Riquelme, số 10 cổ điển cuối cùng

bởi Dũng Phan ·

Mình là một fan bóng đá theo trường phái khá cổ điển. Mình không quan tâm lắm đến các cầu thủ ở thì hiện tại như Mesut Ozil, Julian Draxler, Lionel Messi, Christiano Ronaldo hay Isco… vì họ không có những nét riêng dù rằng họ là những tài năng thật sự. Mình thấy page có đề cập khá nhiều về số 10 cổ điển và đặc biệt là Juan Roman Riquelme – số 10 cuối cùng và cũng là một trong những người mình thần tượng. Nhưng chưa có bài nào chi tiết về anh. Xin các ad hãy cho mình một bài phân tích về lối chơi của anh đặc biệt trong giai đoạn tại “Tàu ngầm vàng”?

– Bóng đá Confession, 18/11/2013

r3

Tên đầy đủ : Juan Román Riquelme
Ngày sinh: 24/06/1978 
Nơi sinh : Buenos Aires, Argentina
Cao :1m82 
Vị trí : Tiền vệ 

Dạng cầu thủ như Riquelme gần như tuyệt chủng trong bóng đá hiện đại.

– Jorge Valdano, cựu CEO Real Madrid C.F.

Những ai đi tìm về anh, có lẽ là những người may mắn khi từng được xem Riquelme thi đấu. Andrea Pirlo hay Riquelme, như lời của Bleacher Report nhận xét:

Andrea Pirlo, giống như Juan Roman Riquelme, đều là những người của muôn năm cũ.

Tôi bắt đầu như thế, để các bạn hiểu rằng: những thứ bóng đá mà bạn đang được chứng kiến, hãy trân trọng nó, vì nó đang bước đi những năm tháng cuối trước khi diệt vong hẳn. Đừng để tiếc nuối và hoài cổ về Pirlo ngày mai như Riquelme của hôm nay. Ngay cả bề ngoài của họ cũng vậy, Pirlo có một đôi mắt buồn, còn Riquelme mang một bộ mặt khắc khổ. Đó là những thứ định mệnh gán lên họ. Nhưng Pirlo vẫn bằng một cách nào đó (lùi sâu xuống, được bảo vệ), đã có được gần như tất cả những danh hiệu lớn nhất của sự nghiệp cầu thủ. Còn Riquelme thì không, với anh chỉ có dang dở. Anh xuất hiện trong thế giới bóng đá hiện đại, mang đậm nét hoài cổ. Và tan vỡ vì quá “cũ”, quá đẹp.

Riquelme đẹp, bóng đá của anh đẹp, nhưng đượm buồn, lối chơi của anh trên sân cỏ như chính bài viết ngày xưa của tôi về cái gọi là số 10 cổ điển.

Số 10 cổ điển là TẤT CẢ NÉT ĐẸP của bóng đá. Là cầu thủ mà cả đội bóng được xây dụng lối chơi xung quanh con người ấy. Là niềm cảm hứng của đội bóng, là ngời cao ý chí chiến đấu. Là nhận bóng quay lưng lại khung thành, là đạo diễn cả thế trận, là kỹ thuật khéo léo để đột phá, là nhãn quan chiến thuật cực tốt để tung ra những đường chuyền quyết định.

Vị trí của họ là chơi cao nhất trong hàng tiền vệ và ghi những bàn thắng cứu rỗi đội nhà. Một điểm chung của những số 10 cổ điển tài danh nhất lịch sử, họ sở hữu phẩm chất thay đổi cả cục diện trận đấu bằng một pha xử lý thiên tài. Diego Maradona, Pele, Zico, Zinedine Zidane, Michel Platini, Gheorghe Hagi, Rui Costa, Roberto Baggio, Riquelme, Francesco Totti là những thiên tài hiếm hoi hội đủ tất cả các yếu tố ấy.

Riquelme là người cuối cùng. Sẽ không còn một số 10 nào trên thế giới này tồn tại được nữa. Bóng đá hiện đại đã sinh ra một sản phẩm đáng sợ có tên gọi: “tiền vệ phòng ngự”. Với những con người này, SỐ 10 ĐÃ CHẾT! Người tiên phong cho việc “giết chết” các số 10 này đó là Claude Makelele. Anh giết các số 10 khác để bảo vệ cho một trong những số 10 vĩ đại nhất của Real Madrid: Zidane.

– Bóng đá Confession, 11/8/2013

Makelele

Bạn đã đọc xong những gì tôi viết ở trên, để bạn hiểu cái định mệnh gán lên Riquelme là thế nào. Anh sinh ra trong những năm tháng mà lối chơi 4-4-2 đã mất dần đi chỗ đứng, khi Makelele xuất hiện. “Tiền vệ phòng ngự” là sản phẩm sinh ra của nền bóng đá ngày càng thực dụng. Và Juan Roman Riquelme, một thiên tài với chiếc áo số 10 trên lưng lại xuất hiện vào đúng lúc ấy. Quá đen cho anh. Người ta không thể (hay không dám) giao phó cả sứ mệnh của một đội bóng lên một cầu thủ. Mà biểu đồ của đội bóng, phụ thuộc hoàn toàn vào thiên tài của người số 10 ấy?

Đó chính là hai lý do cơ bản nhất cho những lận đận mà Riquelme đã mang trên mình, dù rằng anh là một “số 10” xuất chúng.

Anh chậm rãi, khoan thai, vờn bóng như chú mèo vờn cục len, lừa bóng siêu hạng, qua người nhẹ như cánh hồng, và chọc khe sắc lẹm như lưỡi lam. Đó là phong cách chung của anh. Với phong thái ấy, cùng khuôn mặt khắc khổ. Anh làm mê đắm tất cả. Riquelme rất tinh tế. Và cũng như Maradona, Baggio, Cruyff hay Platini, những số 10 cổ điển trước đó. Anh cũng sút trật penalty. Đó luôn là điều kỳ lạ. Riquelme luôn bị các cầu thủ đối phương đeo bám, vì anh là nguồn sống của đội bóng. Bởi thế, anh sở hữu cổ chân rất dẻo, kỹ thuật vặn cổ chân phải nói là thượng thừa, và dễ dàng thoát được giữa vòng vây 3 đến 4 cầu thủ.

Những gì mà người hâm mộ nhớ nhất về Riquelme là tại Villarreal, anh đưa “Tàu ngầm vàng” bay cao, vào tới tận bán kết Champions League 2005-2006 đồng thời vươn lên “đệ tam anh hào” của La Liga. Những thành tích ấy trong thế giới bóng đá hiện đại, ở một đội bóng nhỏ, e rằng chỉ có Maradona với Napoli năm xưa mới so sánh được. Một linh hồn bất tử đưa một đội bóng trung bình đi tới vinh quang, ấy chính là phẩm chất của số 10 cổ điển. Với sự dẫn dắt của Pellegrini, trên đôi chân đậm chất kỹ thuật, sáng tạo của Riquelme, Villarreal có lối chơi rất quyến rũ.

Nhưng cũng như cuộc đời bóng đá lận đận của mình, những ngày tháng tươi đẹp ở “Tàu ngầm vàng” đến với anh cũng rất ít, được 2 mùa giải 2004 đến 2006. Sang mùa giải thứ 3, anh mất dần chỗ đứng trong đội hình. Ngày ấy người ta có câu nói sau:

Manuel Pellergini giành cả ngày thứ 7 để ném Riquelme lên ghế dự bị. Còn các cổ động viên Villarreal giành cả ngày thứ 7 để xem Riquelme trên ghế dự bị.

Sức hút ấy, không phải ai cũng may mắn có được.

Trong màu áo đội tuyển quốc gia, Roman có 2 giải đấu thành công. Đó là World Cup 2006 và Copa America 2007. Ở World Cup 2006, Argentina trình diễn một lối chơi tấn công đầy ma mị với Riquelme ở giữa sân bơm bóng cho cặp tiền đạo Javier Saviola – Hernan Crespo. Argentina nổi lên như ứng cử viên nặng ký nhất của chức vô địch. Nhưng như bao lần khác, Argentina tiếp tục dang dở, họ gục ngã trước chủ nhà Đức tại tứ kết. Thua trên chấm luân lưu, nhưng vì Đức đã kéo tới đó sau cú đánh đầu của Klose chỉ 5 phút sau khi Riquelme bị rút khỏi sân.

Sự nghiệp của Riquelme gắn bó với các huấn luyện viên. Vị thuyền trưởng nào tin tưởng anh, giao phó sinh mạng đội bóng cho anh thì anh bay cao và ngược lại. Van Gaal của Barca không tin tưởng anh, anh điêu tàn tại xứ Catalan. José Pekerman cũng như người dân Argentina tin tưởng anh, trao cho anh sứ mạng dẫn dắt đội tuyển mang về chiếc cúp vàng về cho xứ sở của vũ điệu Tango tại World Cup 2006, anh thăng hoa.

Messi-with-Tevez-Aimar-and-Riquelme-celebrating-a-goal

Nhưng nếu có có giải đấu nào xứng đáng cho cái gọi là “số phận bóng đá” nhất của Riquelme thì phải là Copa America 2007. Tôi đã xem gần như trọn vẹn cả giải đấu năm ấy trong mỗi buổi sáng sớm bên li café đen đá, tôi bị mê hoặc bởi anh. Alfio Basile đã giao phó cả Argentina cho anh, bên cạnh những ngôi sao đã khẳng định tên tuổi như Crespo hay những ngôi sao mới nổi như Messi. Riquelme vẫn sáng nhất. Đôi chân anh thắp sáng cả cầu trường Copa America năm đó với những vũ điệu tango cuồng nhiệt và mê say.

Đến trận chung kết, Argentina gặp Brazil của Carlos Dunga và thua 0-3 trước sự tàn nhẫn đến kinh khủng của Dunga. Dunga đã bóp chết Riquelme bằng tất cả sự thực dụng nhất của thế giới bóng đá hiện đại. Trận đấu ấy, là lời cảnh tỉnh rõ ràng nhất cho thế giới bóng đá, về một “người muôn năm cũ” đã đi theo cát bụi thời gian.

Trận chung kết đó do BLV Quang Huy bình luận trên VTC, anh nói một câu khiến tôi nhớ mãi:

Khuôn mặt Riquelme đã khổ, nay càng khắc khổ hơn.

Khi anh chính thức nói lời giã từ đội tuyển quốc gia, Andres Iniesta đã nói thế này:

Thật là đáng buồn khi bóng đá chuyên nghiệp thế giới không còn có sự góp mặt của Riquelme trên sân cỏ. Tôi đã may mắn khi gặp được anh ấy trong những năm trước tại Barcelona. Khi tôi và anh ấy thi đấu cùng nhau, tôi quan sát cách Riquelme chơi và tôi thích phong cách ấy mỗi khi anh có banh, chuyền và phối hợp với đồng đội khác.

Cái đẹp của Argentina trong đôi chân Riquelme đã tan vỡ. Cũng là cái chấm hết cuối cùng cho số phận của những đội bóng đặt sinh mạng mình lên đôi chân của một số 10. Nhưng có khắc nghiệt quá không khi nó chọn Riquelme?

Juan Roman Riquelme là nạn nhân của sự tiến hóa trong bóng đá hiện đại. Số 10 cổ điển cuối cùng là anh, người mang những cái đẹp duy mỹ nhất trên một khuôn mặt khắc khổ, bằng điệu tango đượm buồn, nhưng mê hoặc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^