Serie A – Cuộc chiến sinh tử

bởi souslevent ·

Ronaldo Baggio

Serie A đã từng là một giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh, nơi tụ hội của những ngôi sao hàng đầu thế giới và nguồn cung cấp những ứng cử viên hàng đầu cho Quả bóng vàng châu Âu và thế giới.

Nhưng đáng tiếc đó là chuyện của 20 năm về trước, còn hiện tại Serie A là giải đấu xếp hạng thứ 5 trong bảng xếp hạng của UEFA và không có nhiều hy vọng cải thiện vị trí, thậm chí còn đang bị đe doạ bởi những nền bóng đá đang tiến bộ như Pháp, Hà Lan và Nga.

Serie A bây giờ là vườn ươm của những tài năng trẻ và bến đỗ của những “tài năng già”, những sân vận động vắng tanh, những vụ xung đột chết người và những màn cãi vã không nguôi.

Không khó để nhận ra nguyên nhân của sự đi xuống nhanh chóng của một giải đấu lâu đời và hấp dẫn đến vậy. Tiền và quyền là hai yếu tố đã hạ gục Serie A và chắc chắn vẫn sẽ là lực cản của quá trình hồi sinh.

Những thế lực kỳ cựu

Trong ký ức của những người xem Serie A cách đây khoảng 15-20 năm, đó là những khán đài đỏ lửa nhưng luôn hừng hực sôi động cho đến phút 90. Đó là những cuộc đua của 6-7 đội bóng được mạnh danh là “Những chị em gái Calcio”. Nhưng đấy là khi nền kinh tế Italia vẫn còn đang khá phát triển và những luật lệ tài chính vẫn còn lỏng lẻo. Bóng đá là phương tiện khoe mẽ của những ông tài phiệt lắm tiền và những mánh rửa tiền chuyên nghiệp. Không ai biết họ tiêu bao nhiêu tiền cho một tài năng trẻ Nam Mỹ, bao nhiêu tiền thực sự đến tay CLB chủ quản, bao nhiêu tiền thoát khỏi két sắt của CLB Italia, nhưng trên giấy tờ họ rất “sạch sẽ”.

Khi nền kinh tế bắt đầu khựng lại với cuộc khủng hoảng tài chính năm 1998-2001 khiến hàng loạt công ty, tập đoàn Italia “chết” thì các CLB cũng “băng hà”. Parma phá sản, xuống hạng, mất tên sau khi tập đoàn Parmalat phá sản. Lazio cũng rơi vào cảnh sống lay lắt sau khi Sergio Cragnotti cùng tập đoàn Cirio bỏ chạy. Đó cũng là số phận của Viola dưới thời Cecchi Gori  và Napoli những năm 2000-2006.

Các CLB Italia khi đó như những cô gái đẹp sống bằng sự hào phóng của những đại gia lắm tiền, điều đó tạo cho họ vẻ đẹp long lanh nhưng mong manh, dễ vỡ. Khi không có tiền họ cũng tầm thường như ai.

Parma

Nếu bạn muốn biết rõ ngọn ngành việc các CLB Anh quốc đã lật đổ Serie A như thế nào thì đây có thể là một gợi ý khá tốt. Những nguồn thu của các CLB Italia cũng rất hạn chế, chủ yếu là dựa trên bản quyền truyền hình, những khoản tài trợ từ doanh nghiệp địa phương hay những khoản tiền từ bán đồ thi đấu. Những sự xung đột trong cách ăn chia tại Lega Calcio khiến những khoản thu từ truyền hình càng ngày càng bất hợp lý, khả năng marketing của Serie A thực sự có vấn đề và với lối chơi tẻ nhạt thì càng ít người muốn bỏ thêm tiền để xem Serie A “chính hãng”.

“Điểm chết” chính trị

Bóng đá là một trò chơi nhưng khi nó có quá nhiều ảnh hưởng thì nó là mảnh đất màu mỡ của những “chiếc lưỡi gỗ”.

Berlusconi nuôi AC Milan không chỉ là niềm đam mê thể thao đơn thuần mà là một bệ đỡ cho những bước tiến chính trị của ông chủ tịch Forza Italia. Yếu tố chính trị còn thể hiện rõ nét trong những phán quyết kỷ luật trong bóng đá Italia. Calciopoli bùng nổ vào năm 2006 và gần như đánh sập bóng đá Italia, nhưng gần như không một ai chắc chắn chuyện gì đã xảy ra tại Calciopoli.

Những cuốn băng ghi âm lén lút của Telecom Italia đã vẽ lên hình ảnh ma quỷ của Juventus và Moggi, nhưng những lần mò sau này của Stefano Palazzi lại khẳng định tính “đúng đắn” của lời Luciano Moggi đã phát biểu:

Tôi vô tội, anh vô tội. Tôi có tội, anh có tội.

Ai cũng cố gắng bằng một cách nào đó giành ảnh hưởng lớn nhất cho mình và dường như luật pháp đã bị xỏ mũi. Đó chỉ là một cuộc chơi chính trị mà một số kẻ giăng bẫy và một số kẻ đã rơi vào bẫy. Nhưng đáng tiếc là con mồi lớn nhất rơi vào bẫy là Serie A. Juventus xuống hạng, AC Milan, Fiorentina, Lazio bị trừ điểm rất nặng và cuộc tháo chạy hàng loạt của các ngôi sao hàng đầu. Serie A bắt đầu cuộc lao dốc.

calciopoli-la-procura-di-napoli-chiede-di-riaprire-linchiesta_1_big

Giới hành pháp Italia thường cố gắng khai thông bế tắc bằng những phán quyết nặng nề, nhưng nhanh chóng và ngồi rung đùi đợi phiên phúc thẩm để hạ các án phạt xuống.

Bạn có thể không tin nhưng hãy thử xem lại những phán quyết về Calciopoli và Farsopoli? Án phạt của Calciopoli được đưa ra để tránh những án phạt của UEFA treo trên đấu bóng đá Italia và Juventus là người dơ đầu chịu báng, cho dù những điều tra mới chỉ đi được nửa chặng đường.

Có lẽ người ta sợ nếu đi đến cuối chặng đường, Serie B và Serie A sẽ đảo chổ cho nhau? Hay mới đây là vụ án chấn động bóng đá Italia với vụ dàn xếp tỉ số với sự có mặt của rất nhiều tên tuổi lớn như Gennaro Gattuso, Stefano Mauri, Cristian Brocchi, Leonardo Bonucci, Simone Pepe, Andrea Ranocchia và Antonio Conte, nhưng cuối cùng án phạt giữa phiên sơ thẩm và phiên phúc thẩm là sao? Nói như Andrea Agnelli:

Ở Italia, có hai hệ thống. Một hệ thống ra phán quyết rất nhanh và sơ sài, một hệ thống khác cố gắng chữa nó một cách chậm chạp và quan liêu.

Một lực cản khác của Serie A chính là văn hoá hưởng thụ bóng đá. Một trận đấu không bắt đầu vào thứ 7 mà từ thứ 2 đầu tuần và không kết thúc vào chủ nhật mà kết thúc vào thứ 7 tuần sau đó, thậm chí còn hơn. Những sai lầm, tranh cãi luôn là trọng tâm của mọi cuộc bàn tán từ sân vận động, cho đến phòng khách gia đình, trên Twitter, Facebook và ngay cả trường học. Những tranh cãi qua lại được mọi người tham gia hưởng ứng một cách “nhiệt tình” và biến bầu không khí Serie A trở nên cô đặc, khét lẹt và … rất khó thở.

Đã có một thời tifosi tự hào đó là một đặc sản của họ, của một nền bóng đá khắc nghiệt nhất hành tinh và coi khinh sự dễ dãi của Premier League hay La Liga. Serie A phải được thưởng thức bằng “cái đầu”.

Nhưng ở một xã hội hiện đại, khi người ta đã có đủ thứ để lo toan trong suốt cả tuần thì chuốc thêm bực bội, căng thẳng vào cuối tuần chỉ là lựa chọn cuối cùng. Có lẽ vì thế người ta “cuồng nhiệt” với thứ bóng đá giải trí của EPL, La Liga hay bét thì cũng phải Bundesliga, chứ Serie A chỉ còn dành cho những người đang cố bấu víu vào quá khứ?

Và để bồi đắp cho bầu không khí vốn dĩ đã căng thẳng, chính phủ Italia vừa thông qua Bộ luật Sân Vận Động, theo đó cảnh sát chống bạo động sẽ được bố trí trong sân, số lượng tuỳ theo mức độ căng thẳng của trận đấu. Tất nhiên là chi phí của hoạt động này sẽ do phía CLB chi trả. Một mùa giải, 38 vòng đấu, 380 trận đấu sẽ ngốn của các CLB Serie A 160 triệu Euro cho một lực lượng cảnh sát tinh nhuệ, điều đó cũng có nghĩa là họ đã vứt đi một sân vận động 40.000 chỗ ngồi trong mỗi mùa giải.

atalanta-juve_4

Chưa hết, hơi cay chống bạo động cũng được phép sử dụng trong sân cỏ. Có vẻ như người ta đang chuẩn bị sẵn sàng cho một “trận đánh lớn” hơn là một sự kiện thể thao, giải trí?

JFC

Bài viết đồng thời được đăng tải trên Juventus Fan Club in Vietnam

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
souslevent
28 bài viết
“Alla Juventus vincere non è importante. E' l'unica cosa che conta”
Phát bóng lên ^