi mà bóng đá mang lại sau tất cả những gì đen tối, bẩn thỉu nhất đã trải qua.

Thế nhưng, đời không như là mơ. U19 Việt Nam đã bị loại chóng vánh chỉ sau 2 trận đầu tiên với số bàn thua lên đến 9 bàn và chỉ ghi được 1 bàn thắng.

“Vỡ mặt!”

Đây là điều tôi nói với thằng em ngay sau trận đấu đầu tiên với U19 Hàn Quốc. Chỉ 2 từ, nhưng súc tích và có tính hình tượng mạnh nhất. Người VN mình đa phần thích sống ảo và đôi lúc hoang tưởng về thực tế/thực lực của bản thân. Nhìn qua cái vote của báo 24h.com.vn trước trận đấu với Hàn Quốc, dường như sẽ không thể tin được khi số người cho rằng U19 Việt Nam sẽ thắng lên đến 56%. Còn lại gần 30% nghĩ sẽ thủ hoà. Và chỉ chưa đầy 20% dự đoán sẽ thất bại…

Nó giống một giấc mơ, một giấc mơ không có thật. Hiển nhiên, bất kỳ ai trong chúng ta cũng thể tặc lưỡi mà lý do: “Thì/là/mà… có hề gì đâu. Cứ mơ đi bởi có ai đánh thuế giấc mơ bao giờ.”

Anh_tieu_de-3

Nhưng việc đó cũng đồng nghĩa với việc gần 80% dân số Việt Nam đang sống trong mơ, hoặc thích sống trong mơ hơn thực tế. Đó là điều cực kỳ đáng buồn!

Ta đã (tạm thời) gọi là thành công ở một số giải đấu giao hữu. Nói tạm thời là hoàn toàn chính xác bởi ngay trong những giải đó, dù được thi đấu trên sân nhà, trước hàng vạn khán giả nhà trên chảo lửa Mỹ Đình, chúng ta vẫn chưa thể bước lên ngôi vô địch. Chúng ta vẫn còn chật vật với những bạn bè cùng trình độ như U19 Myanmar hay U19 Thái Lan… Bì bõm trong kênh rạch ao làng đã thế, thì đừng mong một bước hiên ngang ra biển lớn! Chúng ta trong một ngày xuất thần cộng với ưu thế sân nhà, khán giả nhà… có thể thi đấu ngang ngửa với U19 Nhật Bản, U19 AS Roma nhưng khi sang đất khách, thay vào đó là những trận thua vỡ mặt mà cái tỷ số kinh hoàng 9-0 với U19 Tottenham là 1 ví dụ điển hình.

Thế nên, hãy thức tỉnh! Những thống kê cho thấy trước một Hàn Quốc đồng trang lứa, chúng ta đã thua toàn diện. Thua từ những con số vô hồn trên bảng thống kê đến diễn biến trên sân cỏ. Chúng ta chỉ hơn đội bạn ở 1 chỉ số duy nhất: số lần phạm lỗi (12 so với 9)…

Hãy xây nhà từ móng

Anh_tieu_de-4

Và như một người bạn của tôi đã viết:

Trận đấu hôm nay là cuộc chiến giữa một học viện được đào tạo bài bản và một nền bóng đá có hàng ngàn học viện như vậy.

Câu kết luận đó là cốt lõi của mọi vấn đề.

Chúng ta chỉ mới làm bóng đá trẻ vài năm, thu hoạch vụ mùa đầu tiên… thì đừng mong 1 bước đã sánh ngang với những nền bóng đá trẻ có thâm niên vài chục năm.

Chúng ta có (gần như duy nhất) một bầu Đức tâm huyết, nhưng không thể so với những nơi có hàng trăm, hàng ngàn người như bầu Đức.

Chúng ta còn đó những kẻ cơ hội, ngáng chân, trục lợi, làm bóng đá kiểu “ăn xổi”… thì đừng trách, đừng mơ đến những nơi cả đất nước dốc toàn lực làm bóng đá.

Người ta chỉ bay được khi đôi chân đã vững, những bước chạy đà đã chắc. Thế nên, những kết quả như trận đấu với Hàn Quốc hôm qua là nên, là cần để không chỉ cho chính các em mà còn trên hết là dành cho người hâm mộ chúng ta. Để chúng ta biết mình là ai và mình còn phải làm những gì!

Tôi không thích cụm từ “giành chiến thắng bất ngờ” như trên cái vote của 24h… bởi nó cho thấy một tâm lý “xây nhà từ nóc”. Một khi vẫn còn những người có tâm lý dựa dẫm, cầu mong bằng may mắn thay cho thực lực và tung hô các em theo phong trào thì cũng không lạ khi chính họ sẽ quay lưng với các em khi các em thất bại. Điều chúng ta cần là đập nát những suy nghĩ ấu trĩ đó để đôi chân các em vẫn ở trên mặt đất. Điều chúng ta mong là bóng đá Việt Nam sẽ vươn đến một đẳng cấp nhất định chứ không phải phong độ nhất thời trong một giải đấu, một giai đoạn hay thậm chí là cả một thế hệ.

Có thể thế hệ này của những Văn Toàn, Công Phượng, Tuấn Anh… vẫn chỉ là một thế hệ thất bại. Nhưng chúng ta nên chấp nhận điều đó. Một thế hệ thất bại, không danh hiệu, không huy chương, không thành tích… nhưng thứ chúng ta thu được còn nhiều hơn tất thảy. Chúng ta có một thế hệ được đào tạo bài bản, cách xử lý bóng rất châu Âu, tư duy chiến thuật tiệm cận với thế giới… Và điều quan trọng hơn tất cả là các em đã mang lại cho chúng ta niềm tin sau biết bao những thất vọng đến cùng cực. Chúng ta đang có một thế hệ trong sạch như chính các em được HAGL-Arsenal JMG dạy dỗ, bảo ban. Hãy cứ ngây thơ và cống hiến đi các em ạ. Ở các em, chúng tôi không cần thứ hào quang giả tưởng hay huy chương thành tích đó… các em chỉ cần là chính mình!

Và thế là đủ!

Anh_tieu_de-2

Tác giả: Lê Trường Sơn

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
7 bài viết
“”
Phát bóng lên ^