Đi xem ‘bóng đá thôn’ ở Ý

bởi Vu Hoang Alessio ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Tôi là một du học sinh đang sinh sống và học tập tại Cassino, một thành phố nhỏ cách thủ đô Roma, Cộng Hòa Italia chừng một tiếng rưỡi đi tàu. Một trong những lý do tôi chọn nước Ý làm điểm đến, là vì tôi là một tifoso. Tình yêu nước Ý và Calcio của tôi được truyền lại từ bố – một fan cuồng nhiệt của AC Milan. Còn tôi, không may thay, lại là một fan cứng cựa của Juventus.

Nhắc đến nước Ý và Calcio, chắc chắn ai cũng sẽ nghĩ đến những khán đài rực lửa của Serie A mỗi cuối tuần. Tôi cũng vậy, một trong những việc đầu tiên tôi làm khi đến Ý là lên kế hoạch đi xem các trận đấu ở Serie A. Mùa giải năm ngoái tôi đã có mặt hai lần trên sân Olimpico di Roma và một lần có mặt tại Juventus Arena.

Juventus Arena

Nhưng dù là một con nghiện Calcio tôi cũng không có điều kiện để đến sân hàng tuần. Một vé hạng bét cho các trận đấu ở Serie A rơi vào khoảng 30-50 Euro, cộng thêm tiền tàu xe nữa thì phải ngang nửa tháng tiền ăn của một sinh viên ở đây. Để có mặt ở Juventus Arena như mơ ước thuở nhỏ, tôi đã phải cắt giảm khẩu phần ăn suốt một tháng. Từ đó tới giờ tôi chưa dám mò đến các sân Serie A thêm lần nào nữa.Thú vui mỗi cuối tuần của tôi lại là bật sopcast hoặc ra quán cà phê.

Thế rồi một buổi sáng chủ nhật, mấy cậu bạn thân ở trường rủ tôi đi xem một trận đấu của A.S.D Nuova Cassino, đội bóng của thành phố này. Tôi rất ngạc nhiên, vì không nghĩ rằng thành phố này có đội bóng đá. Hỏi ra thì trong quá khứ đội bóng này từng thi đấu ở Serie C1, nhưng giờ thì họ đang thi đấu ở tận hạng Promozione (nếu tính Serie A là hạng 1, thì Promozione là hạng 6, dưới Serie D hai bậc, được coi là hạng bán chuyên) sau khi bị đánh tụt hạng năm 2010 do vấn đề kinh tế. Thế là tôi ra sân, xem bóng đá phong trào ở Ý là như thế nào.

Và mọi thứ diễn ra trên sân vượt quá sức tưởng tượng của tôi.

Cassino1

Sân vận động nhỏ, chỉ khoảng 2000 chỗ ngồi, số lượng CĐV đến sân đương nhiên cũng ít hơn, nhưng về độ cuồng nhiệt thì chẳng thua Serie A là bao. Họ cũng có các nhóm ultras thích hò hét và quậy phá, đốt pháo sáng mù mịt các khán đài. Càng ngạc nhiên hơn nữa khi biết rằng, mỗi thị trấn dù to dù nhỏ ở Ý đều có một đội bóng như vậy, với những cổ động viên (CĐV) cũng cuồng nhiệt chẳng kém cạnh gì nhau.

Cassino3

A.S.D Cassino dù chỉ là một đội bóng hạng ruồi nhưng cũng có tới 3 nhóm ultras: FEDAYN 1977, SPARUTA 1977 và BRIGATE 2004. Trong khi FEDAYN và SPARUTA gồm hầu hết là các CĐV lão thành trung tuổi thì BRIGATE non trẻ hơn, với các thành viên chủ yếu là thanh niên sinh viên.

Từ đó tôi cũng theo họ đến sân nhà cũng như theo chân họ đi đá sân khách mỗi cuối tuần. Như vậy cũng không tồi cho một con nghiện bóng đá như tôi, được tận hưởng không khí cuồng nhiệt chẳng kém gì Serie A mà giá vé lại vừa túi tiền của sinh viên, chỉ 2,5 – 5 Euro cho một lần vào sân. Đặc biệt hơn nữa, các tifosa (CĐV nữ) được vào sân miễn phí.

ultras

Tifosa Antonella Gallozzi cùng bố Paolo Gallozzi, một trong những thủ lĩnh của FEDAYN

Sau khi giành ngôi vô địch giải Promozione của vùng Lazio mùa giải vừa rồi, năm nay đội bóng của chúng tôi (vâng, giờ thì tôi là một phần của họ rồi) đang thi đấu ở hạng Eccellenza (hạng 5). Sau 3 vòng đấu đầu tiên toàn thắng, Cassino bất ngờ để thua liên tiếp 2 trận, tụt xuống vị trí thứ 5 trên bảng xếp hạng và kém đội đầu bảng những 6 điểm. Không khí của thành phố bỗng trở nên căng thẳng cho trận đấu cuối tuần, họ buộc phải thắng nếu muốn tiếp tục cuộc đua.

Đối thủ lần này là Pomezia, đến từ một thị trấn lân cận và cũng là một đội khá xương xẩu. Các CĐV đến sân khá đông, và các cầu thủ hiểu rằng họ phải chuộc lỗi sau hai trận thua đáng trách. Ở góc phía nam của khán đài lố nhố một đám tầm 100 người, họ hát ầm ĩ những bài cổ động cho đội bóng con cưng.Vâng, là các ultras đấy. Hãy nghe xem họ đã hát những gì?

Forza Cassino, La Curva Sud ti ama,

Tutta la settimana io penso solo a te

Forza Cassino unica grande amore,

Una grande passione, che c’e dentro di me

Tạm dịch:

Tiến lên Cassino, Curva Sud* yêu các bạn

Cả tuần tôi chỉ nghĩ về bạn thôi

Tiến lên Cassino, tình yêu vĩ đại và duy nhất,

Niềm đam mê to lớn trong tôi.

(Curva Sud: khán đài phía nam)

Đây chỉ là một trong những “coro” khá phổ biến ở các nhóm ultras. Hầu hết các nhóm ultras trên toàn nước Ý đều có những coro chung và riêng, nội dung chủ yếu là ca ngợi đội nhà và miệt thị đối thủ. Trong các trận đấu, các CĐV sẽ hát liên tục không biết mệt mỏi những khúc ca này và đôi khi không cần quan tâm xem diễn biến trận đấu như thế nào.

Quay trở lại với trận đấu, diễn biến khá căng thẳng khi cả 2 đều có những pha ăn miếng trả miếng về phía khung thành của nhau. Bước ngoặt của trận đấu diễn ra ở phút 35 khi một cầu thủ Pomezia phạm lỗi với tiền đạo chủ nhà trong một tình huống nguy hiểm và phải nhận thẻ đỏ. Chuyên gia đá phạt Raffaele Corsale của Cassino mở tỉ số bằng pha sút phạt mẫu mực. Kể từ đó, Cassino hoàn toàn chiếm ưu thế và giành chiến thắng cuối cùng với tỉ số 4-0. Kết quả này giúp các cầu thủ giải tỏa áp lực và các CĐV xua tan căng thẳng. Pháo hoa sẽ lại được bắn giữa quảng trường vào buổi tối và tất cả sẽ lại bên nhau trong ánh đỏ của pháo sáng và men bia.

Sau trận đấu, tôi có một cuộc nói chuyện nho nhỏ với Pietro de Maria, một ultra thuộc hàng lão thành của nhóm SPARUTA:

(Phóng viên:) – Ciao Pietro, ông nghĩ thế nào về trận đấu vừa rồi?

(Pietro de Maria:) Cuối cùng thì đội bóng của chúng ta cũng đã thoát khỏi  tình trạng tồi tệ sau 2 trận thua liên tiếp. Hôm nay các cầu thủ trên sân đã thi đấu quyết tâm hơn và họ đã làm hài lòng các anh em CĐV với chiến thắng 4 sao. Chúng tôi luôn tin tưởng vào đội bóng, vào các cầu thủ và con đường mà chúng tôi đang đi tới.Và chúng tôi tin rằng đội bóng sẽ tiếp tục tiến xa hơn nữa.

Ông có thể đưa ra một định nghĩa về cái gọi là ultra?

Tất nhiên rồi. Ultra là một phong cách sống. Ultra không chỉ là những người yêu đội bóng và các cầu thủ, mà còn là những người sống để bảo vệ danh dự và màu cờ sắc áo của thành phố quê nhà.Đó là một lý tưởng sống… Năm nay tôi 45 tuổi rồi, làm bố của 2 thằng con lớn rồi, và là một doanh nhân, nhưng tuần nào tôi cũng ra sân vì nó trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi rồi.Và tôi vẫn sẽ như thế chừng nào còn sống, hề hề.

Tôi hy vọng những gì tôi viết bên trên sẽ giúp mọi người có thêm những cái nhìn về bóng đá Italia và tình yêu bóng đá của người Ý. Ở đây, bóng đá không chỉ là một môn thể thao. Những người Ý cũng tự cho rằng đối với họ bóng đá giống như một thứ tôn giáo, nơi họ sẵn sàng sống chết với đội bóng quê nhà và sẵn sàng đi theo đội bóng đến bất cứ nơi đâu, kể cả khi đội nhà bị đánh xuống hạng bán chuyên nghiệp như Cassino đi nữa.

Xin kết thúc bài viết bằng một coro mà hầu hết các nhóm ultras trên toàn nước Ý đều thuộc, và nó cũng thể hiện rõ nhất tinh thần của những người yêu bóng đá trên đất nước hình chiếc ủng này:

Affrontando qualunque battaglia

Onoriamo la nostra città

Contro chi disonora la maglia

Non avremo nessuna pietà

 Perche il nostro è uno stile di vita

Che nessuno mai cambiare potrà

Sostenendoli ogni partità

Siamo fieri di essere ultrà.

 

Tạm dịch:

Dù đương đầu với bất cứ trận chiến nào

Chúng ta đều vinh danh thành phố của mình

Những kẻ làm vấy bẩn màu cờ sắc áo

Sẽ không bao giờ nhận được sự tha thứ

Bởi vì đó là phong cách sống của chúng ta

Và không ai có thể thay đổi nó

Chúng ta thể hiện nó trong mỗi trận đấu

Chúng ta tự hào là một ultra!

Cassino2

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Vu Hoang Alessio
6 bài viết
“Fino a novantesimo”
Phát bóng lên ^